Nghịch Thiên
Chương 122
Đêm đã về khuya, nhưng chợ đen vẫn náo nhiệt như một con thú khổng lồ đang thở dốc, ánh đèn lung linh như vô vàn đôi mắt cú vọ. Trần Phong hòa mình vào dòng người, nhưng tâm trí hắn đã bay xa hơn những tiếng rao hàng, những cuộc mặc cả ồn ào. Hắn không còn là kẻ dò xét nữa, mà là một kẻ săn mồi. Mục tiêu đã rõ ràng, con đường đã định. Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân, vùng đất của những tông môn ngàn năm, những thế gia cổ xưa, giờ đây đang hé lộ cơ hội. Và hắn, Trần Phong, sẽ là kẻ nắm bắt lấy nó.
Hắn không vội vàng. Một kẻ săn mồi giỏi không bao giờ lao vào con mồi một cách mù quáng. Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ địa hình, và quan trọng nhất, cần nắm bắt được điểm yếu của con mồi. Tiêu Gia đang cần người. Cổ Diên Phế Tích và Bát Hoang Trấn Hồn Trận là chìa khóa. Trần Phong biết mình có thứ Tiêu Gia cần, nhưng làm thế nào để họ nhận ra điều đó, và làm thế nào để hắn biến sự giúp đỡ này thành bước đệm cho hành trình nghịch thiên của mình, đó mới là nghệ thuật.
Hắn tìm đến một quán trà nhỏ khuất sâu trong một con hẻm, nơi mà những kẻ buôn tin và những lữ khách lang thang thường tụ tập. Linh khí ở đây dồi dào hơn hẳn tiểu thế giới cũ, nhưng cũng đi kèm với sự hỗn tạp và phức tạp của các loại công pháp, đạo vận. Trần Phong gọi một ấm trà linh thảo, chậm rãi nhấp từng ngụm, đôi mắt sắc bén lướt qua những gương mặt lạ lẫm. Hắn lắng nghe. Những câu chuyện phiếm, những lời than vãn về tình hình Tiêu Gia, những suy đoán về Cổ Diên Phế Tích, tất cả đều là những mảnh ghép quý giá.
“… Tiêu Gia lần này thật sự thảm rồi. Mấy vị Trận Sư nổi tiếng của Đại Lục đều bó tay. Cái Bát Hoang Trấn Hồn Trận đó, nghe nói là từ thời viễn cổ, không ai dám động vào…” Một lão già râu bạc phơ thì thầm với bạn đồng hành.
“Đúng vậy. Linh mạch Tiêu Gia đang suy kiệt nghiêm trọng. Cổ Diên Phế Tích lại bùng phát tà khí ngày càng mạnh, đe dọa cả thành trì. Nếu không giải quyết được, e rằng Tiêu Gia sẽ mất đi vị thế đứng đầu Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân này.” Kẻ còn lại thở dài. “Nghe nói Tiêu Gia lão tổ đã tự mình phong bế, trấn áp tạm thời, nhưng cũng không thể kéo dài được bao lâu.”
Trần Phong nhếch môi. Tiêu Gia lão tổ tự mình phong bế? Điều đó có nghĩa là quyền lực của Tiêu Gia đang lung lay, và những kẻ muốn gây bất lợi cho họ sẽ không bỏ qua cơ hội này. Một cơ hội vàng cho kẻ “dị số” như hắn.
Hắn tiếp tục thu thập thông tin trong suốt đêm. Hắn không chỉ nghe mà còn cảm nhận. Linh lực của hắn, được tôi luyện qua bao sinh tử, giờ đây mang theo một loại dao động đặc biệt, cho phép hắn cảm nhận được những luồng khí tức khác thường, những sợi nhân quả vô hình. Hắn nhận ra rằng, vấn đề của Bát Hoang Trấn Hồn Trận không chỉ đơn thuần là một trận pháp cổ xưa bị trục trặc. Nó còn ẩn chứa một bí mật sâu xa hơn, có thể liên quan đến một loại năng lượng tà ác nào đó, hoặc thậm chí là một phong ấn cổ xưa bị suy yếu. Điều này càng củng cố niềm tin của hắn rằng, những Trận Sư bình thường sẽ không thể giải quyết được.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương đêm, phủ vàng lên những mái ngói cong vút của thành trì, Trần Phong đã có trong tay một bản đồ chi tiết của Tiêu Gia và những thông tin cần thiết về tình hình hiện tại. Hắn cũng đã xác định được một số kẻ đang lăm le vị trí của Tiêu Gia, và cách họ có thể lợi dụng tình hình. Hắn cần phải hành động nhanh chóng và quyết đoán.
Thay vì đến thẳng Tiêu Gia đại môn, Trần Phong chọn một con đường khác. Hắn tìm đến một quán rượu sang trọng nhất thành, nơi các thế lực nhỏ hơn và những nhân vật có tầm ảnh hưởng thường tụ tập. Hắn không cần phải lớn tiếng, chỉ cần một hành động nhỏ nhưng đủ để gây chú ý.
Tại quầy rượu, Trần Phong gọi một ly “Ngọc Lộ Quỳnh Tương” – một loại linh tửu cực phẩm, nổi tiếng là khó uống và đắt đỏ. Hắn đưa ra một viên linh thạch thượng phẩm, thứ mà ngay cả một tu sĩ Kim Đan cũng phải dè chừng. Ánh mắt của gã tửu bảo lập tức thay đổi, từ khinh thường sang cung kính.
“Khách quan, đây là Ngọc Lộ Quỳnh Tương của ngài.” Gã tửu bảo đặt ly rượu xuống, mùi hương thơm ngát của linh thảo và linh quả lập tức lan tỏa.
Trần Phong nhấp một ngụm nhỏ, sau đó khẽ nhíu mày. “Hương vị này… có vẻ như Linh Tuyền cung cấp cho quán rượu của ngươi đang có chút vấn đề. Tựa như bị một luồng tà khí nhỏ làm ô uế, khiến linh khí trong rượu không còn tinh thuần nữa.”
Lời nói của Trần Phong không lớn, nhưng đủ để những tu sĩ đang ngồi gần đó nghe thấy. Gã tửu bảo tái mặt. Việc linh tuyền bị ô uế là một bí mật kinh doanh, và cũng là một vấn đề lớn đối với quán rượu. Hắn không hiểu sao vị khách trẻ tuổi này lại có thể nhận ra chỉ qua một ngụm rượu.
Một nam tử trung niên ngồi gần đó, khí tức trầm ổn, ánh mắt tinh anh, khẽ cười khẩy. “Vị công tử này khẩu khí thật lớn. Linh Tuyền của Vạn Phúc Lâu chúng ta được bảo vệ bởi một trận pháp do Trận Sư cấp ba thiết lập, làm sao có thể dễ dàng bị ô uế?”
Trần Phong liếc nhìn nam tử trung niên. Hắn nhận ra đó là một trưởng lão của một thế lực trung bình trong thành, đồng thời cũng là một Trận Sư cấp hai. Hắn không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống, rút ra một lá bùa màu vàng cổ xưa. Hắn niệm một câu chú ngữ nhẹ, linh lực tuôn trào, ngưng tụ thành một luồng sáng xanh biếc, lướt qua lá bùa. Lập tức, lá bùa tự cháy rụi, biến thành một làn khói mỏng bay lượn trên ly rượu.
Làn khói xanh nhanh chóng ngưng tụ lại, tạo thành một hình ảnh mờ ảo của một con rắn nhỏ màu đen đang uốn lượn, rồi tan biến trong không khí. Ngay khi hình ảnh con rắn biến mất, hương vị của Ngọc Lộ Quỳnh Tương trong ly rượu trở nên tinh khiết hơn hẳn, linh khí trong không khí cũng thanh mát hơn.
Nam tử trung niên và gã tửu bảo đều trợn mắt kinh ngạc. Con rắn đen đó chính là hình ảnh thu nhỏ của loại tà khí đang ô uế linh tuyền, một loại tà khí cực kỳ khó phát hiện và thanh trừ. Vị công tử này không chỉ nhận ra mà còn dễ dàng hóa giải nó chỉ bằng một lá bùa cổ xưa và một câu chú ngữ đơn giản! Đây không phải là thủ đoạn của Trận Sư bình thường.
“Ngươi… ngươi là ai?” Nam tử trung niên đứng bật dậy, ánh mắt đầy vẻ thăm dò và kinh ngạc. “Vừa rồi là thủ pháp gì?”
Trần Phong mỉm cười nhẹ. “Chỉ là một chút tiểu xảo. Linh tuyền của các ngươi bị một con Tà Mạch Tử Xà ẩn nấp trong mạch nước ngầm gây rối. Nó không mạnh, nhưng đủ để làm linh khí hỗn tạp. Ta chỉ dùng một đạo Tịnh Hồn Phù để thanh tẩy mà thôi.”
Tịnh Hồn Phù? Một loại phù chú cổ xưa đã thất truyền từ lâu, chuyên dùng để thanh tẩy tà khí và tạp chất trong linh mạch. Những Trận Sư hiện tại chỉ biết đến những phù chú công kích hoặc phòng ngự đơn thuần. Vị công tử này không chỉ biết, mà còn có thể dễ dàng thi triển nó.
“Vị bằng hữu này, xin hỏi tôn tính đại danh?” Nam tử trung niên lập tức thay đổi thái độ, cúi người hành lễ.
“Trần Phong.” Hắn đáp, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. “Chỉ là một kẻ du khách qua đường, tình cờ phát hiện mà thôi.”
Tin tức về “Trần Phong” – một vị công tử trẻ tuổi bí ẩn với khả năng thanh tẩy tà khí bằng phù chú cổ xưa – nhanh chóng lan truyền khắp Vạn Phúc Lâu. Đây chính là điều hắn muốn. Hắn không cần phải tự mình gõ cửa Tiêu Gia, mà để tin tức tự tìm đến họ.
Quả nhiên, không đến nửa canh giờ sau, một vị chấp sự của Tiêu Gia đã vội vã đến Vạn Phúc Lâu. Vị chấp sự này, tên là Lục Bình, là một người có địa vị không nhỏ trong Tiêu Gia, và hắn đang phải đau đầu vì tình hình của Cổ Diên Phế Tích.
“Kính chào Trần công tử.” Lục Bình tiến đến, ánh mắt đầy vẻ dò xét nhưng cũng không kém phần khẩn trương. “Ta là Lục Bình, chấp sự Tiêu Gia. Nghe nói công tử có khả năng phi phàm, có thể nhận biết và hóa giải tà khí độc đáo?”
Trần Phong khẽ gật đầu. “Tiêu chấp sự quá lời. Chỉ là một chút hiểu biết về trận pháp và phù đạo cổ xưa mà thôi.”
“Vậy… công tử có nghe nói đến Cổ Diên Phế Tích của Tiêu Gia chúng ta không?” Lục Bình đi thẳng vào vấn đề, không vòng vo.
Trần Phong nhấp một ngụm rượu đã được thanh lọc, hương vị tinh khiết tràn ngập khoang miệng. “Có nghe qua. Một tòa phế tích cổ xưa bị phong ấn bởi Bát Hoang Trấn Hồn Trận, giờ đây đang bùng phát tà khí, đe dọa đến linh mạch và thành trì của Tiêu Gia. Một vấn đề khá nan giải đối với các Trận Sư hiện nay, phải không?”
Lục Bình giật mình. Trần Phong không chỉ biết mà còn nắm rõ chi tiết vấn đề, thậm chí còn hiểu được mức độ nan giải của nó. Ánh mắt dò xét của Lục Bình dần chuyển thành một tia hy vọng mong manh.
“Công tử nói đúng. Tiêu Gia chúng ta đã mời vô số Trận Sư, nhưng đều bó tay. Không biết… công tử có cao kiến gì không?” Lục Bình thận trọng hỏi, trong lòng thầm nghĩ, liệu đây có phải là vị cứu tinh mà Tiêu Gia đang tìm kiếm?
Trần Phong đặt ly rượu xuống, chậm rãi nhìn thẳng vào mắt Lục Bình. “Cao kiến thì chưa dám nói, nhưng ta có thể thử. Tuy nhiên, Tiêu Gia cần phải hiểu rõ, Bát Hoang Trấn Hồn Trận không chỉ là một trận pháp trấn áp đơn thuần. Nó còn là một cánh cổng, và bên trong Cổ Diên Phế Tích, có lẽ không chỉ có tà khí mà còn có một thứ gì đó đang dần thức tỉnh.”
Lời nói của Trần Phong như một tiếng sét đánh ngang tai Lục Bình. Những Trận Sư khác chỉ nói về tà khí, về sự suy yếu của trận pháp, nhưng chưa ai từng nói đến “cánh cổng” hay “thứ gì đó đang thức tỉnh”. Lục Bình bỗng cảm thấy một dự cảm không lành, nhưng đồng thời cũng nhận ra, Trần Phong có thể là người duy nhất hiểu rõ bản chất của vấn đề.
“Nếu công tử có thể giúp Tiêu Gia chúng ta vượt qua kiếp nạn này, Tiêu Gia nhất định sẽ báo đáp hậu hĩnh!” Lục Bình lập tức nghiêm nghị nói.
Trần Phong khẽ lắc đầu. “Ta không cần báo đáp hậu hĩnh. Ta chỉ có một điều kiện. Nếu ta thành công, Tiêu Gia cần cho phép ta được tự do ra vào Cổ Diên Phế Tích để tìm kiếm thứ ta cần, sau khi vấn đề được giải quyết. Và, ta sẽ không bị bất kỳ thế lực nào can thiệp.”
Lục Bình ngẩn người. Điều kiện này quá đơn giản, thậm chí có phần kỳ lạ. Các Trận Sư khác đều đòi hỏi linh thạch, bảo vật, công pháp, còn Trần Phong lại chỉ muốn tự do ra vào một phế tích đã bị thanh tẩy? Điều này khiến Lục Bình vừa nghi ngờ, vừa cảm thấy nhẹ nhõm. Có lẽ vị công tử này chỉ đơn thuần muốn tìm kiếm cơ duyên cá nhân.
“Được! Ta thay mặt Tiêu Gia đồng ý với điều kiện này của Trần công tử!” Lục Bình không chút do dự. “Mời công tử về Tiêu Gia để bàn bạc chi tiết hơn.”
Trần Phong đứng dậy, nụ cười ẩn hiện trên môi. Hắn đã thành công bước đầu. Tiêu Gia đã cắn câu. Hắn sẽ không chỉ giải quyết vấn đề cho Tiêu Gia, mà còn sẽ dùng nơi đây làm bàn đạp, để phá vỡ mọi xiềng xích, và để khẳng định rằng ý chí cá nhân có thể thay đổi số phận. Hắn sẽ gây chấn động Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân, đúng như lời hắn đã nói.
“Dẫn đường đi, Lục chấp sự. Chúng ta hãy xem, cái Bát Hoang Trấn Hồn Trận này rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì.” Trần Phong nói, ánh mắt sắc lạnh và kiên định, chứa đựng một sự tự tin tuyệt đối. Hắn bước ra khỏi Vạn Phúc Lâu, hòa mình vào dòng người, nhưng giờ đây, hắn không còn là kẻ dò xét nữa, mà là một kẻ đã sẵn sàng khởi nghịch dòng chảy định mệnh.