Nghịch Thiên
Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:55:53 | Lượt xem: 5

Trần Phong đứng lặng giữa tàn tích của thung lũng Long Huyết, nơi hắn vừa hoàn thành quá trình lột xác đầu tiên. Ánh mắt khinh miệt của ‘kẻ kia’, một luồng ý chí vô hình nhưng sắc bén, vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở về sự khinh thường của “Thiên Đạo” đối với những kẻ dám đi ngược lại dòng chảy định mệnh. Nhưng thay vì cảm thấy bị đe dọa, một ngọn lửa bất khuất lại bùng cháy dữ dội hơn trong huyết mạch hắn.

“Khinh miệt ư? Tốt thôi.” Trần Phong lẩm bẩm, nắm chặt tay. “Để xem, liệu sự khinh miệt đó có còn khi ta đứng trên đỉnh Chư Thiên Vạn Giới, lật đổ cái gọi là ‘Thiên’ của ngươi.”

Hắn hít thở sâu, cảm nhận linh khí của Đại Lục Thiên Nguyên tràn vào cơ thể. Khác xa với tiểu thế giới cằn cỗi nơi hắn sinh ra, nơi đây linh khí nồng đậm đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường, như những sợi tơ mờ ảo lượn lờ trong không khí. Mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác tràn đầy sức sống, một lời hứa hẹn về tiềm năng vô hạn.

“Đây chính là Thiên Nguyên Đại Lục sao?” Hắn đảo mắt quanh. Thung lũng Long Huyết này nằm khuất sau dãy núi trùng điệp, nhưng từ đây, hắn có thể thấy những đỉnh núi cao chót vót chạm đến tầng mây, những luồng sáng rực rỡ bay lượn trên bầu trời, dấu hiệu của những cường giả đang thi triển thần thông. Đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt, rộng lớn hơn, nguy hiểm hơn, nhưng cũng hứa hẹn nhiều cơ duyên hơn.

Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn khẽ rung động, như một sinh linh đang khao khát được hấp thụ, được lớn mạnh. Công pháp hắn tu luyện, “Nghịch Thiên Quyết”, vốn dĩ đã là một tồn tại đi ngược lại lẽ thường, giờ đây ở Thiên Nguyên Đại Lục, nó càng như cá gặp nước, điên cuồng thôn phệ linh khí xung quanh.

Trần Phong biết, ở thế giới này, hắn vẫn chỉ là một hạt cát nhỏ bé. Nhưng hạt cát này mang trong mình một ý chí không thể lay chuyển. Hắn không có ý định che giấu quá lâu. Hắn muốn làm một “dị số”, một kẻ sẽ khuấy động phong vân của Thiên Nguyên, phá vỡ mọi quy tắc đã được thiết lập.

Hắn bước ra khỏi thung lũng, hướng về phía có dấu hiệu của sự sống. Chỉ đi chưa được bao xa, một âm thanh ồn ào đã vọng đến. Một dòng sông lớn chảy qua khe núi, và bên bờ sông, một nhóm người đang tụ tập. Họ mặc trang phục lụa là, họa tiết thêu rồng phượng, toát lên khí chất cao ngạo. Đặc biệt, linh lực dao động từ mỗi người đều mạnh mẽ, khiến Trần Phong phải nheo mắt.

“Luyện Hư Kỳ? Thậm chí có cả Hợp Thể Kỳ?” Trần Phong thầm kinh ngạc. Ở tiểu thế giới của hắn, Hóa Thần Kỳ đã là đỉnh phong. Nhưng ở đây, những người trẻ tuổi này đã đạt đến cảnh giới mà hắn từng nghĩ là xa vời. Đúng là Vạn Tượng Phong Vân.

Nhóm người này có khoảng mười người, dẫn đầu là một nam tử tuấn tú, khí chất bất phàm, trên trán có một ấn ký hình ngọn lửa đỏ rực. Hắn ta đang chỉ trỏ vào một con yêu thú khổng lồ bị trói chặt dưới đất, cười nói vui vẻ.

“Ha ha, Tôn sư huynh ra tay, con Hỏa Viêm Thú cấp năm này chỉ có nước chịu trói. Chắc chắn sau khi luyện hóa, nội đan của nó sẽ giúp sư huynh đột phá Luyện Hư đỉnh phong!” Một đệ tử nịnh nọt.

Nam tử dẫn đầu, Tôn Vô Cực, khẽ cười, ánh mắt tràn đầy sự tự mãn. “Cũng tạm được. Nhưng một con yêu thú cấp năm vẫn chưa đủ để ta đột phá. Mục tiêu của ta là Bán Tiên chi cảnh, không phải Luyện Hư nho nhỏ này.”

Hắn ta nói xong, ánh mắt lướt qua Trần Phong đang đứng cách đó không xa. Ánh mắt đó chỉ dừng lại một thoáng, mang theo sự khinh bỉ cố hữu của kẻ mạnh nhìn kẻ yếu. Trong mắt Tôn Vô Cực, Trần Phong chỉ là một tu sĩ cấp thấp, có lẽ chỉ mới Nguyên Anh Kỳ, không đáng để bận tâm.

Một tên đệ tử bên cạnh Tôn Vô Cực thấy vậy, nhếch mép. “Ồ, nhìn kìa, ở cái xó xỉnh Thiên Nguyên này lại còn có tu sĩ Nguyên Anh kỳ lẻn vào đây? Không biết sống chết sao? Nơi này là địa bàn săn bắn của Thiên Kiếm Tông ta, kẻ nào dám bén mảng sẽ bị coi là trộm cướp!”

Trần Phong nhíu mày. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không thể để người khác tùy tiện sỉ nhục. Hắn cố tình che giấu một phần tu vi của mình, chỉ để lộ ra khí tức Nguyên Anh Sơ Kỳ, nhưng vẫn không ngờ lại bị coi thường đến vậy.

“Thiên Kiếm Tông?” Trần Phong lặp lại, cố gắng nhớ lại thông tin nào đó về tông môn này trong số ít kiến thức hắn có về Thiên Nguyên Đại Lục. Nhưng vô ích, hắn chỉ vừa đặt chân đến đây, mọi thứ đều mới mẻ.

Tên đệ tử kia thấy Trần Phong dám đáp lời, càng thêm hống hách. “Ngươi là ai? Từ đâu đến? Mau khai báo thân phận! Nếu không, đừng trách Thiên Kiếm Tông ta không khách khí!”

“Ta là Trần Phong, từ xa đến đây.” Trần Phong bình thản đáp. “Không có ý gây sự, chỉ là đi ngang qua.”

“Đi ngang qua? Ha!” Tôn Vô Cực khinh miệt phì cười. “Nơi này là rừng U Minh, là một trong những khu vực nguy hiểm nhất Thiên Nguyên, lại là nơi Thiên Kiếm Tông ta thường xuyên huấn luyện. Một tên Nguyên Anh Sơ Kỳ như ngươi dám nói là ‘đi ngang qua’ mà không gặp bất kỳ nguy hiểm nào? Ngươi nghĩ chúng ta là những kẻ ngốc sao?”

Một tia sát ý lướt qua ánh mắt Tôn Vô Cực. Hắn là Tôn Vô Cực, Thiên Kiêu của Thiên Kiếm Tông, được mệnh danh là “Thiên Mệnh Chi Tử” của thế hệ này, mang trong mình Hỏa Linh Căn đỉnh cấp và Hỏa Linh Thể hiếm có. Hắn chưa từng gặp ai dám ngạo mạn như vậy trước mặt hắn.

“Ngươi có gì đó lạ lùng.” Tôn Vô Cực nheo mắt. “Nguyên Anh Sơ Kỳ mà lại dám đơn độc đi vào rừng U Minh. Có lẽ ngươi có bí mật gì đó không muốn người khác biết?” Hắn ta xua tay. “Đừng nói nhiều với hắn. Bắt lấy hắn, lục soát toàn thân. Nếu có bảo vật, Thiên Kiếm Tông ta sẽ không phụ lòng.”

Ba tên đệ tử Luyện Hư Kỳ lập tức bay lên, bao vây Trần Phong. Linh lực cuộn trào, ba thanh kiếm phát ra ánh sáng chói mắt, tạo thành một vòng vây chết chóc. Sức ép từ ba cường giả Luyện Hư Kỳ đè nặng lên Trần Phong, khiến không khí xung quanh hắn dường như đông cứng lại.

“Thức thời thì hãy ngoan ngoãn chịu trói!” Một tên quát lớn, kiếm chỉ thẳng vào Trần Phong.

Trần Phong cười nhạt. “Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Kiếm Tông? Thật nực cười. Ngay cả cái gọi là ‘Thiên’ ta còn dám nghịch, huống chi là mấy tên đệ tử tông môn nhỏ bé?”

Lời nói của hắn vừa dứt, ánh mắt Tôn Vô Cực đột nhiên lóe lên hàn quang. “Ngươi dám nhục mạ Thiên Kiếm Tông ta? Tìm chết!”

Ba tên đệ tử Luyện Hư Kỳ không chút do dự, đồng loạt tấn công. Ba đạo kiếm khí sắc bén như muốn xé rách không gian, mang theo uy lực hủy diệt, lao thẳng về phía Trần Phong.

Trần Phong đứng im bất động, nhưng hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn đột nhiên bùng nổ. Một luồng sức mạnh vô hình, hùng vĩ hơn bất kỳ linh lực nào hắn từng cảm nhận, cuộn trào ra từ cơ thể hắn. Đây không phải là linh lực đơn thuần, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, mang theo ý chí phá vỡ mọi quy tắc.

“Phá!”

Hắn khẽ quát một tiếng. Không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, không có kiếm khí hay pháp bảo. Chỉ là một luồng uy áp thuần túy từ cơ thể hắn phóng ra, va chạm trực diện với ba đạo kiếm khí.

RẦM!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, không hề chói tai, nhưng lại khiến cả không gian xung quanh rung chuyển dữ dội. Ba đạo kiếm khí của ba cường giả Luyện Hư Kỳ như gặp phải một bức tường vô hình, bị nghiền nát thành từng mảnh, tan biến trong hư không.

Không chỉ vậy, luồng uy áp đó còn phản chấn ngược lại, đánh thẳng vào ba tên đệ tử. Bọn chúng không kịp phản ứng, thân thể như bị một ngọn núi đè bẹp, loạng choạng lùi lại. Hai tên Luyện Hư Sơ Kỳ phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái mét. Tên Luyện Hư Trung Kỳ mạnh nhất cũng phải lùi lại bảy tám bước, ánh mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ.

“Ngươi… ngươi là ai? Làm sao có thể?!” Tên Luyện Hư Trung Kỳ run rẩy chỉ vào Trần Phong.

Tôn Vô Cực, người đang đứng xem cuộc vui, đột nhiên biến sắc. Hắn ta là cường giả Hợp Thể Kỳ đỉnh phong, nhưng ngay cả hắn cũng cảm nhận được luồng uy áp vừa rồi đáng sợ đến nhường nào. Nó không giống bất kỳ loại linh lực hay huyền công nào hắn từng biết. Nó mang một khí tức cấm kỵ, một sự đối nghịch với thiên địa.

“Ngươi không phải Nguyên Anh Kỳ!” Tôn Vô Cực gầm lên, ánh mắt đầy vẻ đề phòng. “Ngươi che giấu tu vi! Ngươi rốt cuộc là cảnh giới gì?”

Trần Phong nhếch mép cười, nụ cười mang theo sự bất cần và ngạo nghễ. “Ta là dị số. Một kẻ sẽ lật đổ cái gọi là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ của các ngươi.”

Hắn bước tới một bước. Chỉ một bước đơn giản, nhưng lại khiến Tôn Vô Cực cảm thấy như một ngọn núi vô hình đang đè nặng lên mình. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền Trần Phong lại rung động mãnh liệt hơn, như muốn xé tan mọi xiềng xích của thế giới này. Hắn không cần phải giải thích, không cần phải chứng minh bằng lời nói. Hắn sẽ chứng minh bằng hành động.

Đây chỉ là khởi đầu. Vạn Tượng Phong Vân đã bắt đầu cuộn trào, và Trần Phong, dị số nghịch thiên, đã chính thức đặt chân vào vũ đài của nó. Hắn sẽ không ngừng lớn mạnh, không ngừng thách thức, cho đến khi lật đổ toàn bộ trật tự của “Thiên”.

Trần Phong không tiếp tục tấn công. Hắn chỉ đứng đó, khí thế bàng bạc, ánh mắt quét qua Tôn Vô Cực và những đệ tử Thiên Kiếm Tông đang sợ hãi. Sự im lặng đầy áp lực bao trùm không gian, chỉ có tiếng gió xào xạc và tiếng nước sông chảy xiết làm nền. Hắn đã đạt được mục đích của mình: gây chấn động, khiến những kẻ tự phụ này phải kinh sợ.

“Các ngươi có thể gọi ta là kẻ yếu, là phế vật.” Trần Phong cất giọng, âm thanh không lớn nhưng lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí mỗi người. “Nhưng hãy nhớ lấy. Ở Thiên Nguyên Đại Lục này, và xa hơn nữa, sẽ không có ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ nào có thể áp đặt lên số phận của ta. Định mệnh, ta tự nắm giữ.”

Tôn Vô Cực sắc mặt trắng bệch. Hắn nhìn chằm chằm vào Trần Phong, không thể tin được rằng một người trẻ tuổi lại có thể sở hữu thứ sức mạnh quỷ dị đến vậy. Sức mạnh đó không theo bất kỳ quy tắc tu luyện nào mà hắn từng biết. Nó không phải linh lực, cũng không phải chân nguyên, mà giống như một loại ý chí nguyên thủy, một sự bùng nổ của bản thân Đại Đạo.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là tu sĩ cảnh giới nào?” Tôn Vô Cực gặng hỏi, giọng run rẩy.

Trần Phong mỉm cười bí ẩn. “Ngươi không cần biết. Điều ngươi cần biết, là từ giờ trở đi, bất cứ nơi nào có sự xuất hiện của kẻ được gọi là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’, thì nơi đó sẽ có sự xuất hiện của ta, một kẻ nghịch thiên.”

Hắn không đợi Tôn Vô Cực đáp lời, xoay người, bước đi. Bóng lưng hắn dần khuất sau những hàng cây cổ thụ. Mỗi bước đi của hắn đều vững vàng, mang theo một ý chí kiên định, không hề quay đầu lại. Hắn biết, cuộc đối đầu vừa rồi chỉ là một màn dạo đầu nho nhỏ. Toàn bộ Thiên Kiếm Tông, và xa hơn nữa, toàn bộ Thiên Nguyên Đại Lục, sẽ sớm biết đến cái tên Trần Phong, kẻ dị số.

Để lại phía sau, Tôn Vô Cực và các đệ tử Thiên Kiếm Tông vẫn đứng chết lặng. Sát ý trong mắt Tôn Vô Cực đã biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi và một chút tò mò không thể giải thích. Hắn là một Thiên Kiêu, được bao bọc bởi hào quang của “Thiên Mệnh”, chưa từng gặp phải đối thủ nào đáng sợ như Trần Phong.

“Sư huynh, chúng ta… chúng ta có cần báo cáo tông môn không?” Một đệ tử run rẩy hỏi.

Tôn Vô Cực hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. “Báo cáo. Nhất định phải báo cáo! Người này quá quỷ dị, không thể để hắn tùy tiện gây sóng gió ở Thiên Nguyên. Đặc biệt là… cái câu hắn vừa nói. ‘Kẻ nghịch thiên’?”

Hắn siết chặt nắm đấm. Hắn đã nghe nói về những dị số, những kẻ sinh ra đã đi ngược lại Thiên Đạo, nhưng chúng thường bị Thiên Kiếp đánh chết từ khi còn nhỏ. Một kẻ như Trần Phong, có thể sống sót và mạnh mẽ đến vậy, là một mối đe dọa lớn đối với trật tự hiện tại, và đặc biệt là đối với những “Thiên Mệnh Chi Tử” như hắn ta.

Bên kia, Trần Phong tiếp tục hành trình của mình. Hắn không có mục đích cụ thể, chỉ đi theo bản năng của Hạt giống Nghịch Thiên, cảm nhận những luồng năng lượng mạnh mẽ và những nơi có thể ẩn chứa cơ duyên. Cuộc chạm trán với Tôn Vô Cực đã cho hắn một cái nhìn thoáng qua về thực tế của Thiên Nguyên Đại Lục.

“Thiên Mệnh Chi Tử… Thiên Kiêu… Tông môn cường đại…” Trần Phong lẩm bẩm. “Chỉ là bước khởi đầu mà thôi. Những kẻ này, vẫn còn quá nhỏ bé so với cái gọi là ‘Thiên’ thực sự.”

Hắn cần phải mạnh hơn nữa, nhanh hơn nữa. Hắn cần tìm hiểu về những tông môn lớn, những thế lực ẩn giấu, và đặc biệt là những bí mật đằng sau khái niệm “Thiên Mệnh”. Hắn không chỉ muốn báo thù cho bản thân, mà còn muốn lật đổ toàn bộ cái trật tự giả dối này. Hắn muốn định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Trần Phong tăng tốc, thân ảnh hắn hóa thành một tia sáng, lao vút đi giữa rừng cây rậm rạp. Cuộc hành trình “Nghịch Thiên” ở Đại Lục Thiên Nguyên của hắn, giờ đây, mới chính thức được mở màn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8