Nghịch Thiên
Chương 131
Trần Phong không hề chần chừ. Hắn ôm Lạc Vũ chặt trong vòng tay, bước ra khỏi căn phòng tanh mùi máu và sự chết chóc. Bên ngoài, hành lang tối om, những ngọn đuốc treo tường đã cháy lụi, chỉ còn lại ánh trăng nhợt nhạt xuyên qua những ô cửa sổ vỡ vụn, hắt lên nền gạch những vệt sáng loang lổ. Toàn bộ kiến trúc của Quỷ Ảnh Giáo phân đà tại đây giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, những vết tích của trận chiến kinh hoàng vẫn còn hiện rõ. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của đêm đen, nhưng trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa quyết tâm.
Lạc Vũ khẽ rên một tiếng, đầu tựa vào vai Trần Phong. Hơi thở của nàng yếu ớt, nhưng vẫn đều đặn. Viên đan dược trị thương cấp cao mà hắn cho nàng đã bắt đầu phát huy tác dụng, nhưng để hoàn toàn hồi phục, nàng cần thời gian và một môi trường yên tĩnh. Thứ Huyễn Linh Thảo trong không gian trữ vật của hắn giờ đây chính là hy vọng lớn nhất để cứu sống nàng, không chỉ là tạm thời cầm cự.
“Lạc Vũ, kiên nhẫn một chút. Ta sẽ đưa nàng đến nơi an toàn,” Trần Phong thì thầm, giọng hắn pha lẫn sự dịu dàng và kiên định. Hắn biết, lúc này không phải lúc để dừng lại. Quỷ Ảnh Giáo là một thế lực tà ác, chúng sẽ không dễ dàng bỏ qua thất bại này. Chắc chắn sẽ có những đợt truy lùng, những kẻ báo thù sẽ không ngừng nghỉ.
Hắn lướt đi trong bóng tối, bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Từng góc khuất, từng khe hở đều được hắn cẩn thận quan sát. Mặc dù đã quét sạch những kẻ địch chính, nhưng vẫn có khả năng còn sót lại vài tên đệ tử Quỷ Ảnh Giáo cấp thấp hoặc những cạm bẫy ẩn giấu. Linh thức của Trần Phong lan tỏa, dò xét từng chút một. May mắn thay, mọi thứ có vẻ đã yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió rít qua những lỗ thủng trên tường và tiếng lá cây xào xạc bên ngoài.
Hắn nhanh chóng tìm được một lối thoát hiểm bí mật mà hắn đã phát hiện ra trước đó, dẫn thẳng ra khu rừng phía sau phân đà. Cánh cửa gỗ mục nát được đẩy ra, một luồng không khí trong lành ập vào, mang theo mùi đất ẩm và cỏ cây. Trần Phong hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực căng tràn sức sống. Đây là sự sống, khác hẳn với mùi máu tanh và cái chết ngột ngạt bên trong.
Dưới ánh trăng mờ ảo, khu rừng hiện ra như một bức tranh thủy mặc. Những thân cây cổ thụ vươn cao, tán lá rậm rạp che khuất tầm nhìn. Đây là nơi ẩn náu lý tưởng để tránh khỏi sự dò xét của bất kỳ kẻ nào muốn tìm kiếm họ. Trần Phong không ngừng nghỉ. Hắn vận dụng thân pháp, lướt đi giữa các thân cây, tránh né những cành cây thấp và bụi rậm. Tốc độ của hắn cực nhanh, nhưng vẫn đảm bảo Lạc Vũ không bị xóc nảy. Hắn muốn càng xa nơi này càng tốt, trước khi bình minh ló dạng.
Trong đầu Trần Phong, một kế hoạch đã dần hình thành. Mục tiêu cuối cùng của hắn là Vạn Tượng Đại Lục, nơi mà những lời đồn đại kể rằng có vô số cường giả, những bí mật ẩn giấu và cơ hội để hắn thật sự “Nghịch Thiên”. Nhưng để đến được đó, không phải chuyện dễ dàng. Từ tiểu thế giới này, hắn cần phải đi qua nhiều quốc gia, nhiều vùng đất, tìm kiếm một con đường, một cánh cổng dịch chuyển, hoặc một thế lực nào đó có khả năng đưa hắn đến đó. Trước mắt, hắn cần một nơi an toàn để Lạc Vũ hồi phục, và để hắn có thể nghiên cứu Huyễn Linh Thảo cùng với tu luyện.
Hắn nhớ lại những thông tin mình từng nghe được về một thị trấn nhỏ tên là Thanh Lâm, nằm sâu trong một thung lũng cách đây vài ngày đường. Thị trấn đó khá biệt lập, ít người qua lại, và có một quán trọ nhỏ khá kín đáo. Đó có thể là điểm dừng chân đầu tiên của họ. Từ Thanh Lâm, hắn sẽ tìm cách thu thập thêm thông tin về con đường đến Vạn Tượng Đại Lục.
Đêm dần về khuya, không khí càng lúc càng trở nên lạnh lẽo. Trần Phong cảm nhận được hơi ấm nhỏ bé từ Lạc Vũ trong lòng. Nàng đã ngủ thiếp đi, khuôn mặt xanh xao nhưng trông bình yên hơn một chút. Hắn khẽ thở dài. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ nàng, và hắn sẽ thực hiện lời hứa đó bằng mọi giá. Sức mạnh của hắn vẫn chưa đủ để đối đầu với toàn bộ Quỷ Ảnh Giáo hay những thế lực lớn hơn ẩn sau chúng. Hắn cần phải mạnh hơn, nhanh hơn, để không bao giờ phải chứng kiến cảnh những người thân yêu của mình bị hãm hại một lần nữa.
Bất chợt, một tiếng động nhẹ vang lên từ phía trước. Trần Phong lập tức dừng lại, linh thức căng ra hết cỡ. Một nhóm ba người đang đi tuần tra, bọn chúng mặc y phục đen quen thuộc của Quỷ Ảnh Giáo, tay cầm trường đao, chậm rãi tiến về phía hắn. Hóa ra vẫn còn sót lại những kẻ đi tuần bên ngoài, hoặc là viện binh đã đến. Hắn đã quá chủ quan.
“Ai đó?” Một tên quát lớn, giọng khàn khàn. “Mau lộ diện! Nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!”
Trần Phong nhíu mày. Hắn không muốn giao chiến, đặc biệt là khi đang cõng Lạc Vũ. Nhưng nếu né tránh, bọn chúng sẽ phát hiện ra dấu vết của hắn và Lạc Vũ. Hắn cần giải quyết nhanh gọn.
“Cút đi!” Trần Phong lạnh lùng phun ra hai chữ. Hắn không có thời gian để nói nhiều. Hắn nhanh chóng đặt Lạc Vũ tựa vào một gốc cây lớn, dùng một lớp linh lực nhẹ bao bọc nàng để giữ ấm và bảo vệ. Lạc Vũ khẽ cựa mình nhưng không tỉnh dậy.
Ba tên đệ tử Quỷ Ảnh Giáo nghe thấy giọng nói, lập tức lao tới, đao kiếm loang loáng trong đêm. Chúng không nhận ra Trần Phong, chỉ nghĩ hắn là một kẻ yếu đuối nào đó dám cả gan đột nhập. “Tìm chết!” Một tên gầm lên, vung đao chém thẳng vào đầu Trần Phong.
Trần Phong không né tránh. Hắn vươn tay, một luồng Hỏa Linh Lực bùng lên quanh nắm đấm. Hắn đã tu luyện đến cấp độ này, việc sử dụng Hỏa Linh Lực đã trở nên thuần thục hơn rất nhiều. Một quyền của hắn mang theo sức mạnh bùng nổ, dễ dàng đánh tan lưỡi đao của tên đệ tử. Lưỡi đao vỡ vụn thành từng mảnh, tên đệ tử còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị chấn động bởi kình lực, ngã vật ra sau, thổ huyết.
Hai tên còn lại hoảng sợ. Chúng chưa từng thấy sức mạnh đáng sợ như vậy. “Ngươi… ngươi là ai?”
Trần Phong không trả lời. Hắn không muốn để lại manh mối. Hắn lướt tới như một cơn gió, hai ngón tay điểm nhẹ vào huyệt đạo của hai tên còn lại. Một luồng linh lực lạnh lẽo và sắc bén lập tức phong bế kinh mạch của chúng, khiến chúng bất động tại chỗ, miệng há hốc nhưng không thể phát ra tiếng. Hắn không giết chúng. Giết chúng sẽ tạo ra thêm mùi máu và thu hút sự chú ý. Phong bế chúng lại là đủ để hắn có đủ thời gian biến mất.
Xong xuôi, Trần Phong quay lại, nhẹ nhàng bế Lạc Vũ lên một lần nữa. Hắn liếc nhìn ba tên đệ tử Quỷ Ảnh Giáo đang nằm bất động trên đất, ánh mắt lóe lên vẻ khinh thường. Đây chỉ là những con tốt thí nhỏ bé trong một thế giới đầy rẫy những âm mưu và cường giả. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai.
Hắn tiếp tục cuộc hành trình của mình, hướng về phía Thanh Lâm trấn. Mỗi bước chân của Trần Phong đều mang theo một ý chí kiên cường, một ngọn lửa “Nghịch Thiên” không thể dập tắt. Hắn sẽ không để số phận định đoạt mình. Hắn sẽ tự tay viết nên câu chuyện của riêng mình, và Lạc Vũ, cùng với Huyễn Linh Thảo, chính là những mảnh ghép quan trọng đầu tiên trong hành trình đó.
Ánh trăng dần lặn, những tia nắng đầu tiên của bình minh bắt đầu xuyên qua kẽ lá, rọi xuống khu rừng. Một ngày mới bắt đầu, mang theo những thách thức mới và những hy vọng mới. Trần Phong cảm nhận được linh lực trong cơ thể mình đang sôi sục, và ý chí của hắn kiên định hơn bao giờ hết. Vạn Tượng Đại Lục đang chờ đợi hắn, và hắn sẽ đến đó, không sớm thì muộn, để lật đổ những quy tắc đã tồn tại, để phá vỡ mọi xiềng xích của “Thiên”, và để định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại.
Hắn ôm Lạc Vũ đi sâu hơn vào khu rừng, bóng dáng dần khuất sau những hàng cây cổ thụ, mang theo một bí mật, một hy vọng, và một ý chí “Nghịch Thiên” đang âm thầm lớn mạnh.