Nghịch Thiên
Chương 133
Dòng xoáy không gian dữ dội như một con quái vật đói khát, gầm rít nuốt chửng Trần Phong và Lạc Vũ vào sâu trong lòng nó. Khung cảnh xung quanh không còn là bóng tối đơn thuần, mà là sự hỗn loạn của màu sắc, của những mảnh vỡ không gian lấp lánh như kính vỡ, xoay tròn điên cuồng. Lực xé rách đến từ mọi hướng, như muốn nghiền nát từng thớ thịt, từng xương cốt của hắn. Trần Phong gồng mình, toàn bộ linh lực bùng nổ, tạo thành một lớp màn chắn kiên cố bao bọc lấy Lạc Vũ đang run rẩy trong vòng tay hắn.
Cô bé không khóc, chỉ vùi mặt vào ngực hắn, siết chặt lấy y phục, thân thể nhỏ bé run lên bần bật như một chú chim non lạc lối giữa bão tố. Trần Phong cảm nhận được sự sợ hãi tột độ của cô bé, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối. Điều đó tiếp thêm cho hắn sức mạnh, một ý chí sắt đá không cho phép bất kỳ điều gì làm tổn hại đến Lạc Vũ.
Linh lực trong đan điền cuồn cuộn tiêu hao, mỗi một giây trôi qua đều là sự cắn răng chịu đựng. Cơ thể hắn bắt đầu rạn nứt, những vết thương nhỏ xuất hiện trên da, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ một mảng áo. Nhưng hắn không hề nao núng. Hắn là kẻ đã từng bước nghịch chuyển số phận, phá vỡ mọi quy tắc ở Phàm Giới. Dòng chảy không gian này, dù kinh khủng đến đâu, cũng không thể khuất phục được ý chí Nghịch Thiên của hắn.
Thời gian trong dòng xoáy trở nên vô nghĩa. Một khắc có thể là vĩnh hằng, một vĩnh hằng có thể chỉ là một cái chớp mắt. Cuối cùng, khi linh lực trong người Trần Phong đã cạn kiệt đến mức báo động, một ánh sáng chói lòa bỗng hiện ra phía cuối đường hầm. Đó không phải là ánh sáng của sự thoát ly, mà là ánh sáng của một cú va chạm sắp tới.
“Cẩn thận!” Trần Phong khẽ gầm, ôm chặt Lạc Vũ, dùng chút linh lực cuối cùng làm mềm đi cú tiếp đất. Hắn cảm thấy mình như một viên đạn bị bắn ra khỏi nòng súng, lao thẳng xuống một nơi nào đó với tốc độ kinh hoàng. Một tiếng “RẦM” vang lên, cả mặt đất như rung chuyển. Trần Phong cảm thấy toàn thân đau nhức, nhưng hắn vẫn bảo vệ được Lạc Vũ không một vết xước.
Hắn lảo đảo đứng dậy, đầu óc quay cuồng. Không khí xung quanh đặc quánh một mùi hương lạ lẫm, xen lẫn với sự ẩm ướt của đất rừng. Linh khí! Linh khí ở đây dồi dào đến mức khó tin, tựa như một dòng suối chảy xiết, từng đợt từng đợt luồn vào trong cơ thể hắn, tự động chữa lành những vết thương và bổ sung linh lực cạn kiệt. Cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp toàn thân, khiến hắn không khỏi ngỡ ngàng.
Đây chính là Vạn Tượng Đại Lục! Một thế giới khác biệt hoàn toàn so với tiểu thế giới cằn cỗi mà hắn vừa rời bỏ.
Trần Phong nhìn quanh. Họ đang ở trong một khu rừng cổ thụ, nơi những cây đại thụ vươn cao chót vót, thân cây to lớn đến nỗi hàng chục người ôm không xuể. Tán lá rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời, khiến cả khu rừng chìm trong một thứ ánh sáng xanh lục huyền ảo. Những loài thực vật lạ lẫm với màu sắc rực rỡ hoặc hình thù kỳ dị mọc khắp nơi. Tiếng chim hót líu lo không phải là những âm thanh quen thuộc, mà là những tiếng kêu vang vọng, đầy sức sống. Thậm chí, những bông hoa dại ven đường cũng tỏa ra một thứ linh quang mờ nhạt, cho thấy chúng không phải là những loài cây phàm tục.
Lạc Vũ thoát khỏi vòng tay hắn, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn xung quanh. Sự sợ hãi dần được thay thế bằng sự tò mò và ngạc nhiên. “Ca ca, đây là đâu vậy? Đẹp quá…” Cô bé thì thầm, bàn tay nhỏ bé vươn ra chạm vào một đóa hoa tím đang phát sáng yếu ớt.
Trần Phong khẽ vuốt mái tóc cô bé, nở một nụ cười nhẹ. “Đây là Vạn Tượng Đại Lục, một thế giới rộng lớn hơn rất nhiều. Chúng ta an toàn rồi.” Hắn cảm nhận được sức sống mãnh liệt của thế giới này, một sự hùng vĩ và tráng lệ mà hắn chưa từng hình dung. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một thứ áp lực vô hình, một sự nguy hiểm tiềm tàng ẩn chứa dưới vẻ đẹp hoang sơ ấy.
Linh khí ở đây quá mạnh mẽ, chắc chắn sẽ sản sinh ra những sinh vật cường đại. Hắn, ở Phàm Giới, là một kẻ nghịch thiên, một cường giả đỉnh cao. Nhưng ở Vạn Tượng Đại Lục này, hắn chỉ là một kẻ mới đến, một con kiến nhỏ trong một khu rừng khổng lồ.
Đột nhiên, một tiếng gầm gừ vang lên từ phía sau những bụi cây rậm rạp, kéo Trần Phong về thực tại. Hắn lập tức đưa Lạc Vũ ra phía sau lưng mình, cảnh giác nhìn về hướng âm thanh. Từ trong bóng tối, hai cái bóng màu xám tro lao ra. Đó là hai con sói, nhưng không phải sói bình thường. Chúng có kích thước lớn hơn ngựa, bộ lông màu xám khói gần như hòa vào với bóng tối, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, và trên trán mỗi con có một cái sừng nhỏ nhọn hoắt. Linh khí từ chúng tỏa ra không hề yếu, ngang ngửa với cường giả cấp Nguyên Anh ở Phàm Giới.
“Ảnh Lang…” Trần Phong thì thầm. Trong một số ghi chép cổ mà hắn từng đọc được ở Phàm Giới, có nhắc đến những loài yêu thú tồn tại ở những thế giới cao hơn, và Ảnh Lang là một trong số đó. Chúng nổi tiếng về tốc độ và khả năng ẩn mình trong bóng tối.
Hai con Ảnh Lang không nói nhiều, chỉ gầm gừ một tiếng rồi đồng loạt lao tới. Tốc độ của chúng cực nhanh, gần như chỉ là một cái bóng xám xẹt qua. Trần Phong không dám khinh suất. Mặc dù hắn đã là cường giả Hóa Thần đỉnh phong ở Phàm Giới, nhưng linh lực ở đây khác biệt, và hắn cần phải thích nghi. Hơn nữa, hắn không biết sức mạnh thực sự của những con Ảnh Lang này là bao nhiêu.
Hắn rút thanh Thần Kiếm ra khỏi vỏ, kiếm ý sắc bén bùng phát, xé tan không khí ẩm ướt của rừng già. Thanh kiếm trong tay hắn không chỉ là một vũ khí, mà còn là một phần của hắn, là hiện thân cho ý chí Nghịch Thiên của hắn.
Một con Ảnh Lang lao tới từ bên trái, móng vuốt sắc nhọn mang theo phong nhận xé gió lao về phía cổ họng hắn. Trần Phong nghiêng người tránh né, đồng thời vung kiếm. Một luồng kiếm quang xanh biếc xẹt qua, chém thẳng vào sườn con Ảnh Lang. Con thú gầm lên đau đớn, nhưng lớp da nó lại cứng rắn hơn hắn tưởng, kiếm quang chỉ để lại một vết thương nông.
Con Ảnh Lang thứ hai từ phía sau vọt tới, há cái miệng đầy răng nanh sắc bén như đao găm. Trần Phong xoay người, chân đạp lên thân cây cổ thụ, mượn lực bật ngược trở lại, tránh thoát cú cắn chí mạng. Đồng thời, hắn dồn toàn bộ linh lực vào Thần Kiếm, một luồng kiếm khí mạnh mẽ hơn bùng nổ, mang theo phong lôi chi lực.
“Phá Tinh!” Hắn khẽ quát.
Kiếm quang chói lòa như một tia chớp, xé toạc bóng tối của rừng già. Lần này, kiếm khí xuyên thẳng qua lớp da cứng rắn của con Ảnh Lang đầu tiên, để lại một lỗ thủng lớn trên vai nó. Con thú rên rỉ thảm thiết, ngã vật xuống đất, giãy giụa rồi bất động. Máu tươi đỏ thẫm chảy ra, thấm đẫm lá khô.
Con Ảnh Lang còn lại thấy đồng loại gục ngã, đôi mắt đỏ rực lộ ra sự sợ hãi. Nó rít lên một tiếng chói tai, không còn ý định chiến đấu mà quay đầu bỏ chạy vào sâu trong rừng.
Trần Phong không đuổi theo. Hắn thu kiếm, thở hắt ra. Trận chiến đầu tiên ở Vạn Tượng Đại Lục đã kết thúc. Mặc dù hắn dễ dàng đánh bại chúng, nhưng hắn nhận ra một điều: linh lực của những sinh vật nơi đây tinh thuần và mạnh mẽ hơn nhiều so với Phàm Giới. Nếu không phải hắn đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong và có Thần Kiếm trong tay, e rằng trận chiến sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
“Ca ca, huynh không sao chứ?” Lạc Vũ lo lắng chạy đến, bàn tay nhỏ bé chạm vào vết máu trên vai hắn. Đôi mắt cô bé rưng rưng.
“Không sao, chỉ là vết xước nhỏ thôi.” Trần Phong trấn an, khẽ xoa đầu cô bé. Hắn nhìn xác con Ảnh Lang dưới đất, rồi nhìn sâu vào khu rừng tối tăm. Nơi đây không hề an toàn. Họ cần phải tìm một nơi trú ẩn, đồng thời nhanh chóng thu thập thông tin về thế giới mới này.
Hắn tìm thấy một hang đá nhỏ ẩn mình sau một thác nước. Hang động không quá lớn, nhưng đủ để hai người trú ẩn. Trần Phong dọn dẹp sạch sẽ, tạo ra một không gian ấm cúng nhất có thể cho Lạc Vũ. Cô bé đã trải qua một hành trình dài và kinh hoàng, cần được nghỉ ngơi.
Sau khi đảm bảo Lạc Vũ đã ngủ say, Trần Phong ngồi xuống, khoanh chân, bắt đầu tu luyện. Hắn hít thở sâu, cảm nhận linh khí dồi dào của Vạn Tượng Đại Lục cuồn cuộn tràn vào cơ thể. Từng dòng linh khí tinh thuần như những dòng suối mát lành, gột rửa kinh mạch, củng cố đan điền, và nâng cao cảnh giới của hắn một cách nhanh chóng.
Đây là một sự khởi đầu mới, một thử thách mới. Trần Phong nhắm mắt lại, trong tâm trí hắn hiện lên hình ảnh của tiểu thế giới đã xa, của những kẻ từng hãm hại hắn, và của những người hắn muốn bảo vệ. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, giờ là lúc nó phải vươn mình, cắm rễ thật sâu vào mảnh đất mới này, và trổ thành một cây đại thụ có thể đối chọi với cả Thiên Đạo.
Định mệnh liệu có phải là thứ không thể thay đổi? Liệu “Thiên” có phải là chân lý tối thượng? Ở Phàm Giới, hắn đã bắt đầu lật đổ những quy tắc ấy. Giờ đây, ở Vạn Tượng Đại Lục, hắn sẽ tiếp tục con đường của mình, từng bước từng bước, phá vỡ mọi xiềng xích, và cuối cùng, định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Hành trình Nghịch Thiên thực sự, vừa mới bắt đầu.