Nghịch Thiên
Chương 144
Gió đêm thổi qua cửa sổ, mang theo hơi thở của Đại Lục Thiên Nguyên bao la, như một lời thì thầm về những thử thách sắp tới. Trần Phong nắm chặt tay Liễu Yên, cảm nhận sự mềm mại nhưng kiên định từ nàng. Quyết định đã được đưa ra, không còn đường lùi.
“Thiên Nguyên Đại Bỉ,” Trần Phong lẩm bẩm, tên của cuộc thi vang vọng trong tâm trí hắn. “Nghe nói đó là nơi quy tụ những tinh anh nhất của cả đại lục.”
Liễu Yên khẽ gật đầu, ánh mắt long lanh phản chiếu ánh trăng ngoài cửa sổ. “Đúng vậy, Trần Phong. Mỗi ba mươi năm một lần, các đại tông môn, thế gia và đế quốc đều cử những thiên tài xuất chúng nhất của mình đến tranh tài. Người thắng cuộc không chỉ nhận được vô vàn tài nguyên quý giá, mà còn có cơ hội được các trưởng lão siêu cấp của Thượng Cổ Tông Môn thu làm đệ tử thân truyền. Đó là con đường duy nhất để tiến vào cảnh giới cao hơn, vượt lên trên những quy tắc của phàm nhân.”
Nàng dừng một chút, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự lo lắng. “Nhưng cũng chính vì vậy, nó cực kỳ nguy hiểm. Những kẻ được gọi là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ đều sở hữu huyết mạch cường đại, công pháp thần bí, và những cơ duyên nghịch thiên. Họ sinh ra đã đứng trên đỉnh cao, được ‘Thiên’ ưu ái.”
Trần Phong mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự ngạo nghễ khó nhận ra. “Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên ưu ái? Vậy thì ta, kẻ bị ‘Thiên’ ruồng bỏ, sẽ chứng minh rằng cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ ấy chỉ là một trò đùa.” Hắn vuốt nhẹ mái tóc nàng. “Nàng không cần lo lắng. Ta đã hứa sẽ bảo vệ nàng, và để làm được điều đó, ta phải trở nên mạnh mẽ hơn bất kỳ ai.”
Trong những ngày tiếp theo, Trần Phong không ngừng chuẩn bị. Hắn không cần luyện tập những công pháp phô trương, mà tập trung vào việc tinh luyện từng tia linh khí trong cơ thể, hòa nhập với tàn phiến ngọc bội bí ẩn trong đan điền. Sức mạnh của ngọc bội không thể hiện ra ngoài một cách ồn ào, nhưng nó âm thầm cải tạo thể chất, tăng cường cảm quan và sự sắc bén trong mọi chiêu thức của hắn. Hắn cũng dành thời gian nghiên cứu về Đại Lục Thiên Nguyên, về các tông môn lớn, về những Thiên Kiêu nổi bật được nhắc đến. Càng tìm hiểu, hắn càng nhận ra sự phức tạp và tàn khốc của thế giới này. Đây không còn là tiểu thế giới nơi hắn từng là phế vật bị ruồng bỏ, đây là đấu trường thực sự, nơi kẻ yếu bị nghiền nát không thương tiếc.
Địa điểm tổ chức Thiên Nguyên Đại Bỉ là thành Thiên Đô, một siêu thành thị vĩ đại nằm ở trung tâm đại lục, được trấn giữ bởi ba đại tông môn hàng đầu: Huyền Thiên Kiếm Tông, Vạn Tượng Các và Thần Hỏa Điện. Cả thành phố được xây dựng bằng những khối đá khổng lồ, cao vút chạm mây, với những kiến trúc cổ kính và tráng lệ. Linh khí ở đây nồng đậm đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường, tạo thành những dải sương mù huyền ảo bao quanh các ngọn tháp cao.
Khi Trần Phong và Liễu Yên đặt chân đến Thiên Đô, sự hùng vĩ của nó gần như khiến Liễu Yên choáng ngợp. Trần Phong cũng không khỏi kinh ngạc, nhưng trong ánh mắt hắn không có sự sợ hãi, chỉ có sự phấn khích và một tia thách thức. Hàng vạn tu sĩ từ khắp nơi trên đại lục đã đổ về đây, tạo nên một biển người ồn ào và đầy sức sống. Có những thiếu niên phong thái bất phàm, cưỡi linh thú quý hiếm, mang theo khí chất của những dòng tộc lâu đời. Có những cô gái xinh đẹp tuyệt trần, linh khí quanh thân như mây khói, ẩn chứa sức mạnh kinh người. Mỗi người đều là một Thiên Kiêu, một tinh anh được kỳ vọng.
Trần Phong và Liễu Yên hòa mình vào dòng người, chẳng khác nào hai hạt cát giữa sa mạc. Hắn mặc y phục giản dị, không phô trương, che giấu hoàn toàn tu vi của mình. Liễu Yên đi bên cạnh, vẻ đẹp thanh thuần của nàng thu hút không ít ánh nhìn, nhưng ánh mắt nàng luôn hướng về Trần Phong, như một đóa hoa chỉ biết nở rộ vì ánh mặt trời của riêng mình.
Địa điểm thi đấu chính là Thiên Nguyên Đấu Trường, một kiến trúc hình tròn khổng lồ, bao phủ bởi những trận pháp cổ xưa, đủ sức chống chịu những đòn đánh của cường giả cảnh giới Tôn Giả. Ngày khai mạc, tiếng trống rền vang khắp Thiên Đô, hàng triệu người hò reo, tạo nên một âm thanh vang dội đến tận chân trời.
Vòng thi đầu tiên là “Thử Tháp Vấn Tâm”, một bài kiểm tra về ý chí, ngộ tính và sự kiên định. Mỗi thí sinh sẽ bước vào một tòa tháp linh khí, nơi họ phải đối mặt với những ảo cảnh do linh trận tạo ra, đồng thời hấp thụ linh khí để củng cố nguyên thần. Thời gian trụ lại càng lâu, hấp thụ càng nhiều linh khí, điểm số càng cao. Đây là một bài kiểm tra cơ bản nhưng cực kỳ quan trọng, bởi nó đánh giá tiềm năng tu luyện của một người.
Trần Phong bước vào Thử Tháp. Bên trong là một không gian mênh mông, linh khí cuộn trào như sóng biển. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí tinh thuần đang ồ ạt tràn vào cơ thể. Khác với những người khác cố gắng chống chịu áp lực của linh khí và ảo cảnh, Trần Phong lại cảm thấy một sự thân thuộc kỳ lạ. Tàn phiến ngọc bội trong đan điền hắn khẽ rung động, biến linh khí xung quanh thành một dòng chảy dịu êm, dễ dàng được hấp thụ và chuyển hóa.
Trong ảo cảnh, hắn thấy lại những bi kịch của mình: cái chết của người thân, sự khinh miệt của những kẻ tự xưng là cường giả, những vết thương chí mạng tưởng chừng không thể lành. Nhưng lần này, không có sự sợ hãi hay tuyệt vọng. Mỗi hình ảnh chỉ càng củng cố thêm ý chí của hắn. Hắn không chỉ nhìn thấy quá khứ, hắn còn nhìn thấy tương lai: một tương lai nơi hắn đứng trên đỉnh cao, bảo vệ được những người mình yêu, lật đổ mọi quy tắc bất công của “Thiên”.
Thời gian trôi qua, từng thí sinh một bị đẩy ra khỏi Thử Tháp, hoặc do kiệt sức, hoặc do ý chí không đủ kiên định mà bị ảo cảnh đánh gục. Những cái tên sáng giá nhất, những Thiên Kiêu của các tông môn lớn, đều trụ vững được một thời gian khá dài, khiến người xem không ngừng tung hô.
Lúc này, một thanh niên mặc áo bào vàng, khí chất ngạo nghễ, bước ra từ Thử Tháp. Hắn là Lạc Thiên Kiêu, đệ tử chân truyền của Huyền Thiên Kiếm Tông, được mệnh danh là người mang “Thiên Kiếm Chi Thể”, tương lai sẽ trở thành Kiếm Tôn. Hắn trụ được ba canh giờ, phá vỡ kỷ lục của vòng Thử Tháp trong mười kỳ Đại Bỉ gần nhất. Tiếng reo hò vang trời, Lạc Thiên Kiêu khẽ nhếch môi, ánh mắt quét qua đám đông, đầy vẻ khinh thường.
Bên trong Thử Tháp, Trần Phong vẫn ngồi yên, như một pho tượng. Hắn không chỉ hấp thụ linh khí, mà còn cảm nhận được những “Đạo” ẩn chứa trong từng tia linh khí, trong từng ảo cảnh. Hắn đang dùng tàn phiến ngọc bội để phân tích, để thấu hiểu bản chất của những thứ mà người khác chỉ biết hấp thụ hay chống lại. Hắn đang “Nghịch” lại cách tu luyện thông thường, biến thử thách thành cơ hội để thấu triệt hơn về Đạo.
Một canh giờ nữa trôi qua, rồi hai canh giờ… Cả đấu trường bắt đầu xôn xao. Đã không còn ai bên trong Thử Tháp ngoại trừ một bóng người nhỏ bé mà không ai để ý ban đầu. Các trưởng lão giám khảo cũng bắt đầu chú ý. Thậm chí Lạc Thiên Kiêu, đang đứng trên đài cao nhận lời chúc mừng, cũng nhíu mày nhìn về phía Thử Tháp.
Khi thời gian đã gấp đôi kỷ lục của Lạc Thiên Kiêu, một luồng sáng chói mắt bùng lên từ bên trong Thử Tháp. Trần Phong chậm rãi bước ra. Hắn không có vẻ mệt mỏi, ngược lại, ánh mắt hắn càng thêm sâu thẳm, khí tức quanh thân càng thêm nội liễm, như một thanh kiếm đã được mài giũa đến mức hoàn hảo, ẩn chứa phong mang kinh người.
Cả đấu trường lặng ngắt như tờ. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về hắn. Không ai biết hắn là ai, đến từ đâu, nhưng hắn đã phá vỡ mọi kỷ lục, một cách nhẹ nhàng đến khó tin. Liễu Yên đứng dưới khán đài, đôi mắt tràn ngập niềm tự hào và tình yêu. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, Trần Phong không còn là kẻ ẩn mình nữa. Hắn đã chính thức bước lên sân khấu của Đại Lục Thiên Nguyên, một “dị số” sẽ khuấy động phong vân.
Trần Phong ngẩng đầu, ánh mắt vô tình chạm vào Lạc Thiên Kiêu trên đài cao. Trong khoảnh khắc đó, Lạc Thiên Kiêu cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên mình, một cảm giác khó chịu chưa từng có. Ánh mắt của kẻ phàm nhân kia không có sự ngưỡng mộ, không có sự sợ hãi, mà chỉ có một sự bình tĩnh đến đáng sợ, và một tia thách thức không thể che giấu.
Đây mới chỉ là khởi đầu. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, và giờ đây, nó bắt đầu khởi nghịch dòng chảy định mệnh, từng bước một, từng trận chiến một, trên con đường của riêng mình.