Nghịch Thiên
Chương 129
Trần Phong nhấp một ngụm trà cuối cùng, vị đắng chát của lá trà thượng hạng tan chảy nơi đầu lưỡi, kéo theo dư vị thanh thoát. Hắn đặt chén trà xuống, một tiếng động nhỏ nhưng trong không gian tĩnh mịch của quán trà lúc này lại vang vọng như tiếng chuông chùa. Hắn không nhìn ai, cũng không nói một lời. Ánh mắt bình thản đến lạnh lùng lướt qua những gương mặt đang trố mắt nhìn mình, rồi dừng lại ở lão chưởng quầy đang run rẩy sau quầy tính tiền.
“Tính tiền,” Trần Phong cất tiếng, giọng nói trầm thấp, không chút cảm xúc. Tiếng nói ấy như xé toạc tấm màn im lặng, khiến vài vị khách giật mình thon thót.
Lão chưởng quầy giật nảy mình, vội vàng chạy tới, cúi gập người. “Dạ, dạ… không dám, khách quan cứ dùng tự nhiên, tiểu điếm xin mời.” Ông ta đâu dám thu tiền của một kẻ vừa dễ dàng đánh bại ba tu sĩ Kim Đan hậu kỳ mà không tốn chút mồ hôi? Huống hồ, một trong số đó còn là con trai của Trưởng lão Liệt Hỏa Môn, một thế lực không nhỏ trong thành này.
Trần Phong khẽ nhíu mày. “Ta có thói quen không nợ ân tình.” Hắn đặt một túi trữ vật lên bàn, bên trong có vài khối linh thạch trung phẩm, đủ để mua cả quán trà này chứ đừng nói là mấy tách trà.
Lão chưởng quầy không dám từ chối, vội vàng nhận lấy, lòng thầm cảm kích nhưng cũng không khỏi sợ hãi. Người này hành sự tùy tiện, nhưng lại có nguyên tắc riêng. Điều đó càng khiến hắn trở nên khó lường.
Đứng dậy, Trần Phong khoác tay áo, bước thẳng ra ngoài. Không một ai dám cản đường, thậm chí không ai dám thở mạnh. Khi bóng lưng hắn khuất dạng sau cánh cửa, cả quán trà mới như vỡ òa. Tiếng xì xào bàn tán bùng nổ, những ánh mắt kinh ngạc, sợ hãi và cả hâm mộ đan xen.
“Hắn rốt cuộc là ai? Không lẽ là một lão quái vật ẩn mình?”
“Kim Đan hậu kỳ mà chỉ dùng một chiêu đã đánh bại ba người? Chuyện này thật khó tin!”
“Ta thấy cảnh giới của hắn còn cao hơn thế. Có thể là Nguyên Anh, hoặc thậm chí là Hóa Thần đại năng giả trang?”
Những lời đồn đại nhanh chóng lan truyền như gió, thổi bùng lên trong thành trì rộng lớn này. Trần Phong không quan tâm. Hắn bước đi trên con phố rộng lớn, hòa mình vào dòng người đông đúc. Vạn Tượng Đại Lục, quả nhiên không hổ danh là một trong những đại lục phồn hoa nhất Cửu Châu.
Kiến trúc nơi đây hùng vĩ hơn hẳn tiểu thế giới mà hắn từng sống. Những tòa tháp chạm mây, những cung điện nguy nga, những dòng linh khí cuồn cuộn chảy qua các trận pháp khổng lồ, khiến không khí nơi đây luôn tràn ngập sức sống. Người đi lại trên phố đa phần đều là tu sĩ, thấp nhất cũng là Luyện Khí kỳ, thỉnh thoảng lại thấy bóng dáng của Trúc Cơ, Kim Đan lướt qua. Điều này cho thấy sự chênh lệch về tài nguyên và môi trường tu luyện giữa hai thế giới là cực kỳ lớn.
“Vạn Tượng Đại Lục… ta đến rồi.” Trần Phong thì thầm, ánh mắt sắc bén quét qua đám đông. Hắn cảm nhận được những linh hồn mạnh mẽ, những luồng khí tức khác biệt đang ẩn hiện. Đây là một thế giới đầy rẫy cơ hội, nhưng cũng tiềm ẩn vô số nguy hiểm. Hắn biết mình không phải là người mạnh nhất, nhưng hắn có một thứ mà không ai có: ý chí nghịch thiên và một cơ duyên độc nhất vô nhị. Vật phẩm nghịch thiên hắn đoạt được trong lúc tuyệt vọng, cái thứ đã giúp hắn từ một phế vật trở thành cường giả, đang ẩn mình sâu trong cơ thể, tỏa ra một luồng năng lượng bí ẩn, chờ đợi thời cơ để bộc phát mạnh mẽ hơn.
Hắn cần một chỗ đứng, một nơi để tìm hiểu về thế giới này, về các tông môn, thế gia, và đặc biệt là về cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” hay “Thiên Tuyển Chi Nhân”. Hắn đã nghe danh những người này từ lâu, những kẻ được trời ưu ái, mang trong mình vận mệnh phi phàm. Nhưng trong mắt Trần Phong, họ chỉ là những con rối được “Thiên Đạo” sắp đặt sẵn. Hắn sẽ là một dị số, một kẻ sẽ phá vỡ mọi quy tắc và lật đổ cái trật tự giả dối ấy.
Đi dọc con phố chính, Trần Phong chú ý đến những bảng hiệu lung linh, những cửa hàng bán đủ loại linh dược, pháp khí, công pháp. Giá cả ở đây chắc chắn sẽ đắt đỏ hơn nhiều so với nơi hắn từng sống. Hắn cần linh thạch, cần tài nguyên để tiếp tục con đường tu luyện. Dù đã đạt đến cảnh giới Kim Đan đỉnh phong, chỉ cách Nguyên Anh một bước, nhưng hắn biết con đường phía trước còn dài. Cơ thể hắn, sau khi dung hợp với huyết mạch cổ xưa và công pháp cấm kỵ, đòi hỏi một lượng lớn linh khí và tài nguyên để phát triển.
“Trước tiên, cần tìm một nơi để ở và thu thập thông tin,” Trần Phong tự nhủ. Hắn không muốn gây chú ý thêm nữa ngay lúc này. Mục tiêu trước mắt là ẩn mình, quan sát và tìm hiểu. Hắn đi vào một quán rượu lớn, nơi thường là tụ điểm của các tu sĩ để trao đổi tin tức.
Không gian bên trong quán rượu ồn ào hơn quán trà ban nãy. Mùi rượu nồng nặc hòa lẫn với tiếng cười nói, tiếng chạm cốc và những lời thì thầm. Trần Phong tìm một góc khuất, gọi một vò rượu và vài món ăn. Hắn không vội vàng ăn uống mà lặng lẽ lắng nghe những câu chuyện đang được truyền tai nhau.
“Ngươi nghe gì chưa? Về sự kiện Bách Tông Luận Võ sắp tới?” Một tu sĩ râu quai nón nói lớn, khiến những người xung quanh chú ý.
“Bách Tông Luận Võ? Chẳng phải mười năm mới có một lần sao? Lần này lại là để tuyển chọn những Thiên Kiêu xuất sắc nhất cho Thần Phong Tông và Huyết Ma Cung đó sao?” Một tu sĩ khác đáp lời, giọng đầy vẻ hâm mộ.
“Đúng vậy! Nghe nói, lần này còn có sự tham gia của Mộ Dung Phàm, đệ nhất Thiên Kiêu của Thần Phong Tông, và Huyết Ảnh Tử, Huyết Tử mạnh nhất của Huyết Ma Cung! Cả hai đều là những kẻ mang Thiên Mệnh, tu vi khủng bố, có thể sánh ngang với lão bối Nguyên Anh kỳ!”
Trần Phong nhíu mày. “Thiên Mệnh Chi Tử” và “Thiên Kiêu” chính là những kẻ hắn cần đối đầu. Bách Tông Luận Võ có lẽ là một cơ hội tốt để hắn hiểu rõ hơn về những người này, và cũng là một sân khấu để hắn từng bước khẳng định bản thân.
“Không chỉ có họ, còn có công chúa của Thiên Long Đế Quốc, Long Nguyệt Tâm, cũng sẽ tham gia. Nàng ta không chỉ xinh đẹp tuyệt trần mà còn sở hữu Thiên Long Huyết Mạch, tu vi cũng đã đạt đến Kim Đan đỉnh phong, có thể đột phá bất cứ lúc nào!”
Nghe những lời đó, Trần Phong khẽ nhếch mép cười lạnh. Thiên Long Huyết Mạch? Thiên Mệnh Chi Tử? Hắn đã từng là một phế vật bị ruồng bỏ, một kẻ mà ai cũng nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ ngóc đầu lên được. Nhưng hắn đã nghịch thiên cải mệnh, từng bước lật đổ mọi định kiến. Những “Thiên Mệnh” này, liệu có thể chống lại được “Nghịch Đạo” của hắn?
Hắn tiếp tục lắng nghe. Bách Tông Luận Võ sẽ diễn ra trong ba tháng nữa tại Thần Phong Thành, kinh đô của Thiên Long Đế Quốc. Đây là một sự kiện trọng đại, quy tụ vô số thiên tài từ khắp Vạn Tượng Đại Lục. Đây chính là cơ hội hắn cần. Nếu có thể gây chấn động tại Luận Võ Đại Hội, hắn sẽ nhanh chóng có được danh tiếng, tài nguyên, và cả sự chú ý từ những kẻ mà hắn muốn đối đầu.
“Trước mắt, cần tìm hiểu về các tông môn tham gia, quy tắc của Luận Võ, và đặc biệt là cách để có thể tham gia. Với thân phận một kẻ vô danh, ta không thể đường hoàng tiến vào.” Trần Phong suy nghĩ. Hắn cần một thân phận hợp lý, hoặc ít nhất là một cách để lách luật. Vạn Tượng Đại Lục rộng lớn, chắc chắn sẽ có những con đường khác.
Hắn ăn hết bữa, uống cạn vò rượu, rồi rời khỏi quán rượu. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống, những ngọn đèn linh thạch thắp sáng rực rỡ cả thành phố, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Trần Phong không vội tìm một khách điếm, hắn muốn đi dạo thêm một chút, để cảm nhận rõ hơn nhịp đập của thế giới mới này.
Đi qua một con hẻm vắng, Trần Phong bỗng cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, mỏng manh nhưng đầy sức sống. Đó là linh khí của Huyễn Linh Thảo, một loại linh dược cực kỳ quý hiếm, có thể giúp tu sĩ thanh lọc tâm ma, củng cố thần hồn. Ở tiểu thế giới của hắn, thứ này còn hiếm hơn cả phượng mao lân giác. Nhưng ở đây, dù vẫn quý hiếm, nhưng dường như lại xuất hiện một cách tình cờ.
Hắn theo bản năng bước vào con hẻm. Cuối con hẻm, một căn nhà gỗ nhỏ, cũ kỹ nằm khuất mình sau những tòa nhà cao lớn. Từ bên trong căn nhà, luồng linh khí của Huyễn Linh Thảo tỏa ra rõ ràng hơn. Tuy nhiên, luồng khí tức ấy lại xen lẫn với một mùi máu tanh nhàn nhạt và một cảm giác yếu ớt, như thể nó đang bị một thứ gì đó kìm hãm.
Trần Phong dừng lại trước cửa nhà. Hắn không phải là kẻ thích xen vào chuyện người khác, nhưng linh khí của Huyễn Linh Thảo quá mê hoặc. Hơn nữa, với trực giác nhạy bén của một kẻ nghịch thiên, hắn cảm thấy có một điều gì đó bất thường đang diễn ra bên trong.
Cánh cửa không khóa. Trần Phong khẽ đẩy, nó lập tức mở ra, để lộ một khung cảnh hỗn độn bên trong. Máu vương vãi trên nền nhà, đồ đạc đổ vỡ. Và giữa căn phòng, một cô gái trẻ đang nằm thoi thóp, xung quanh là những thi thể của vài tu sĩ khác. Trên tay cô gái, một đóa Huyễn Linh Thảo đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt, nhưng bị một luồng khí tức ma mị màu đen bao phủ, như đang cố gắng hút cạn sinh lực của nó.
Cô gái nhìn thấy Trần Phong, đôi mắt xanh biếc mờ đi vì đau đớn, nhưng vẫn ánh lên một tia cầu khẩn yếu ớt. “Cứu… cứu ta…”
Trần Phong nhìn vào đóa Huyễn Linh Thảo đang bị ma khí xâm thực, rồi lại nhìn cô gái. Hắn không quen biết nàng, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng, đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Có lẽ, đây là bước khởi đầu cho hành trình “Nghịch Dòng Chảy Định Mệnh” của hắn tại Vạn Tượng Đại Lục.