Nghịch Thiên
Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:46:26 | Lượt xem: 5

Trần Phong sải bước đầu tiên vào con đường đá dẫn vào nội đảo, hướng về phía những kiến trúc cổ kính. Ngay lập tức, một luồng linh khí dày đặc hơn hẳn bên ngoài ập vào, xua tan đi sự mỏi mệt trong cơ thể hắn. Những cây cổ thụ hai bên đường vươn mình sừng sững, thân cây xù xì in hằn dấu vết ngàn năm, cành lá tỏa ra thứ ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, khiến không gian nơi đây trở nên u tịch mà huyền ảo. Xen kẽ giữa tán cây là những điện thờ đá cổ xưa, ẩn mình như những pho tượng trầm mặc, mang vẻ uy nghi đến khó tả.

Đây là nội đảo, nơi được mệnh danh là thánh địa cuối cùng của Phàm Giới này, nơi cất giữ những bí mật và sức mạnh tối thượng nhất trước ngưỡng cửa của những cảnh giới cao hơn. Trần Phong hít sâu một hơi, cảm nhận sự rung động mạnh mẽ của linh khí trong từng tấc da, thớ thịt. Cái cảm giác bị phế, bị ruồng bỏ, bị truy sát đã lùi xa, thay vào đó là dòng chảy sức mạnh cuồn cuộn trong huyết mạch, bùng cháy như ngọn lửa không ngừng nghỉ.

Vật phẩm nghịch thiên mà hắn vô tình đoạt được – tàn phiến ngọc bội ẩn sâu trong đan điền – giờ đây đã hoàn toàn hòa nhập vào cơ thể, trở thành một phần không thể tách rời. Nó không ngừng cung cấp cho hắn những hiểu biết sâu sắc hơn về Đại Đạo, những công pháp cấm kỵ mà thế gian không thể lý giải, và cả những bí mật cổ xưa bị chôn vùi trong dòng chảy thời gian. Hắn biết, chính tàn phiến này đã đánh thức “hạt giống Nghịch Thiên” trong hắn, biến hắn từ một phế vật thành một “dị số”, một kẻ dám thách thức mọi quy tắc.

Con đường đá không hề bằng phẳng. Càng đi sâu vào, một áp lực vô hình càng đè nặng lên vai Trần Phong. Đó là áp lực từ những trận pháp cổ xưa được khắc sâu vào nền đất, những ý chí cường đại của các bậc tiền bối đã từng bước qua. Mỗi bước đi đều như một thử thách, đòi hỏi ý chí kiên định và sức mạnh nội tại phải vượt trội. Hắn cảm nhận được sự kiểm định thầm lặng từ nơi này, một màn lọc tự nhiên, chỉ những kẻ đủ tư cách mới có thể tiến vào sâu bên trong.

Trần Phong không chút nao núng. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn bùng cháy rực rỡ, thiêu đốt mọi áp lực, biến chúng thành động lực thúc đẩy hắn tiến lên. Hắn không phải là kẻ xuôi theo dòng chảy số phận, hắn là kẻ phá vỡ xiềng xích, là kẻ lật đổ mọi định mệnh. Áp lực càng lớn, hắn càng cảm thấy hưng phấn, một sự thôi thúc mãnh liệt để chứng minh giá trị của bản thân.

Khi hắn đặt chân đến cuối con đường, một cánh cổng đá khổng lồ hiện ra, cao chót vót chạm mây, trên bề mặt khắc vô số phù văn cổ quái mà ngay cả tàn phiến ngọc bội cũng chỉ có thể giải mã được một phần nhỏ. Cổng đá không khóa, nhưng tỏa ra một cấm chế vô cùng mạnh mẽ, như một bức tường vô hình ngăn cản mọi sự xâm nhập. Trần Phong biết, đây chính là cửa ải cuối cùng của nội đảo, và cũng là khởi đầu cho một hành trình mới, một cuộc chiến với những điều siêu việt hơn.

Hắn đưa tay chạm vào cánh cổng, cảm nhận được một dòng năng lượng cổ xưa chảy ngược về phía mình, cố gắng dò xét và đẩy lùi. Cấm chế này không phải là tấn công, mà là một bài kiểm tra tư chất, kiểm tra cả cảnh giới và ý chí của người muốn bước qua. Những kẻ không đủ mạnh, không đủ kiên định, sẽ bị nó bài xích, không bao giờ có thể tiến vào bên trong.

Trần Phong nhắm mắt lại. Hắn không dùng sức mạnh thô bạo, mà dùng ý chí. Ý chí Nghịch Thiên của hắn, ý chí phá vỡ mọi quy tắc, lật đổ mọi định mệnh. Huyết mạch cấm kỵ trong hắn bắt đầu sôi trào, Tàn phiến Ngọc Bội ẩn trong đan điền khẽ rung động, phát ra một luồng khí tức cổ xưa, bí ẩn, không thuộc về bất kỳ Đạo nào mà thế gian này biết đến. Luồng khí tức đó, mang theo sự ngạo nghễ của kẻ dám đối đầu với “Thiên”, một sự bướng bỉnh không thể khuất phục.

Cấm chế trên cánh cổng đá dường như cảm nhận được điều gì đó khác thường. Nó không đẩy lùi nữa, mà bắt đầu run rẩy dữ dội. Những phù văn cổ trên bề mặt cổng đá sáng lên rực rỡ, rồi dần dần mờ đi, như thể chúng đang “thừa nhận” một sự tồn tại vượt ra ngoài khuôn khổ của chúng, một thứ mà chúng chưa từng được lập trình để đối phó.

Một khe hở nhỏ xuất hiện giữa hai cánh cổng, vừa đủ để một người lách qua. Trần Phong mở mắt, khóe môi khẽ cong lên. Hắn đã thành công. Đây là một chiến thắng nhỏ, nhưng nó khẳng định con đường hắn đang đi là đúng đắn, là con đường mà “Thiên” cũng khó lòng ngăn cản.

Bước qua cánh cổng, một không gian hoàn toàn mới hiện ra trước mắt Trần Phong. Đây là một quảng trường đá rộng lớn đến choáng ngợp, trung tâm là một tòa tháp cao vút, dường như chạm tới mây xanh. Xung quanh quảng trường là những điện thờ cổ kính, và xa hơn nữa là một khu rừng rậm rạp mà từ đó tỏa ra những luồng linh khí cực kỳ hùng hậu, mạnh mẽ đến mức khiến hắn cảm thấy cảnh giới của mình cũng đang được tẩm bổ. Quang cảnh nơi đây khiến hắn cảm thấy mình đang đứng trước một cánh cửa dẫn đến một thế giới khác, không còn là Phàm Trần tầm thường nữa.

Bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo chút kinh ngạc xen lẫn sự dò xét: “Ngươi là ai? Tại sao cấm chế Vạn Cổ lại mở ra cho một kẻ trẻ tuổi như ngươi? Ngươi… không mang theo khí tức của Thiên Mệnh Chi Tử!”

Trần Phong quay đầu lại. Một lão già mặc đạo bào màu xám tro, râu tóc bạc phơ, đang đứng cách đó không xa. Ánh mắt lão sắc bén như chim ưng, nhìn chằm chằm vào hắn, như muốn xuyên thấu mọi bí mật. Cảm giác áp bức từ lão già này mạnh hơn bất kỳ cường giả nào Trần Phong từng gặp ở tiểu thế giới này, thậm chí còn hơn cả những kẻ đã từng truy sát hắn. Lão ta chắc chắn là một tồn tại đỉnh cao, một hộ giả của nơi này.

“Vãn bối Trần Phong,” hắn cung kính đáp, nhưng trong lòng không chút sợ hãi. “Ta đến đây để tìm kiếm con đường mạnh hơn, để thoát khỏi xiềng xích của số phận mà kẻ khác đã định đoạt.”

Lão già nhíu mày, nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn: “Số phận? Xiềng xích? Ngươi là kẻ có tiềm chất, nhưng lời nói của ngươi thật ngông cuồng. Số phận là do Thiên định, há có thể dễ dàng thay đổi? Kẻ nào dám thách thức Thiên Đạo, cuối cùng cũng chỉ hóa thành tro tàn.”

Trần Phong ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định không chút nao núng: “Nếu Thiên muốn ta là phế vật, ta sẽ nghịch chuyển. Nếu Thiên muốn ta cúi đầu, ta sẽ ngẩng cao. Nếu Thiên muốn ta chấp nhận số phận, ta sẽ phá vỡ nó. Thiên Mệnh của kẻ khác, có thể là chân lý, nhưng với ta, nó chỉ là một quy tắc cần được lật đổ. Ta không chấp nhận những gì không phải do ta tự tay tạo nên.”

Ánh mắt lão già lóe lên tia sáng phức tạp, vừa kinh ngạc vừa xen lẫn một chút tán thưởng. Lão đã sống hàng ngàn năm, chứng kiến vô số thiên tài, vô số kẻ mạnh, nhưng chưa từng thấy một kẻ nào có ý chí quật cường và kiên định đến vậy, dám công khai tuyên bố muốn “nghịch Thiên”. Đặc biệt, luồng khí tức mơ hồ từ Trần Phong khiến lão cảm thấy một sự bất an khó tả, như thể có một điều gì đó vượt ra ngoài hiểu biết và sự kiểm soát của lão, một thứ không thuộc về bất kỳ khái niệm nào mà lão từng biết về Thiên Đạo.

“Ngông cuồng! Nhưng cũng đầy dũng khí,” lão già lẩm bẩm, giọng nói mang theo chút suy tư. “Ngươi biết nơi này là gì không? Đây là Thánh Đài Vọng Thiên, nơi tiên hiền đời đời tu luyện, nơi lưu giữ con đường phi thăng đến Vạn Tượng Đại Lục, một thế giới rộng lớn hơn gấp vạn lần nơi đây. Nhưng con đường đó không phải dành cho những kẻ bất kính với Thiên Đạo.”

“Thánh Đài Vọng Thiên?” Trần Phong lặp lại, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa khao khát vừa thách thức mãnh liệt. “Nếu con đường đó dẫn ta đến nơi có thể đối mặt với ‘Thiên’, ta sẽ đi. Dù có phải nghịch chuyển Thiên Đạo, ta cũng sẽ không từ. Bởi vì, nếu Thiên Đạo chỉ là một xiềng xích, ta sẽ phá vỡ nó để tìm kiếm tự do.”

Lão già im lặng một lúc, rồi thở dài, một nụ cười khổ xuất hiện trên môi: “Ngươi có một ý chí mạnh mẽ đến mức đáng sợ, nhưng cũng là một gánh nặng to lớn. Con đường phi thăng đầy rẫy hiểm nguy, và Vạn Tượng Đại Lục không phải là Phàm Trần này. Nơi đó, các Thiên Kiêu mọc như nấm, Thiên Mệnh Chi Tử được Thiên Đạo ưu ái, mỗi người đều có khí vận kinh người. Ngươi, một kẻ dám nói nghịch Thiên, liệu có thể đứng vững giữa những kẻ được ‘Thiên’ ban phước đó không?”

“Ta sẽ không chỉ đứng vững,” Trần Phong khẳng khái tuyên bố, ánh mắt rực lửa. “Mà sẽ phá vỡ cái gọi là Thiên Mệnh của bọn họ. Ta sẽ chứng minh rằng, ý chí cá nhân có thể thay đổi tất cả. Thiên Mệnh của các ngươi, sẽ bị ta, kẻ Nghịch Thiên này, lật đổ. Rồi chính ta sẽ viết nên vận mệnh của mình, không phải là thứ được sắp đặt sẵn.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt lão già, không chút sợ hãi. Câu nói của hắn không phải là lời khoác lác, mà là một lời thề son sắt, một lời hứa với chính bản thân hắn và với cả thế giới này. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong hắn không ngừng cuộn trào, thôi thúc hắn tiến lên phía trước, không ngừng nghỉ.

Lão già nhìn hắn thật lâu, rồi khẽ gật đầu, một nụ cười khó hiểu xuất hiện trên môi: “Được thôi. Ta là thủ hộ giả của Thánh Đài này, Hư Vô Tử. Ngươi đã vượt qua cấm chế Vạn Cổ, đủ tư cách để tiếp cận con đường phi thăng. Nhưng con đường đó không phải là một lối đi bình thường. Nó là một thử thách, một cánh cửa, và cũng là một cuộc chiến không khoan nhượng. Ngươi có sẵn sàng đối mặt với nó không?”

“Sẵn sàng!” Trần Phong không chút do dự. Hắn biết, đây chính là cơ hội để hắn bước vào Đại Cảnh Giới 2: Vạn Tượng Phong Vân. Đây là lúc hắn từ bỏ Phàm Trần, đối mặt với những thách thức lớn hơn, và thực sự bắt đầu hành trình Nghịch Thiên của mình, vượt ra khỏi giới hạn của một tiểu thế giới.

Hư Vô Tử đưa tay chỉ vào tòa tháp cao vút ở trung tâm quảng trường: “Đó là Thiên Uyên Tháp, cũng là điểm khởi đầu của con đường phi thăng. Mỗi tầng tháp là một cảnh giới, một thử thách. Vượt qua tất cả, ngươi sẽ thấy cánh cửa dẫn đến Vạn Tượng Đại Lục. Nhưng hãy nhớ, một khi đã bước vào, không có đường quay lại. Mọi thứ ở Phàm Trần này, sẽ mãi mãi ở lại phía sau. Ngươi sẽ phải đối mặt với một thế giới tàn khốc hơn, nơi mà mỗi bước chân đều phải trả giá bằng máu và mồ hôi.”

Trần Phong gật đầu, ánh mắt kiên định hướng về Thiên Uyên Tháp, không hề có chút do dự hay hối tiếc. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc sống mới, một cuộc chiến mới. Phàm Trần đã không còn là nơi hắn thuộc về. Hắn sẽ là một “dị số”, sẽ phá vỡ mọi quy tắc, và sẽ viết lại định nghĩa của “Thiên”. Cuộc hành trình “Nghịch Thiên” thực sự đã cất cánh, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách mà Vạn Tượng Đại Lục, và cả cái “Thiên” tối cao kia, đặt ra cho hắn.

Hắn sải bước về phía Thiên Uyên Tháp, mỗi bước chân đều chứa đựng ý chí lật đổ định mệnh. Phía trước hắn là một thế giới mới rộng lớn, và hắn, Trần Phong, sẽ là ngọn cờ của sự Nghịch Thiên, một huyền thoại sắp được viết nên, không phải bởi Thiên Đạo, mà bởi chính ý chí của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8