Nghịch Thiên
Chương 14
Chương 14
Con đường về phía đông không phải là một con đường dễ đi. Nó uốn lượn qua những cánh rừng rậm rạp, những ngọn đồi đá cằn cỗi và những dòng suối cạn nước. Đối với Lâm Hiên của một tháng trước, đây sẽ là một hành trình đầy hiểm nguy, thậm chí là tự sát. Nhưng giờ đây, mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng mà chính hắn cũng đang từng bước khám phá.
Bên trong đan điền đã từng bị phế của Lâm Hiên, một luồng linh lực kỳ dị, mạnh mẽ hơn hẳn linh khí thông thường, đang âm thầm vận chuyển. Đó là kết quả của công pháp cấm kỵ mà hắn vô tình lĩnh ngộ từ vật phẩm nghịch thiên kia. Nó không chỉ giúp hắn khôi phục lại khả năng tu luyện, mà còn ban cho hắn một nền tảng vững chắc, một “hạt giống Nghịch Thiên” đang nảy mầm mãnh liệt.
Hắn đi bộ ròng rã ba ngày ba đêm, chỉ nghỉ ngơi chốc lát khi cần thiết. Những con thú hoang dã trong rừng, từng là mối đe dọa lớn, giờ đây chỉ còn là những mục tiêu để hắn thử nghiệm tốc độ và khả năng phản ứng. Hắn không giết bừa bãi, chỉ ra tay khi bị tấn công hoặc khi cần thực phẩm. Mỗi lần giao chiến, dù nhỏ, đều là một bài học, giúp hắn mài giũa bản năng chiến đấu và kiểm soát linh lực trong cơ thể.
Ngày thứ tư, khi mặt trời vừa ló dạng, một làn khói mờ ảo bốc lên từ phía chân trời xa, báo hiệu sự hiện diện của con người. Lâm Hiên tăng tốc, trong lòng dấy lên một sự mong chờ. Hắn biết, để tìm kiếm thông tin về gia tộc, về kẻ thù, và về thế giới rộng lớn hơn, hắn cần phải hòa mình vào dòng chảy của nhân gian.
Chẳng bao lâu sau, một thị trấn nhỏ hiện ra trước mắt hắn. Nó được bao bọc bởi một bức tường đất nện thấp, bên trong là những mái nhà ngói đỏ san sát, những con đường đất nhỏ hẹp và tiếng ồn ào của cuộc sống thường nhật. Đây là Thị Trấn Thanh Phong, một điểm dừng chân quen thuộc cho các thương nhân và lữ khách qua lại giữa các vùng đất. Linh khí ở đây cũng chỉ ở mức trung bình, không quá dồi dào, chứng tỏ đây vẫn chỉ là một vùng đất phàm trần.
Lâm Hiên bước vào cổng thị trấn. Hắn đã thay một bộ y phục đơn giản, che đi những vết sẹo trên người và giấu kỹ khí tức tu luyện của mình. Hắn trông không khác gì một lữ khách bình thường, hơi phong trần một chút, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự sắc bén và cảnh giác.
Khung cảnh bên trong thị trấn khá nhộn nhịp. Các quầy hàng bày bán đủ loại mặt hàng: từ nông sản, vải vóc đến những vật phẩm thô sơ dành cho tu sĩ như linh dược cấp thấp, phù triện đã qua sử dụng, hay những thanh kiếm thép được rèn sơ sài. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của phàm thế.
Lâm Hiên đi chậm rãi, tai lắng nghe mọi cuộc trò chuyện xung quanh. Hắn cần thông tin, không chỉ về thị trường, mà còn về những thế lực địa phương, những tin đồn về các cường giả, và đặc biệt là những con đường dẫn đến các vùng đất lớn hơn. Hắn không thể mãi mắc kẹt ở nơi này.
Trong một quán trà nhỏ ven đường, Lâm Hiên chọn một góc khuất, gọi một ấm trà nóng và vài món điểm tâm. Hắn ngồi đó, nhấp trà, giả vờ như một khách bộ hành đang nghỉ ngơi, nhưng tâm trí lại hoạt động hết công suất. Hắn nghe được những câu chuyện về Tông Môn Thanh Vân, một thế lực tương đối lớn trong vùng, về những cuộc cạnh tranh giữa các gia tộc nhỏ, và về một số “Thiên Kiêu” mới nổi của thế hệ trẻ.
“Nghe nói đệ tử chân truyền của Tông Môn Thanh Vân, Lý Phong, đã đột phá đến Luyện Khí tầng năm rồi đấy!” Một lão già râu bạc phơ thì thầm với bạn mình, giọng đầy ngưỡng mộ.
“Luyện Khí tầng năm ư? Thật đáng nể! Chỉ mới hai mươi tuổi, tương lai chắc chắn sẽ trở thành trưởng lão tông môn!” Người còn lại đáp lời, ánh mắt lóe lên vẻ ghen tị.
Lâm Hiên khẽ nhếch mép. Luyện Khí tầng năm? Hắn hiện tại đã vượt xa cấp độ đó, dù cho hắn mới chỉ bắt đầu tu luyện chưa đầy một tháng. Công pháp nghịch thiên của hắn quả thực đáng sợ. Nhưng hắn không thể để lộ. Sự khiêm tốn và che giấu thực lực là điều tối quan trọng trong giai đoạn này.
Hắn cũng nghe được một tin tức khá thú vị. Một đoàn thám hiểm của Tông Môn Thanh Vân đã phát hiện ra một di tích cổ xưa ở phía tây bắc, cách đây vài ngày. Mặc dù di tích đó bị phong ấn bởi một trận pháp phức tạp, nhưng tin đồn về những bảo vật bên trong đã khiến không ít người tò mò. Tông Môn Thanh Vân đã cử người canh gác, nhưng vẫn có những kẻ liều lĩnh tìm cách đột nhập.
Di tích cổ ư? Lâm Hiên suy nghĩ. Đây có thể là một cơ hội tốt để hắn tìm kiếm tài nguyên, linh dược, hoặc thậm chí là những công pháp cổ xưa có thể bổ trợ cho con đường nghịch thiên của hắn. Hơn nữa, việc này còn giúp hắn tránh khỏi sự chú ý của những thế lực địa phương trong thị trấn, ít nhất là trong thời gian đầu.
Đột nhiên, một tiếng ồn ào lớn vang lên từ phía đường cái. Vài tên côn đồ địa phương, thân hình vạm vỡ, vẻ mặt hung tợn, đang gây sự với một tiểu thương. Chúng đòi tiền bảo kê, dọa nạt và đập phá hàng hóa.
“Thằng khốn, dám không nộp tiền cho lão tử ư? Mày có biết đây là địa bàn của ai không?” Một tên cầm dao cùn gằn giọng, đạp đổ sạp rau của tiểu thương tội nghiệp.
Tiểu thương là một thanh niên gầy gò, mặt mày tái mét, cố gắng van xin: “Đại ca, xin tha cho tôi! Mấy ngày nay buôn bán ế ẩm, tôi thật sự không có tiền…”
“Không có tiền? Vậy thì đừng trách lão tử không khách khí!” Tên côn đồ vung dao, định chém vào tay tiểu thương.
Mọi người xung quanh đều co rúm lại, không ai dám can thiệp. Đây là điều thường thấy ở các thị trấn phàm nhân, nơi luật pháp yếu kém và kẻ mạnh được tôn trọng.
Lâm Hiên nhíu mày. Hắn không phải một hiệp khách thích xen vào chuyện bao đồng, nhưng nhìn cảnh tượng này, hắn lại nhớ đến những gì gia tộc mình đã phải chịu đựng. Sự yếu đuối, sự bất lực khi đối mặt với cường quyền. Hắn đã từng như vậy, và hắn căm ghét cảm giác đó.
Nhưng hắn cũng biết, đây không phải lúc để bộc lộ hết sức mạnh. Hắn cần phải khôn ngoan.
Khi lưỡi dao gần chạm vào cổ tay tiểu thương, một viên đá nhỏ bất ngờ bay đến, đánh trúng cổ tay tên côn đồ. Hắn rên lên một tiếng, đau đớn buông rơi con dao. Mọi người ngạc nhiên nhìn quanh, không biết ai đã ra tay.
Lâm Hiên vẫn ngồi yên trong góc, bình thản nhấp trà, như thể không có chuyện gì xảy ra. Hắn chỉ khẽ vận dụng một tia linh lực nhỏ bé để điều khiển viên đá, đủ để cảnh cáo mà không gây ra quá nhiều chú ý. Loại thủ đoạn này, với hắn bây giờ, chỉ là trò trẻ con.
Tên côn đồ tức giận gầm lên: “Ai! Thằng khốn nào dám ra tay?”
Đám côn đồ nhìn quanh, nhưng không tìm thấy kẻ nào khả nghi. Cuối cùng, chúng chỉ có thể trút giận lên tiểu thương thêm vài câu chửi rủa, rồi bỏ đi trong bực bội. Chúng không dám ở lại quá lâu vì sợ chọc giận một cao thủ ẩn danh nào đó.
Tiểu thương may mắn thoát nạn, vội vàng nhặt lại rau củ, ánh mắt vẫn còn sợ hãi nhưng cũng đầy vẻ biết ơn. Hắn liếc nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm ân nhân của mình, nhưng không thấy ai. Lâm Hiên chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười ẩn hiện nơi khóe môi. Hắn không cần danh tiếng, hắn chỉ cần biết rằng hắn đã không còn là kẻ yếu đuối phải chịu đựng nữa.
Sau khi đám côn đồ bỏ đi, Lâm Hiên đứng dậy, thanh toán tiền trà và rời quán. Hắn đã có đủ thông tin sơ bộ về Thị Trấn Thanh Phong. Bước tiếp theo, hắn sẽ tìm một nhà trọ để nghỉ ngơi, sau đó chuẩn bị cho chuyến đi đến di tích cổ. Đây chính là những bước đi đầu tiên của hắn trên con đường nghịch thiên, con đường mà hắn sẽ dùng chính đôi tay này để viết lại định mệnh, lật đổ mọi quy tắc và phá vỡ mọi xiềng xích.
Ánh mắt Lâm Hiên nhìn về phía tây bắc, nơi có di tích cổ đang chờ đợi. Ngọn lửa quật cường trong đôi mắt hắn vẫn bùng cháy mãnh liệt. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mục tiêu cuối cùng: báo thù cho gia tộc, bảo vệ những người hắn yêu thương, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Con đường phía trước còn dài, nhưng Lâm Hiên đã sẵn sàng.