Nghịch Thiên
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:50:21 | Lượt xem: 3

Lâm Hiên đứng tựa vào bức tường đá lạnh lẽo của căn phòng tồi tàn, hơi thở vẫn còn chút gấp gáp sau vụ va chạm với Lâm Bằng. Ánh mắt hắn sắc lạnh, không còn vẻ cam chịu hay sợ hãi như trước. Lâm Bằng sẽ không bỏ qua, đó là điều chắc chắn. Hắn ta kiêu ngạo, hẹp hòi, và việc bị một “phế vật” như Lâm Hiên làm bẽ mặt, dù chỉ là một sơ suất nhỏ, cũng đủ để châm ngòi cho lòng thù hận sâu sắc.

Hắn biết mình không thể ngồi yên chờ đợi. Tăng cường thực lực là ưu tiên hàng đầu. Nhưng làm cách nào? Linh khí trong căn phòng này mỏng manh đến đáng thương, còn tài nguyên tu luyện thì đối với một kẻ bị ruồng bỏ như hắn là điều xa xỉ. Ánh mắt hắn lướt đến vật phẩm đang nằm yên trong lòng bàn tay, viên ngọc thạch tím.

Viên ngọc ấy không lớn, chỉ bằng đầu ngón tay cái, nhưng nó mang một màu tím thẫm kỳ lạ, sâu thẳm như vũ trụ thu nhỏ. Khi chạm vào, một luồng khí lạnh lẽo nhưng không hề khó chịu, ngược lại còn mang theo một cảm giác thanh tịnh, truyền thẳng vào lòng bàn tay Lâm Hiên. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận. Từ khi có được nó, hắn đã phát hiện ra mình có thể cảm nhận được một chút linh khí mờ nhạt xung quanh, điều mà trước đây hắn hoàn toàn không thể. Chính nhờ nó mà hắn mới có thể điều động một tia linh khí nhỏ nhoi để “vô tình” khiến Lâm Bằng trượt chân.

Nhưng đó là tất cả những gì hắn biết. Viên ngọc này rốt cuộc là gì? Nó đến từ đâu? Và làm thế nào để khai thác sức mạnh thực sự của nó?

Lâm Hiên tập trung tinh thần, cố gắng dùng ý niệm của mình để thăm dò viên ngọc. Hắn đã đọc lỏm được vài quyển sách cổ về tu luyện trong thư viện của gia tộc trước khi bị cấm túc, biết rằng những linh vật thường có linh tính, có thể giao tiếp bằng ý niệm. Hắn thử truyền một tia linh khí yếu ớt của mình vào viên ngọc. Ngay lập tức, viên ngọc phát sáng nhẹ, một luồng thông tin mơ hồ, rời rạc nhưng mạnh mẽ ập vào tâm trí hắn.

Đó không phải là ngôn ngữ hay hình ảnh rõ ràng, mà là một cảm giác, một bản năng nguyên thủy về “dung hợp” và “thanh lọc”. Hắn cảm nhận được rằng viên ngọc này có khả năng hút lấy linh khí từ môi trường xung quanh, sau đó tinh lọc nó thành một dạng năng lượng tinh khiết hơn, dễ hấp thu hơn cho người tu luyện. Hơn nữa, nó còn chứa đựng một loại “khí tức” cổ xưa, như thể nó đã trải qua vô số năm tháng.

“Dung hợp, thanh lọc…” Lâm Hiên lẩm bẩm. Nếu điều này là thật, vậy thì viên ngọc này chính là một bảo vật vô giá đối với hắn. Ở cái nơi linh khí cằn cỗi này, việc có thể tinh lọc linh khí sẽ giúp hắn tăng tốc độ tu luyện lên gấp nhiều lần. Quan trọng hơn, nó có thể giúp hắn hấp thu cả những loại linh khí tạp nham mà người thường khó lòng sử dụng.

Nhưng để kích hoạt hoàn toàn khả năng của viên ngọc, hắn cần linh khí. Rất nhiều linh khí. Và ở đâu để tìm kiếm thứ đó?

Gia tộc Lâm thị là một gia tộc tu luyện nhỏ, nguồn tài nguyên chủ yếu đến từ một vài mỏ linh thạch cạn kiệt và những vườn dược liệu cằn cỗi ở ngoại vi lãnh địa. Với thân phận phế vật, Lâm Hiên không có quyền tiếp cận những nơi đó. Hắn cần một giải pháp khác.

Đêm đó, Lâm Hiên không ngủ. Hắn ngồi thiền, cố gắng hấp thu chút linh khí mỏng manh trong không khí, đồng thời để viên ngọc tím nằm gọn trong lòng bàn tay. Viên ngọc khẽ rung động, như một chiếc máy bơm tí hon, nhẹ nhàng hút lấy những tia linh khí yếu ớt, rồi trả lại cho hắn một dòng năng lượng tinh khiết hơn. Dù lượng năng lượng này ít ỏi đến mức gần như không đáng kể, nhưng nó cho Lâm Hiên một tia hy vọng. Hắn cảm thấy cơ thể mình đang dần thay đổi, dù rất chậm. Dòng linh khí đã từng bị tắc nghẽn trong đan điền dường như đang được khơi thông một cách vô cùng nhỏ giọt, nhưng đó là một dấu hiệu tốt.

Sáng hôm sau, Lâm Hiên quyết định hành động. Hắn không thể chờ đợi Lâm Bằng ra tay trước. Hắn cần tìm tài nguyên. Hắn nhớ lại một khu vườn cũ kỹ, hoang tàn ở phía Tây của gia tộc, nơi ít người qua lại vì cho rằng nó bị bỏ hoang từ lâu, không có giá trị gì. Trước đây, hắn thường lén lút đến đó để tránh bị bắt nạt. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ từ viên ngọc tím, như thể nó đang dẫn lối hắn đến một nơi nào đó có linh khí đặc biệt.

Hắn lén lút rời khỏi căn phòng, tránh những ánh mắt dò xét của thị vệ và những người hầu. Khu vườn Tây hoang tàn như hắn nhớ. Cỏ dại mọc um tùm, cây cối khô héo, đổ nát. Nhưng khi bước sâu hơn vào trong, Lâm Hiên bất chợt cảm nhận được một sự khác biệt tinh tế. Không khí ở đây, dù vẫn mỏng manh, nhưng lại có một chút gì đó “tươi mới” hơn, “sống động” hơn những nơi khác. Viên ngọc tím trong tay hắn khẽ ấm lên, rung động nhẹ nhàng.

Hắn đi theo cảm giác ấy, xuyên qua những bụi cây khô héo và dây leo chằng chịt. Cuối cùng, hắn dừng lại trước một tảng đá lớn, rêu phong phủ kín. Dưới chân tảng đá, nơi cỏ dại dường như mọc xanh tốt hơn một chút, viên ngọc tím đột nhiên phát sáng mạnh mẽ hơn, truyền vào tâm trí hắn một cảm giác kích động mãnh liệt.

Lâm Hiên quỳ xuống, dùng tay gạt bỏ lớp đất đá và rêu phong. Hắn không có công cụ, chỉ dùng tay không đào bới. Lớp đất cứng và đá vụn làm tay hắn rướm máu, nhưng hắn không quan tâm. Cảm giác từ viên ngọc càng lúc càng rõ ràng, nó đang chỉ dẫn hắn đến một thứ gì đó.

Sau một hồi vật lộn, tay hắn chạm vào một vật cứng, nhẵn nhụi. Hắn đào sâu hơn, và cuối cùng, một bụi thảo dược nhỏ lộ ra. Đó là một loại linh thảo rất hiếm thấy ở khu vực này, được gọi là “Thanh Linh Thảo”. Dù chỉ là một loại linh thảo cấp thấp, nhưng đối với Lâm Hiên lúc này, nó quý giá hơn vàng bạc. Điều kỳ lạ là, bụi Thanh Linh Thảo này không chỉ có một cây, mà là một khóm nhỏ, mọc xanh tốt một cách bất thường trong khu vườn hoang tàn này, như thể có một mạch linh khí nhỏ ẩn sâu dưới lòng đất.

Lâm Hiên cẩn thận nhổ từng cây Thanh Linh Thảo, cất giữ chúng vào trong áo. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh mới tràn trề trong lòng. Đây chính là khởi đầu! Viên ngọc tím quả nhiên là một bảo vật.

Khi hắn đang chuẩn bị rời đi, một giọng nói châm chọc vang lên từ phía sau.

“Ồ, xem ai đây? Không phải là ‘phế vật’ Lâm Hiên sao? Ngươi đang làm gì ở khu vườn hoang tàn này vậy? Tính tìm thức ăn thừa sao?”

Lâm Hiên quay đầu lại, thấy Lâm Bằng đứng đó, cùng với hai tên tôi tớ. Ánh mắt Lâm Bằng đầy vẻ khinh miệt và độc ác. Hắn ta chắc chắn đã theo dõi Lâm Hiên.

“Lâm Bằng,” Lâm Hiên đáp lại, giọng nói bình tĩnh, không chút dao động. “Đây là nơi ta đang đi dạo. Ngươi muốn gì?”

“Đi dạo?” Lâm Bằng cười khẩy. “Ta nghe nói ngươi có vẻ ‘tinh thần’ hơn trước, không còn ủ rũ như một con chó sắp chết nữa. Chắc là nhờ đêm qua ta đã ‘vô tình’ cho ngươi một bài học nhớ đời?”

Hai tên tôi tớ của Lâm Bằng cũng cười phá lên, tiếng cười nhạo báng vang vọng trong khu vườn hoang vắng.

“Ngươi đi dạo ư? Hay là đang lén lút tìm kiếm thứ gì đó mà gia tộc đã bỏ quên? Ngươi tưởng mình có thể tìm được cơ duyên gì ở cái xó xỉnh này sao, đồ phế vật?” Lâm Bằng nói, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Lâm Hiên, như muốn xuyên thủng hắn. Hắn ta đã thấy Lâm Hiên đào bới dưới tảng đá, nhưng không nghĩ rằng Lâm Hiên có thể tìm thấy thứ gì có giá trị.

Lâm Hiên giữ vẻ mặt lạnh lùng. Hắn biết Lâm Bằng đang muốn khiêu khích hắn, muốn hắn tức giận mà để lộ sơ hở. Hắn không thể để điều đó xảy ra.

“Ngươi nghĩ nhiều quá rồi, Lâm Bằng,” Lâm Hiên nói, giọng điệu thờ ơ. “Ta chỉ đang tìm chút không khí trong lành. Nếu ngươi đã tìm thấy ta, vậy thì ta xin phép. Không muốn làm phiền ‘thiên tài’ như ngươi.”

Hắn định quay người rời đi, nhưng Lâm Bằng không dễ dàng buông tha như vậy. Hắn ta vung tay, ra hiệu cho hai tên tôi tớ chặn đường Lâm Hiên.

“Vội vàng gì chứ?” Lâm Bằng nhếch mép. “Ta nghe nói ngươi đang thiếu linh thạch tu luyện phải không? Hay là thiếu cả những loại dược liệu cơ bản? Ta có lòng tốt muốn ban cho ngươi vài viên, để ngươi không chết đói trên đường tu luyện phế vật của mình.”

Lâm Bằng nói, rồi bất ngờ lấy ra một túi nhỏ, bên trong có vài viên linh thạch cấp thấp và một ít dược liệu thông thường, ném thẳng xuống đất ngay trước mặt Lâm Hiên.

“Nhặt lấy đi, đồ ăn mày! Đó là tất cả những gì một phế vật như ngươi xứng đáng có được!”

Hành động này không chỉ là sỉ nhục, mà còn là một sự hạ nhục công khai. Lâm Bằng muốn bóp chết lòng tự trọng cuối cùng của Lâm Hiên, muốn hắn khuất phục hoàn toàn.

Lâm Hiên nhìn chằm chằm vào túi linh thạch dưới đất, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lâm Bằng. Ánh mắt hắn tĩnh lặng như mặt hồ, không hề có chút tức giận hay nhục nhã. Điều này khiến Lâm Bằng hơi bất ngờ, hắn ta đã chuẩn bị sẵn sàng để nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Lâm Hiên.

“Không cần,” Lâm Hiên nói, giọng nói lạnh nhạt, khiến Lâm Bằng sửng sốt. “Những thứ rác rưởi này, không xứng với ta.”

Hắn bước thẳng qua túi linh thạch và dược liệu, không thèm liếc nhìn, như thể chúng chỉ là những hòn đá vô giá trị. Hai tên tôi tớ của Lâm Bằng trợn tròn mắt, còn Lâm Bằng thì giận dữ đến đỏ mặt.

“Ngươi… đồ khốn kiếp! Ngươi dám khinh thường ta?” Lâm Bằng gầm lên, sát khí tỏa ra. Hắn ta không thể chấp nhận được việc một kẻ phế vật lại dám ngẩng cao đầu trước mặt mình.

Lâm Hiên không thèm quay đầu lại. Hắn tiếp tục bước đi, nhưng trong lòng, hắn đã ghi nhớ sâu sắc mối thù này. Viên ngọc tím trong tay hắn khẽ rung lên, như thể nó cũng cảm nhận được ý chí kiên định của chủ nhân.

Trở về căn phòng của mình, Lâm Hiên không chút chậm trễ. Hắn lấy ra những cây Thanh Linh Thảo và viên ngọc tím. Hắn ngồi xuống, bắt đầu hấp thu linh khí từ Thanh Linh Thảo, đồng thời để viên ngọc tím tinh lọc chúng. Dòng linh khí tinh khiết hơn chảy vào cơ thể hắn, nhẹ nhàng xoa dịu những vết thương nhỏ trên tay, và quan trọng hơn, nó đang dần dần khai thông những kinh mạch bế tắc trong cơ thể hắn. Tốc độ hấp thu chậm, nhưng hiệu quả rõ rệt hơn rất nhiều so với trước đây.

Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh yếu ớt đang hình thành trong đan điền, một tia linh khí đầu tiên sau nhiều năm bế tắc. Dù chỉ là một tia, nhưng đó là bằng chứng không thể chối cãi: hắn không còn là phế vật nữa. Viên ngọc tím này không chỉ là cơ duyên, nó là chìa khóa mở ra cánh cửa số phận mới cho hắn.

Mục tiêu tiếp theo của hắn đã rõ ràng: tiếp tục tìm kiếm tài nguyên, dù là những loại thấp cấp nhất, để nuôi dưỡng tia linh khí này. Đồng thời, hắn cần tiếp tục nghiên cứu viên ngọc tím, khai thác hết tiềm năng của nó. Con đường nghịch thiên của Lâm Hiên mới chỉ bắt đầu, nhưng hắn đã cảm nhận được hương vị của sự thay đổi, của sức mạnh. Hắn sẽ không bao giờ cúi đầu trước số phận, hay bất kỳ kẻ nào muốn dẫm đạp lên hắn nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8