Nghịch Thiên
Chương 128
Trần Phong sải bước về phía Thiên Uyên Tháp, mỗi bước chân đều chứa đựng ý chí lật đổ định mệnh. Phía trước hắn là một thế giới mới rộng lớn, và hắn, Trần Phong, sẽ là ngọn cờ của sự Nghịch Thiên, một huyền thoại sắp được viết nên, không phải bởi Thiên Đạo, mà bởi chính ý chí của hắn.
Khi hắn chạm vào cánh cửa cổ kính của Thiên Uyên Tháp, một luồng sáng chói lòa bùng lên, nuốt chửng lấy thân ảnh hắn. Không có tiếng gió rít, không có cảm giác va chạm, chỉ có một khoảng không im lặng đến đáng sợ, nơi thời gian và không gian dường như ngưng đọng. Trần Phong cảm thấy cơ thể mình như đang tan chảy, rồi lại được tái tạo, một cảm giác vừa đau đớn vừa huyền diệu.
Hắn không biết mình đã trôi dạt bao lâu trong khoảng không vô định ấy. Có lẽ chỉ là một khoảnh khắc, cũng có thể là vạn năm. Khi ý thức trở lại hoàn toàn, một luồng linh khí tinh thuần và dồi dào đến mức khó tin ập thẳng vào đan điền, khiến toàn thân hắn chấn động. Linh khí ở Phàm Trần so với nơi này, chẳng khác nào suối cạn so với biển lớn. Mỗi hơi thở của hắn đều như đang hấp thụ một lượng năng lượng khổng lồ, khiến mọi tế bào trong cơ thể đều reo mừng.
Mở mắt ra, Trần Phong sững sờ. Hắn đang đứng trên một ngọn núi cao vút, mây mù bao phủ xung quanh, nhưng không phải là mây mù ẩm ướt thông thường, mà là linh khí ngưng tụ thành sương. Dưới chân núi, một thung lũng rộng lớn hiện ra, với những công trình kiến trúc hùng vĩ, những tòa tháp chọc trời và những con đường lát đá ngọc bích trải dài đến tận chân trời. Xa xa hơn nữa, hắn có thể thấy những dãy núi khác nối tiếp nhau, cao ngất không thấy đỉnh, và cả một dòng sông rộng lớn chảy cuồn cuộn như dải lụa xanh biếc.
Không gian ở đây rộng lớn đến mức choáng ngợp, tựa như một bức tranh thủy mặc sống động được vẽ bởi bàn tay của Tạo Hóa. Những cây cổ thụ cao hàng trăm trượng, cành lá sum suê như những tòa thành xanh biếc. Những loài chim lạ với bộ lông ngũ sắc bay lượn trên bầu trời, tiếng hót trong trẻo vang vọng khắp không gian. Một vài sinh vật khổng lồ với vảy vàng, cánh bạc lướt qua trên đỉnh đầu, mang theo một luồng uy áp mạnh mẽ khiến Trần Phong phải nín thở.
Đây chính là Vạn Tượng Đại Lục! Một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi mọi thứ đều được phóng đại đến vô hạn so với Phàm Trần. Cảm giác nhỏ bé và yếu ớt bất chợt ập đến, nhưng ngay sau đó, ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn lại bùng cháy mạnh mẽ hơn. Hắn không phải là kẻ yếu đuối, hắn là một dị số, một kẻ sẽ phá vỡ mọi quy tắc.
Trần Phong vận chuyển công pháp, cố gắng thích nghi với mật độ linh khí cực cao nơi đây. Linh khí thuần khiết ào ạt tràn vào kinh mạch, tẩy rửa tạp chất và củng cố căn cơ. Hắn cảm thấy cảnh giới của mình đang dần được củng cố, một dấu hiệu tốt cho sự khởi đầu. Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra một vấn đề. Linh khí ở đây quá mạnh, mạnh đến mức nếu không có công pháp phù hợp, rất khó để hấp thu triệt để, thậm chí có thể gây tổn thương kinh mạch.
Hắn chậm rãi bước xuống núi. Càng xuống thấp, những dấu hiệu của sự sống càng trở nên rõ ràng. Hắn gặp những người tu sĩ đầu tiên. Họ ăn mặc lộng lẫy, khí tức mạnh mẽ, mỗi người đều mang theo vẻ kiêu ngạo và tự tin, như thể họ là chúa tể của thế giới này. Cảnh giới tu luyện của họ, dù chỉ là những người trẻ tuổi nhất, cũng đã đạt đến mức Hóa Thần, thậm chí là Động Hư, những cảnh giới mà ở Phàm Trần đã được coi là đỉnh cao.
Trần Phong cố gắng che giấu khí tức của mình, hòa lẫn vào đám đông. Hắn không muốn gây sự chú ý ngay lập tức. Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ hơn về thế giới này trước khi hành động. Đi qua một thị trấn nhỏ dưới chân núi, hắn nghe loáng thoáng những lời bàn tán:
“Nghe nói đại hội Thiên Kiêu sắp diễn ra rồi. Lần này không biết vị nào sẽ được Thiên Mệnh chiếu cố, đoạt được vị trí đứng đầu?”
“Chắc chắn là Lý Vân Tiêu của Thanh Vân Tông rồi! Hắn bẩm sinh đã có Thiên Linh Căn, lại được Trưởng lão Khai Sơn đích thân truyền thụ, tu luyện một ngày bằng người khác mười năm. Thiên Mệnh Chi Tử không phải hắn thì là ai?”
“Đừng quên Mộ Dung Tuyết của Băng Tuyết Cung! Nàng sở hữu Băng Phách Thánh Thể, khí tức lạnh lẽo đến mức khiến vạn vật đóng băng. Thiên phú không hề thua kém Lý Vân Tiêu, thậm chí còn có phần nhỉnh hơn.”
Trần Phong nhíu mày. “Thiên Mệnh Chi Tử”, “Thiên Kiêu”… những khái niệm này không còn là mơ hồ nữa, mà đã trở thành những cái tên cụ thể. Hắn cảm nhận được sự áp đặt vô hình từ những lời nói đó, một sự mặc định rằng có những người sinh ra đã được định sẵn để đứng trên vạn người, được “Thiên” ưu ái.
Cảm giác đó khiến hắn khó chịu. Hắn, một kẻ bị coi là phế vật ở Phàm Trần, một kẻ phải tự mình vùng vẫy trong vũng bùn để sinh tồn, làm sao có thể chấp nhận cái định nghĩa “Thiên Mệnh” đó? Ánh mắt hắn lóe lên sự sắc bén, một tia phản nghịch không thể che giấu. Lý Vân Tiêu? Mộ Dung Tuyết? Hắn sẽ cho bọn họ thấy, Thiên Mệnh cũng có thể bị đạp đổ.
Hắn tiếp tục đi sâu vào thị trấn. Nơi đây phồn hoa hơn bất kỳ thành phố nào hắn từng thấy ở Phàm Trần. Các cửa hàng bán đủ loại linh dược, pháp bảo, công pháp quý hiếm. Hắn để ý đến một khu vực chuyên về thông tin, nơi những tu sĩ truyền tin và buôn bán các loại tin tức.
Trần Phong bước vào một quán trà nhỏ, nơi những tu sĩ thường xuyên lui tới để trò chuyện và trao đổi thông tin. Hắn gọi một tách linh trà, chậm rãi thưởng thức, đồng thời lắng nghe mọi thứ xung quanh. Hắn cần biết về các tông môn lớn, các thế lực ngầm, các quy tắc tu luyện, và đặc biệt là những tin tức liên quan đến “Thiên Mệnh Chi Tử”.
Từ những mẩu chuyện rời rạc, hắn dần hình dung ra được bức tranh tổng thể của Vạn Tượng Đại Lục. Đây là một thế giới rộng lớn với vô số thế lực, nhưng ba đại tông môn lớn nhất là Thanh Vân Tông, Băng Tuyết Cung và Vạn Kiếm Các đang thống trị phần lớn tài nguyên và quyền lực. Dưới họ là vô số tiểu tông môn, thế gia, và các đế quốc nhỏ hơn. Cảnh giới tu luyện ở đây được chia thành nhiều cấp độ cao hơn Phàm Trần: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Động Hư, Độ Kiếp, Đại Thừa, sau đó là những cảnh giới mà người thường khó đạt tới như Tiên Nhân, Thần Quân…
Trần Phong hiện tại vẫn chỉ ở cảnh giới Kim Đan đỉnh phong, một cảnh giới khá thấp ở Vạn Tượng Đại Lục. Hắn biết mình cần phải tăng cường sức mạnh nhanh chóng, không chỉ để tự bảo vệ mình, mà còn để có đủ tư cách đối đầu với những “Thiên Kiêu” kia.
Trong lúc lắng nghe, một giọng nói ngang ngược bất chợt vang lên:
“Thằng nhóc kia, ngươi là kẻ từ đâu đến? Nhìn ngươi ăn mặc tầm thường, khí tức yếu ớt, lại dám ngồi ở đây? Ngươi có biết đây là địa bàn của ai không?”
Trần Phong ngẩng đầu. Trước mặt hắn là ba tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc lòe loẹt, khí tức khá mạnh, ở cảnh giới Hóa Thần sơ kỳ. Kẻ nói chuyện là tên cầm đầu, khuôn mặt tràn đầy vẻ khinh thường.
Hắn chỉ mới đến Vạn Tượng Đại Lục, và đã bị gây sự. Đúng như dự đoán, thế giới này không hề dễ dàng. Nhưng hắn cũng không phải là kẻ dễ bị bắt nạt.
“Ta đến từ một nơi xa xôi,” Trần Phong bình thản đáp, giọng nói không chút sợ hãi. “Ta chỉ muốn uống một tách trà, không hề có ý gây sự.”
“Xa xôi? Chắc lại là tên nhà quê từ cái tiểu thế giới nào đó trốn lên đây kiếm chác!” Tên cầm đầu cười khẩy, liếc nhìn y phục đơn giản của Trần Phong. “Nhìn bộ dạng ngươi cũng không có tiền mua trà đắt đỏ ở đây. Cút ngay đi, đừng làm bẩn mắt bọn ta!”
Đám người xung quanh nhìn Trần Phong với ánh mắt thương hại. Ở Vạn Tượng Đại Lục, kẻ yếu bị bắt nạt là chuyện thường tình. Đặc biệt là những kẻ từ hạ giới lên, thường bị coi là những “con sâu cái bọ” không đáng để bận tâm.
Trần Phong đặt tách trà xuống, một nụ cười nhạt nhẽo xuất hiện trên môi. “Đáng tiếc, ta không có thói quen bị người khác sai bảo.”
Tên cầm đầu biến sắc. “Ngươi dám cãi lời ta? Xem ra ngươi muốn nếm thử mùi vị của Vạn Tượng Đại Lục rồi!” Hắn vung tay, một luồng linh lực mạnh mẽ hình thành một bàn tay lớn, chụp thẳng vào Trần Phong.
Cảm nhận được sức mạnh của đối phương, Trần Phong không hề hoảng sợ. Hắn đã quen với những cuộc chiến sinh tử. Luồng linh lực từ bàn tay kia không đủ để gây áp lực cho hắn. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, thân pháp nhanh như chớp, tránh thoát đòn tấn công. Sau đó, một luồng hắc ám từ sâu trong đan điền bùng nổ, không phải linh khí thông thường, mà là một loại năng lượng cấm kỵ được hắn hấp thụ từ vật phẩm nghịch thiên. Hắn tung ra một quyền, không hoa mỹ, nhưng ẩn chứa sức mạnh hủy diệt.
“Cút!”
Quyền ảnh mang theo tiếng gió rít, trực diện va chạm với bàn tay linh lực của đối phương, và không chỉ dừng lại ở đó, nó xuyên phá qua, đánh thẳng vào ngực tên cầm đầu.
Một tiếng “Rắc!” giòn tan vang lên. Tên tu sĩ kia bị đánh bay ngược ra sau, đâm sầm vào tường, phun ra một ngụm máu tươi. Ngực hắn lõm xuống một mảng, xương sườn gãy vụn. Hắn trợn mắt nhìn Trần Phong, khuôn mặt tràn đầy kinh hoàng và không thể tin được.
Hai tên đồng bọn còn lại cũng sững sờ. Chúng không ngờ một kẻ “yếu ớt” lại có thể mạnh đến mức này, một đòn đã phế đi tên cầm đầu cảnh giới Hóa Thần.
Trần Phong đứng thẳng lưng, ánh mắt lạnh lẽo quét qua hai tên còn lại. “Đừng gây chuyện với những kẻ mà các ngươi không biết rõ.”
Hai tên tu sĩ kia lập tức lùi lại vài bước, khuôn mặt tái mét. Chúng nhìn nhau, rồi vội vàng đỡ lấy đồng bọn đang rên rỉ, tháo chạy khỏi quán trà như chạy trốn quỷ thần.
Quán trà im lặng như tờ. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về Trần Phong, từ kinh ngạc đến sợ hãi, và cả một chút hiếu kỳ. Một Kim Đan hậu kỳ? Hay là hắn đã che giấu cảnh giới? Dù là gì, kẻ này chắc chắn không phải là một “nhà quê” tầm thường.
Trần Phong không bận tâm đến ánh mắt của mọi người. Hắn quay lại bàn, tiếp tục uống tách trà, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn cần một chỗ đứng, và một chút “uy danh” như thế này, có lẽ là một cách tốt để bắt đầu. Hắn sẽ là một dị số, một kẻ mà Vạn Tượng Đại Lục chưa từng thấy.
Vạn Tượng Đại Lục, ta đến rồi! Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Đạo? Hãy chờ đó, Trần Phong ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là định mệnh, có thể bị phá vỡ như thế nào.