Nghịch Thiên
Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:43:23 | Lượt xem: 4

Đêm đã buông xuống Tây Thành, nhưng khu chợ đen dường như mới là lúc thực sự bừng tỉnh. Những ngọn đèn lồng đủ màu sắc, từ lung linh huyền ảo đến rực rỡ chói mắt, treo dọc theo các con hẻm, soi rọi lên những gương mặt đa dạng của kẻ bán người mua. Linh khí ở đây dường như cũng đậm đặc hơn hẳn so với những nơi Trần Phong từng đặt chân đến ở tiểu thế giới trước kia, khiến mỗi hơi thở đều mang theo một cảm giác sảng khoái, tràn đầy năng lượng.

Trần Phong bước đi giữa dòng người tấp nập, đôi mắt sắc bén lướt qua từng sạp hàng, từng khuôn mặt. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ hơn, những tu vi mà ở phàm trần chỉ tồn tại trong truyền thuyết, giờ đây lại đi lại như cơm bữa. Đây chính là Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân, nơi mà hắn sẽ khuấy động. Tờ thông báo về Tiêu Gia, Cổ Diên Phế Tích và Bát Hoang Trấn Hồn Trận vẫn còn nằm gọn trong túi, nóng hổi như một lời mời gọi.

“Tiêu Gia…” Hắn thầm nhủ, “một thế lực có thể đăng tải thông báo công khai ở chợ đen thế này, chắc chắn không phải là một gia tộc nhỏ.” Hắn cần thêm thông tin. Chợ đen là nơi tốt nhất để moi móc tin tức, nhưng cũng là nơi nguy hiểm nhất.

Hắn lách qua một đám đông đang chen chúc xem một vị lão giả biểu diễn khinh công, rồi dừng lại trước một quán trà nhỏ khuất trong con hẻm. Quán trà này không quá ồn ào, chỉ có vài ba bàn khách đang xì xào trò chuyện, hương trà lan tỏa dịu nhẹ, tạo nên một không gian tương đối yên tĩnh giữa sự náo nhiệt của chợ đêm. Trần Phong chọn một góc khuất, gọi một ấm trà bình thường và lắng tai nghe ngóng.

Không mất quá lâu để hắn bắt được những mẩu chuyện vụn vặt. “Ngươi nghe nói gì về Tiêu Gia chưa? Lần này họ thực sự gặp rắc rối lớn rồi.”

“Rắc rối gì nữa? Chẳng phải Tiêu Gia là một trong Tứ Đại Thế Gia ở Tây Thành sao? Ai dám động vào họ?”

“Hừ, Tứ Đại Thế Gia thì sao? Lần này là chuyện liên quan đến Cổ Diên Phế Tích. Nghe nói, ‘Bát Hoang Trấn Hồn Trận’ ở đó có dấu hiệu suy yếu, mà thứ bị trấn áp bên dưới… haiz, nghĩ đến thôi đã rùng mình.”

Trần Phong nhấp một ngụm trà, đôi mắt hơi híp lại. Quả nhiên, ba thứ này có liên hệ mật thiết với nhau. Hắn không khỏi cảm thán, Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân này thật sự thú vị hơn nhiều so với phàm trần. Một trận pháp có thể “trấn hồn” được một thứ gì đó đến mức khiến cường giả phải rùng mình, đó chắc chắn không phải chuyện đơn giản.

Trong lúc đang suy tư, một nhóm ba kẻ bặm trợn, ăn mặc lôi thôi, đi ngang qua bàn hắn. Một tên trong số đó vô tình (hay cố ý) vung tay, hất đổ chén trà của Trần Phong. Nước trà nóng bỏng bắn tung tóe lên tay hắn.

“Ê, thằng nhãi ranh! Mắt mũi để đâu vậy?” Tên cầm đầu, một gã thân hình vạm vỡ với cái sẹo dài trên má, lên tiếng quát tháo. Hắn nhìn Trần Phong bằng ánh mắt khinh bỉ, dường như muốn tìm chuyện.

Trần Phong chậm rãi đặt chén trà xuống, không hề có chút bực tức hay sợ hãi. Hắn nhìn thẳng vào tên kia, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt. “Các ngươi cố ý?”

“Cố ý thì sao? Mày là cái thá gì mà dám nói chuyện với lão tử như vậy?” Tên sẹo giơ nắm đấm lên, định giáng xuống Trần Phong.

Cả quán trà bỗng chốc im lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía này. Ở chợ đen, những chuyện cướp bóc, ức hiếp là chuyện thường tình. Ai yếu hơn thì phải chịu.

Nhưng Trần Phong không phải là kẻ yếu. Trong khoảnh khắc tên sẹo vung tay, một luồng khí tức vô hình chợt lóe lên quanh Trần Phong. Chỉ trong tích tắc, thân hình tên sẹo bỗng nhiên cứng đờ giữa không trung, nắm đấm chỉ còn cách mặt Trần Phong một tấc. Hắn không thể cử động, khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ và kinh ngạc.

“Ngươi…” Tên sẹo cố gắng nói, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt.

Trần Phong đứng dậy, chậm rãi phủi bụi trên tay áo, ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua ba tên côn đồ. “Ta không thích gây rắc rối, nhưng cũng không ngại giải quyết rắc rối.” Hắn nhẹ nhàng vỗ một cái vào vai tên sẹo. Lực đạo không lớn, nhưng lại khiến tên kia loạng choạng, mất thăng bằng.

Rầm! Tên sẹo đổ sầm xuống đất, kéo theo hai tên đồng bọn đang đứng sau lưng hắn. Cả ba ngã lăn quay, chén bát trên bàn đổ vỡ loảng xoảng. Không ai thấy Trần Phong đã ra tay như thế nào, chỉ thấy tên sẹo đột nhiên cứng đờ rồi ngã nhào.

Đám đông trong quán trà xôn xao. Có vẻ như tên thanh niên này không phải là kẻ dễ bắt nạt. Ánh mắt tò mò và e ngại hướng về Trần Phong. Hắn không để ý, chỉ lạnh lùng nhìn ba tên đang lồm cồm bò dậy.

“Lần sau, học cách nhìn người trước khi muốn gây chuyện.” Trần Phong nói, giọng nói không lớn nhưng lại vang vọng trong tai ba tên côn đồ như một lời cảnh cáo. Ba tên kia nhìn nhau, mặt cắt không còn một giọt máu. Chúng biết mình đã đụng phải một nhân vật không tầm thường. Không dám nói thêm lời nào, chúng vội vàng dìu nhau đứng dậy rồi ba chân bốn cẳng chạy trối chết ra khỏi quán.

Chủ quán trà vội vàng chạy đến dọn dẹp, ánh mắt nhìn Trần Phong đầy vẻ nể trọng. Trần Phong không thèm bận tâm, hắn lại ngồi xuống, tiếp tục lắng nghe.

Cuộc nói chuyện về Tiêu Gia và Cổ Diên Phế Tích lại tiếp tục, nhưng lần này có vẻ những người xung quanh thận trọng hơn, không dám nói quá lớn.

Trần Phong chắt lọc được thêm nhiều thông tin giá trị: Tiêu Gia đang suy yếu, vị gia chủ hiện tại là một người phụ nữ trẻ, Tiêu Ngưng Tuyết, đang cố gắng vực dậy gia tộc nhưng gặp phải nhiều áp lực từ các thế lực khác. Cổ Diên Phế Tích là một di tích cổ đại, đã tồn tại hàng vạn năm, là nơi chôn giấu nhiều bảo vật nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm. Nó được cho là nơi phong ấn một thực thể cực kỳ mạnh mẽ dưới tác dụng của Bát Hoang Trấn Hồn Trận. Gần đây, trận pháp này có dấu hiệu suy yếu, khiến các thế lực khác bắt đầu nhòm ngó, muốn lợi dụng cơ hội này để tìm kiếm bảo vật hoặc thậm chí là giải phóng thứ bị phong ấn.

“Một thực thể mạnh mẽ bị phong ấn… Trấn Hồn Trận suy yếu…” Trần Phong lẩm bẩm. Hắn nhớ đến cổ tháp trong đan điền của mình, vật phẩm nghịch thiên đã giúp hắn thoát khỏi số phận phế vật. Cổ tháp này dường như có một liên hệ kỳ lạ với những năng lượng cổ xưa, những trận pháp phong ấn. Có lẽ, Cổ Diên Phế Tích chính là một cơ duyên lớn cho hắn.

Hắn cũng nghe loáng thoáng về những “Thiên Kiêu” của Tây Thành, những người trẻ tuổi tài năng được các đại tông môn bồi dưỡng, được coi là những “Thiên Mệnh Chi Tử” của thời đại. Họ cũng đang chú ý đến Cổ Diên Phế Tích, và có lẽ sẽ là đối thủ đầu tiên của hắn trên con đường “nghịch thiên” này.

Một nụ cười đầy hứng thú xuất hiện trên môi Trần Phong. “Thiên Kiêu ư? Thiên Mệnh ư? Ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là Thiên Mệnh, cũng có thể bị đạp đổ.”

Hắn đứng dậy, đặt vài viên linh thạch lên bàn trà, rồi bước ra khỏi quán. Mục tiêu đã rõ ràng. Tiêu Gia đang cần người, Cổ Diên Phế Tích đang mở ra. Đây là cơ hội hoàn hảo để một “dị số” như hắn gây chấn động Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân.

Đêm đã về khuya, chợ đen vẫn còn tấp nập. Trần Phong hòa mình vào dòng người, nhưng bước chân hắn đã không còn là của một kẻ dò xét nữa, mà là của một kẻ săn mồi. Hắn sẽ tiếp cận Tiêu Gia, tìm hiểu sâu hơn về Cổ Diên Phế Tích và Bát Hoang Trấn Hồn Trận. Hắn sẽ không chỉ đơn thuần là giải quyết vấn đề cho Tiêu Gia, mà còn sẽ tìm kiếm cơ hội để đột phá, để phá vỡ mọi xiềng xích, và để khẳng định rằng ý chí cá nhân có thể thay đổi số phận.

“Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân, hãy sẵn sàng.” Trần Phong ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời đêm, ánh mắt sắc lạnh và kiên định. “Kẻ nghịch thiên đã đến.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8