Nghịch Thiên
Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:54:36 | Lượt xem: 5

Khán đài chìm trong một sự im lặng chết chóc, sau đó là tiếng hò reo bùng nổ như sóng thần. Trần Phong đứng giữa sân đấu tan hoang, thân ảnh không hề lung lay dù chỉ một chút, như một ngọn núi sừng sững vừa trải qua cơn phong ba bão táp. Hắn đã thắng. Thắng một cách tuyệt đối, vượt xa mọi dự đoán, đập tan mọi định kiến về một kẻ phế vật, về một dị số không đáng kể. Ánh mắt hắn vẫn bình thản, không một chút kiêu ngạo hay hân hoan thái quá, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa ý chí đang bùng cháy dữ dội. Hắn đã chứng minh, số phận có thể bị bóp méo, quy tắc có thể bị phá vỡ.

Liễu Yên khẽ che miệng, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má. Nàng không cần bất kỳ lời nói nào, chỉ cần ánh mắt kiên định của Trần Phong cũng đủ để nàng hiểu. Hắn đã làm được. Hắn đã đứng lên, không chỉ vì bản thân, mà còn vì tất cả những ai đã tin tưởng hắn. Trong lòng nàng, hình bóng Trần Phong giờ đây không còn là một thiếu niên ngỗ ngược, mà là một vị anh hùng, một người mang theo hy vọng và sức mạnh để thay đổi mọi thứ.

Trên đài cao, Lạc Thiên Kiêu vẫn đứng đó, nhưng vẻ ngạo nghễ thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự kinh ngạc pha lẫn khó chịu. Ánh mắt bình tĩnh của Trần Phong, cái tia thách thức không thể che giấu kia, như một nhát dao đâm thẳng vào sự tự tôn của hắn. Hắn, một “Thiên Mệnh Chi Tử”, một người được sinh ra để ngự trị, chưa bao giờ cảm thấy bị đe dọa bởi một kẻ xuất thân hèn kém như vậy.

“Kẻ phàm nhân đó…” Lạc Thiên Kiêu lẩm bẩm, bàn tay khẽ nắm chặt. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức khác biệt từ Trần Phong, không phải là linh khí tinh thuần hay sức mạnh thiên phú mà hắn quen thuộc, mà là một thứ gì đó khó nắm bắt, một sự ngang ngược ẩn chứa bên trong từng thớ thịt, từng mạch máu. “Đây không phải là Thiên Mệnh. Hắn là một dị số.”

Bên cạnh Lạc Thiên Kiêu, một lão giả tóc bạc, là trưởng lão của một tông môn lớn trên Đại Lục Thiên Nguyên, khẽ vuốt râu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Trần Phong. “Kẻ này có tiềm năng kinh người. Hắn không chỉ đột phá cảnh giới mà còn tự tạo ra một lối đi riêng. Hắn không theo bất kỳ khuôn phép nào, không chịu bất kỳ sự ràng buộc nào của Thiên Đạo. Quả là một hạt giống nghịch thiên.”

“Ý người là sao, trưởng lão?” Lạc Thiên Kiêu hỏi, giọng nói mang theo một chút bất mãn.

Lão giả cười nhạt. “Thiên Kiêu, con là Thiên Mệnh Chi Tử, vận khí và thiên phú đều được Thiên Đạo ưu ái. Nhưng kẻ này… hắn lại đi ngược lại. Hắn dùng ý chí của mình để chống lại tất cả. Trong một tiểu thế giới như Thiên Nguyên này, có thể xuất hiện một nhân vật như vậy, quả là hiếm thấy. Hắn không chỉ thách thức con, mà còn thách thức cả trật tự đã được định sẵn.”

Lời của lão giả như một gáo nước lạnh tạt vào Lạc Thiên Kiêu. Hắn luôn tin rằng mình là người được chọn, là trung tâm của mọi sự chú ý. Nhưng giờ đây, một kẻ phàm nhân lại dám đứng ngang hàng, thậm chí còn chiếu rọi một ánh sáng khác biệt, một ánh sáng có thể làm lu mờ cả “Thiên Mệnh” của hắn.

Dưới khán đài, các vị cường giả của Thiên Nguyên Quốc đều đang bàn tán xôn xao. Chiến thắng của Trần Phong không chỉ là một chiến thắng cá nhân, mà là một cú sốc lớn cho toàn bộ giới tu luyện. Nó chứng minh rằng, dù cho xuất thân hay thiên phú có kém cỏi đến đâu, một ý chí kiên cường vẫn có thể tạo nên kỳ tích.

Trần Phong bước xuống sân đấu, cảm nhận được vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình. Hắn không quan tâm đến những lời khen ngợi hay sự đố kỵ. Điều hắn quan tâm là cảm giác sức mạnh đang cuộn trào trong cơ thể, là con đường phía trước vẫn còn dài, và là những bí ẩn về “Thiên” mà hắn chưa thể chạm tới.

Liễu Yên chạy đến, ôm chầm lấy hắn. “Trần Phong, chàng thật tuyệt vời!” Nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào.

Trần Phong nhẹ nhàng ôm lại nàng, khẽ vuốt mái tóc mềm mại. “Đây mới chỉ là khởi đầu thôi, Yên nhi. Ta còn phải đi xa hơn nữa.”

“Ta biết.” Liễu Yên ngẩng đầu, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào hắn. “Dù chàng đi đâu, ta cũng sẽ luôn ủng hộ chàng.”

Hắn gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Có Liễu Yên bên cạnh, con đường nghịch thiên của hắn dường như không còn cô độc nữa.

Ngay lúc đó, một nhóm người mặc y phục hoa lệ, mang theo khí chất của những cường giả từ các tông môn lớn, tiến về phía Trần Phong. Người dẫn đầu là lão giả tóc bạc vừa nói chuyện với Lạc Thiên Kiêu. Ánh mắt ông ta sắc như dao, nhưng lại ẩn chứa một sự tán thưởng rõ rệt.

“Tiểu hữu Trần Phong.” Lão giả cất giọng, âm thanh vang vọng, thu hút sự chú ý của mọi người. “Lão phu là Huyền Minh Tử, trưởng lão của Huyền Thiên Tông. Tài năng của tiểu hữu thực sự khiến lão phu phải kinh ngạc.”

Trần Phong khẽ chắp tay. “Huyền Minh Tử tiền bối quá lời.”

“Không hề quá lời.” Huyền Minh Tử cười lớn. “Trong suốt trăm năm qua, lão phu chưa từng thấy một thiên tài nào có thể phá vỡ xiềng xích của một tiểu thế giới như Thiên Nguyên này mà đạt được thành tựu như tiểu hữu. Tiểu hữu không chỉ có tiềm lực, mà còn có một ý chí kiên định, một ‘khí’ nghịch thiên. Lão phu tin rằng, một nơi nhỏ bé như Thiên Nguyên Quốc không thể giữ chân được tiểu hữu.”

Huyền Minh Tử ngừng một chút, ánh mắt lướt qua Lạc Thiên Kiêu đang đứng xa xa trên khán đài, rồi quay lại Trần Phong. “Huyền Thiên Tông ta, là một trong thập đại tông môn lớn nhất trên Đại Lục Thiên Nguyên. Ta mạo muội mời tiểu hữu, sau khi xử lý xong chuyện ở đây, hãy đến Huyền Thiên Tông làm khách. Với tài năng của tiểu hữu, Huyền Thiên Tông chắc chắn sẽ không bạc đãi. Hơn nữa, Đại Lục Thiên Nguyên rộng lớn gấp trăm ngàn lần cái Thiên Nguyên Quốc nhỏ bé này, ở đó có vô số kỳ ngộ, vô số cường giả, và cả những bí mật mà tiểu hữu chưa từng nghe đến.”

Lời mời của Huyền Minh Tử khiến cả quảng trường xôn xao. Huyền Thiên Tông! Đó là một trong những thế lực đứng đầu Đại Lục Thiên Nguyên, nơi mà vô số thiên tài thèm khát được đặt chân đến. Lời mời này không chỉ là sự công nhận, mà còn là một tấm vé thông hành đưa Trần Phong thoát ly khỏi tiểu thế giới, bước vào một vũ đài rộng lớn hơn.

Liễu Yên nắm chặt tay Trần Phong, trong mắt nàng vừa có niềm vui, vừa có chút lo lắng. Nàng biết, khoảnh khắc này đã đến. Trần Phong sẽ không còn chỉ thuộc về Thiên Nguyên Quốc nữa.

Trần Phong khẽ nhíu mày, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự phấn khích khó tả. Đây chính là điều hắn mong đợi. Hắn biết, để tìm kiếm sự thật về “Thiên”, để thay đổi số phận của mình và những người hắn yêu thương, hắn phải đi xa hơn, đối mặt với những thử thách lớn hơn. Cái tên “Đại Lục Thiên Nguyên” vang lên trong tai hắn như một lời mời gọi, một cánh cửa mở ra một thế giới mới đầy phong vân và cơ hội.

“Đa tạ Huyền Minh Tử tiền bối.” Trần Phong khẽ cúi đầu. “Vãn bối xin ghi nhớ. Sau khi ổn thỏa mọi việc, vãn bối nhất định sẽ ghé thăm Huyền Thiên Tông.”

Huyền Minh Tử gật đầu hài lòng, sau đó trao cho Trần Phong một lệnh bài bằng ngọc, trên đó khắc hình một ngọn núi cổ kính. “Đây là lệnh bài khách quý của Huyền Thiên Tông. Với nó, tiểu hữu có thể tự do ra vào tông môn. Lão phu tin rằng, tiểu hữu sẽ không khiến chúng ta thất vọng.”

Sau khi Huyền Minh Tử cùng các trưởng lão rời đi, ánh mắt của Trần Phong lại một lần nữa hướng về phía Lạc Thiên Kiêu. Lần này, Lạc Thiên Kiêu không tránh né. Ánh mắt hai người giao nhau, không có lời nói nào, nhưng lại chứa đựng vô vàn ý nghĩa. Đó là sự đối đầu giữa “Thiên Mệnh” và “Nghịch Thiên”, giữa kẻ được chọn và kẻ phá vỡ quy tắc.

Lạc Thiên Kiêu siết chặt tay. Hắn đã hiểu. Kể từ giây phút này, Trần Phong không chỉ là một đối thủ, mà là một cái gai trong mắt, một biến số không thể bỏ qua. Hắn sẽ phải đối mặt với Trần Phong, không chỉ trong các cuộc thi đấu, mà có thể là trên con đường tranh đoạt “Thiên Mệnh” của chính hắn.

Trần Phong thu hồi ánh mắt, nhìn xuống lệnh bài trong tay. Đại Lục Thiên Nguyên. Vạn Tượng Phong Vân. Hắn biết, hành trình của mình chỉ mới thực sự bắt đầu. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, và giờ đây, nó sẽ khởi nghịch dòng chảy định mệnh, không ngừng lớn mạnh, không ngừng thách thức, cho đến khi lật đổ toàn bộ trật tự của “Thiên”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8