Nghịch Thiên
Chương 142
Ánh trăng cuối cùng của đêm dần lu mờ, nhường chỗ cho rạng đông bừng sáng. Trần Phong mở mắt, cảm nhận hơi ấm mềm mại từ Liễu Yên đang cuộn mình trong vòng tay hắn. Nụ cười nhẹ nở trên môi hắn khi nàng khẽ cựa mình, đôi mắt phượng từ từ hé mở, phản chiếu ánh bình minh đầu tiên rọi qua khung cửa sổ.
“Chàng tỉnh rồi sao?” Giọng nàng thì thầm, còn vương chút ngái ngủ nhưng tràn đầy yêu thương.
“Ừm,” Trần Phong khẽ hôn lên trán nàng. “Một ngày mới đã đến. Ngày chúng ta bắt đầu hành trình đến một thế giới rộng lớn hơn.”
Liễu Yên ngồi dậy, mái tóc đen mượt như thác đổ xuống bờ vai trắng ngần. Nàng dựa vào lòng hắn, hít thở mùi hương quen thuộc. “Ta hơi hồi hộp. Nghe nói Đại Lục Thiên Nguyên rất khác biệt so với nơi này.”
Đại Lục Thiên Nguyên. Tên gọi đó đã trở thành một biểu tượng, một cánh cửa đến với vô vàn cơ hội và thách thức mới. Trong tiểu thế giới phàm nhân này, nó là một huyền thoại, nơi linh khí dồi dào, cường giả như mây, và những tông môn cổ xưa thống trị. Với Trần Phong, đó là chiến trường tiếp theo để hắn khẳng định ý chí Nghịch Thiên của mình.
“Hồi hộp là phải,” Trần Phong xoa nhẹ lưng nàng. “Nhưng nàng đừng lo. Bất kể là Thiên Nguyên hay bất kỳ đại lục nào khác, chỉ cần có ta, nàng sẽ không bao giờ phải sợ hãi.”
Nụ cười của Liễu Yên rạng rỡ như ánh mặt trời. Nàng biết, lời hứa của Trần Phong nặng tựa ngàn cân. Từ khi hắn còn là một phế vật bị ruồng bỏ, đến nay đã trở thành cường giả đứng đầu tiểu thế giới này, mọi lời hắn nói đều được chứng minh bằng hành động. Hắn đã lật đổ một gia tộc hùng mạnh, tiêu diệt những kẻ coi thường hắn, và bảo vệ nàng khỏi mọi hiểm nguy. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm mạnh mẽ trong trái tim hắn, và nàng là người chứng kiến từng bước chân hắn vượt qua số phận.
Sau khi vệ sinh cá nhân và dùng bữa sáng đơn giản, Trần Phong và Liễu Yên đã sẵn sàng. Hành lý của họ không nhiều, chủ yếu là những vật phẩm cần thiết và một vài món đồ cổ mà Trần Phong thu thập được trong những lần khám phá di tích. Điều quan trọng nhất là sức mạnh và sự chuẩn bị tinh thần của họ.
Họ đi đến một đỉnh núi cô quạnh ở phía bắc, nơi có một trận pháp dịch chuyển cổ xưa được giấu kín. Trận pháp này do một vị tiền bối ẩn cư từng đến từ Đại Lục Thiên Nguyên để lại, chỉ kích hoạt mỗi trăm năm một lần, và Trần Phong đã phải tốn rất nhiều công sức để tìm ra nó. Ánh sáng mờ ảo của trận pháp bao trùm lấy hai người, những ký hiệu cổ xưa bắt đầu phát sáng mạnh mẽ.
“Nắm chặt tay ta,” Trần Phong nói, giọng trầm ổn. Hắn cảm nhận được năng lượng không gian đang xoắn vặn xung quanh, một cảm giác quen thuộc nhưng vẫn đầy uy lực. Đây không phải lần đầu hắn dịch chuyển, nhưng đây là lần đầu tiên hắn dịch chuyển đến một thế giới hoàn toàn mới.
Linh khí trong trận pháp bùng nổ, một cột sáng chói lòa vọt thẳng lên trời, xé toạc không gian. Cảm giác choáng váng ập đến, thị giác bị bóp méo, mọi thứ xung quanh biến thành những vệt sáng lướt qua như dòng nước chảy xiết. Liễu Yên khẽ rùng mình, nhưng vẫn tin tưởng dựa sát vào Trần Phong.
Chỉ trong vài hơi thở, cảm giác xoắn vặn dần lắng xuống. Cột sáng tan biến, để lại hai người đứng trên một nền đá cổ kính. Không khí xung quanh đặc quánh một luồng linh khí tinh khiết đến mức gần như có thể cảm nhận được bằng mắt thường. Nó đậm đặc và mãnh liệt hơn gấp trăm lần so với tiểu thế giới mà họ vừa rời đi.
Trần Phong hít sâu một hơi, cảm thấy toàn thân như được gột rửa, từng tế bào trong cơ thể đều vui sướng reo hò. Cảnh giới tu luyện của hắn đã đạt đến đỉnh phong của tiểu thế giới, và giờ đây, ở một nơi linh khí dồi dào như thế này, hắn cảm thấy mình có thể đột phá bất cứ lúc nào.
Trước mắt họ là một khung cảnh hùng vĩ đến choáng ngợp. Những ngọn núi sừng sững đâm thẳng lên trời, bị che phủ bởi mây mù và những khu rừng cổ thụ xanh thẳm đến tận chân trời. Xa xa, những tòa thành khổng lồ với kiến trúc tráng lệ hiện ra lờ mờ trong sương sớm, mỗi bức tường dường như đều được khắc họa bằng những phù văn cổ xưa, tỏa ra khí tức tang thương nhưng uy nghiêm.
Những đạo quang mang đủ màu sắc lướt qua bầu trời, đó là những cường giả đang ngự kiếm, ngự khí phi hành. Thậm chí, Trần Phong còn thấy một vài bóng dáng khổng lồ của yêu thú bay lượn trên cao, mang theo khí tức mạnh mẽ không kém gì những cường giả Nhân tộc.
“Đây… đây chính là Đại Lục Thiên Nguyên sao?” Liễu Yên thốt lên, đôi mắt nàng mở to ngạc nhiên, vẻ mặt tràn ngập sự kinh ngạc. Nàng chưa bao giờ tưởng tượng ra một thế giới lại có thể hùng vĩ và tráng lệ đến nhường này.
“Đúng vậy,” Trần Phong gật đầu, trong mắt hắn cũng không giấu nổi sự hứng thú. “Nó rộng lớn hơn, mạnh mẽ hơn, và chắc chắn cũng nguy hiểm hơn.”
Họ đang đứng trên một ngọn đồi nhỏ, cách không xa một con đường đá rộng lớn dẫn về phía một tòa thành khổng lồ. Con đường nhộn nhịp kẻ đi người lại, hầu hết đều là những tu sĩ với cảnh giới tu luyện cao hơn hẳn so với những gì họ từng thấy. Một tu sĩ trẻ tuổi đi ngang qua họ, khí tức phát ra đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần, khiến Liễu Yên không khỏi giật mình.
“Hóa Thần ở đây dường như chỉ là cấp bậc trung bình,” Liễu Yên thì thầm, có chút lo lắng.
Trần Phong mỉm cười trấn an. “Đừng lo. Càng mạnh càng tốt. Chỉ có như vậy ta mới có thể tìm kiếm sức mạnh thật sự. Chúng ta đi thôi, trước tiên phải tìm hiểu về nơi này.”
Họ hòa vào dòng người trên con đường đá, hướng về phía tòa thành. Càng đến gần, sự hùng vĩ của thành trì càng trở nên rõ ràng. Bức tường thành cao hàng trăm trượng, được xây bằng những khối đá màu xám tro khổng lồ, trên đó khắc vô số trận văn phòng ngự cổ xưa. Cổng thành rộng lớn, có đến hàng chục tu sĩ mặc giáp trụ đứng gác, khí tức phát ra đều không dưới cảnh giới Nguyên Anh.
Vào đến trong thành, một không gian hoàn toàn khác mở ra. Những con phố rộng thênh thang, hai bên là những cửa hàng san sát, bày bán đủ loại linh dược, pháp khí, công pháp quý hiếm. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng trò chuyện của tu sĩ hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống.
Trần Phong và Liễu Yên cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, hòa mình vào dòng người. Hắn cảm nhận được rất nhiều ánh mắt lướt qua họ, một số tò mò, một số khinh thường, nhưng đa số là thờ ơ. Trang phục của họ tuy không quá rách rưới nhưng rõ ràng không phải là loại phổ biến ở đây, và cảnh giới của họ, dù đã được che giấu, vẫn khiến một vài cường giả tinh ý nhận ra sự khác biệt.
Họ tìm một quán trà nhỏ, yên tĩnh hơn để nghỉ chân và lắng nghe tin tức. Trần Phong gọi một ấm linh trà, vị trà thanh mát và linh khí dồi dào lập tức khiến tinh thần sảng khoái. Hắn khẽ nhấp một ngụm, đồng thời lắng nghe những câu chuyện xung quanh.
“Ngươi nghe nói gì chưa? Thiên Kiêu Đại Hội năm nay sẽ quy tụ tất cả các Thiên Kiêu xuất sắc nhất từ Tứ Đại Vực và Lục Đại Tông môn đấy!” Một tu sĩ trung niên nói, vẻ mặt đầy hưng phấn.
“Đương nhiên rồi! Ai mà không biết chứ? Đặc biệt là Thánh Tử của Thiên Đạo Tông, Mộ Dung Khuyết. Nghe nói hắn đã đạt đến cảnh giới Hợp Thể đỉnh phong khi mới ba mươi tuổi, được mệnh danh là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ trăm năm có một, được Thiên Đạo ưu ái, tương lai chắc chắn sẽ phi thăng Tiên Giới!” Một người khác tiếp lời, giọng nói đầy ngưỡng mộ.
“Còn có Tiên Tử của Dao Trì Cung, Lạc Băng Nguyệt, cũng không hề kém cạnh. Nàng là thể chất Băng Linh hiếm có, tu luyện tốc độ kinh người, lại còn sở hữu thần khí thượng cổ. Nghe nói nàng vừa đánh bại một trưởng lão Hợp Thể kỳ của Ma Tông chỉ bằng một chiêu!”
Những cái tên, những danh xưng vang vọng trong quán trà. “Thiên Kiêu”, “Thiên Mệnh Chi Tử”, “Thánh Tử”, “Tiên Tử”… Trần Phong lắng nghe, trong lòng không khỏi cảm thấy thú vị. Đây chính là những kẻ được mệnh danh là được “Thiên” ưu ái, những kẻ mà định mệnh đã an bài cho con đường xán lạn nhất.
Liễu Yên khẽ nắm tay Trần Phong dưới gầm bàn, ánh mắt nàng đầy lo lắng. Những “Thiên Kiêu” này quá mạnh, quá chói mắt, và dường như không ai có thể sánh kịp. Liệu Trần Phong có thể đối đầu với họ không?
Trần Phong cảm nhận được sự lo lắng của nàng. Hắn khẽ siết chặt tay Liễu Yên, sau đó ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét qua những người đang tán gẫu. Trong sâu thẳm con ngươi hắn, một ngọn lửa bất khuất đang bùng cháy.
“Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Đạo ưu ái?” Trần Phong lẩm bẩm, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi. “Những kẻ được ‘Thiên’ ban cho tất cả. Nghe thật buồn cười.”
Hắn nhớ lại những lời mình đã nói với Liễu Yên đêm qua. ‘Thiên Mệnh’ có thể định đoạt số phận của người khác, nhưng với ta, nó chỉ là một ngọn núi cần được chinh phục. Và giờ đây, ngọn núi đó đã hiện ra, không chỉ là một ngọn, mà là cả một dãy núi hùng vĩ, được bảo vệ bởi những “Thiên Kiêu” tự cho mình là bất khả chiến bại.
Một ý chí mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng Trần Phong. Đây chính là nơi hắn cần đến. Nơi để hắn chứng minh rằng “Thiên Mệnh” chỉ là một trò đùa, và “Thiên Đạo” tối cao cũng có thể bị lật đổ. Hắn, Trần Phong, sẽ là dị số, là kẻ nghịch thiên, sẽ xé toạc tấm màn của định mệnh đã được sắp đặt.
“Chúng ta sẽ ở lại thành này một thời gian,” Trần Phong nói với Liễu Yên, giọng nói đầy kiên định. “Trước khi bắt đầu cuộc chinh phục thực sự, chúng ta cần phải hiểu rõ đối thủ của mình.”
Liễu Yên nhìn vào ánh mắt rực lửa của Trần Phong, mọi lo lắng trong lòng nàng đều tan biến. Nàng tin hắn, tin vào ý chí sắt đá của hắn. Ở bên cạnh hắn, nàng cảm thấy mình có thể đối mặt với mọi thứ. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, và giờ đây, ở Đại Lục Thiên Nguyên bao la này, nó sẽ bắt đầu cuộc hành trình “Khởi Nghịch Dòng Chảy Định Mệnh”, thách thức mọi “Thiên Mệnh Chi Tử”, và cuối cùng là cả “Thiên Đạo” tối cao.
Một chương mới của cuộc đời Trần Phong đã thực sự bắt đầu.