Nghịch Thiên
Chương 117

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:41:36 | Lượt xem: 4

Đêm đó, Trần Phong tu luyện không ngừng nghỉ, đúng như lời thề trong lòng. Ánh sáng yếu ớt từ Hạt Giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn không còn yếu ớt nữa, mà dần trở nên ổn định, rực rỡ hơn, như một tinh linh đang từ từ thức tỉnh. Mỗi một chu thiên công pháp vận chuyển, linh khí trong phòng dường như bị hút cạn, tạo thành một xoáy nước vô hình bao quanh hắn. Nhưng điều kỳ lạ là, Trần Phong không hấp thu linh khí từ bên ngoài một cách ồ ạt như các tu sĩ khác. Thay vào đó, Hạt Giống Nghịch Thiên tự sản sinh ra một loại năng lượng thuần túy, vượt xa linh khí phàm trần, trực tiếp nuôi dưỡng kinh mạch và đan điền của hắn.

Loại năng lượng này không chỉ tinh khiết, mà còn mang theo một chút khí tức cổ xưa, khó lường, tựa như nó không thuộc về quy luật của thế giới này. Trần Phong cảm nhận rõ rệt sự biến đổi trong cơ thể mình. Từng thớ thịt, từng xương cốt, thậm chí cả từng tế bào đều được tôi luyện, trở nên dai dẻo và cường hãn hơn trước gấp bội. Cảnh giới của hắn tuy vẫn là Hóa Linh Cảnh tầng thứ bảy, nhưng sức mạnh nội tại đã vượt xa những cường giả Hóa Linh Cảnh đỉnh phong mà hắn từng đối mặt ở tiểu thế giới này.

Đột nhiên, Hạt Giống Nghịch Thiên rung lên dữ dội. Ánh sáng của nó bùng lên chói lòa, không còn giới hạn trong đan điền mà xuyên thấu qua da thịt Trần Phong, khiến cả căn phòng ngập tràn trong thứ ánh sáng màu tím nhạt. Một luồng thông tin khổng lồ, cổ xưa và khó hiểu ập thẳng vào tâm trí Trần Phong, như một dòng thác lũ phá vỡ mọi đê chắn. Hắn ôm đầu, kêu lên một tiếng trầm đục, ý thức chìm vào một không gian kỳ lạ.

Trong không gian đó, Trần Phong thấy vô số hình ảnh chớp nhoáng: những ngọn núi cao vút tận mây xanh, những dòng sông rộng lớn như biển cả, những thành trì khổng lồ sừng sững, và vô số bóng người lướt đi trong hư không, mỗi người đều tỏa ra khí tức kinh thiên động địa. Đó là một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi linh khí cuồn cuộn như sóng triều, nơi cường giả vô số như sao trời. Hắn biết, đó chính là Vạn Tượng Phong Vân, đại lục mà hắn hằng ao ước đặt chân tới.

Và rồi, một hình ảnh khác hiện lên rõ nét: một cánh cổng đá cổ kính, bị chôn vùi dưới lòng đất sâu thẳm, được bao phủ bởi vô số phù văn phức tạp. Cánh cổng đó dường như đang chờ đợi một chìa khóa, một tín hiệu để được mở ra. Ngay lập tức, Trần Phong hiểu ra. Hạt Giống Nghịch Thiên không chỉ là nguồn sức mạnh, mà còn là một tấm bản đồ, một chỉ dẫn để hắn thoát khỏi xiềng xích của tiểu thế giới phàm nhân này.

Hắn bừng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Cánh cổng đá vẫn lờ mờ trong tâm trí, cùng với một vị trí cụ thể. Nó nằm sâu dưới lòng đất, bên dưới một dãy núi hoang vu cách nơi hắn đang ở không xa. Một nụ cười hiện lên trên môi Trần Phong, mang theo sự phấn khích và quyết tâm. Cơ hội đã đến! Con đường để hắn “khởi nghịch dòng chảy định mệnh” đã mở ra.

Sáng hôm sau, Trần Phong rời khỏi căn phòng, nhưng không ai nhận ra sự khác biệt lớn lao trong hắn. Hắn vẫn là Trần Phong trầm ổn, ít nói, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lại ẩn chứa một tia sắc bén, một ngọn lửa bùng cháy của dã tâm và ý chí. Hắn âm thầm chuẩn bị cho chuyến đi. Mọi ân oán ở Phàm Trần Giới này, hắn đã giải quyết gần hết. Những kẻ đã hãm hại hắn đều đã phải trả giá. Giờ đây, đã đến lúc hắn phải vươn ra xa hơn, đối mặt với những thử thách lớn hơn.

Trần Phong dành ba ngày để thu dọn những vật phẩm cần thiết, kiểm tra lại toàn bộ công pháp và linh khí trong người. Hắn cũng dành thời gian đến thăm mộ phần của mẫu thân, lặng lẽ đứng đó thật lâu, hứa với người rằng hắn sẽ sống thật tốt, sẽ trở thành một cường giả, không để bất kỳ ai có thể điều khiển số phận của hắn nữa. Hắn cũng không quên để lại một lá thư cho vài người bạn thân thiết hiếm hoi mà hắn đã kết giao, giải thích rằng hắn sẽ rời đi một thời gian dài để tìm kiếm cơ duyên, và hứa một ngày nào đó sẽ trở về.

Sau khi mọi thứ đã ổn thỏa, vào một đêm trăng khuyết, Trần Phong lặng lẽ rời khỏi thành. Hắn một mình tiến về phía dãy núi hoang vu được Hạt Giống Nghịch Thiên chỉ dẫn. Dãy núi này vốn hiểm trở, ít người lui tới, lại thêm vô số yêu thú cấp thấp sinh sống, càng khiến nó trở thành nơi lý tưởng để che giấu bí mật.

Hắn mất hai ngày để vượt qua địa hình hiểm trở, tránh né lũ yêu thú và cuối cùng cũng đến được vị trí được chỉ dẫn. Đó là một khe núi sâu hun hút, dưới đáy có một hồ nước đen ngòm, không thấy đáy. Linh khí trong khu vực này dường như bị bóp méo, tạo ra một cảm giác áp lực kỳ lạ. Trần Phong không chút do dự, nhảy thẳng xuống hồ nước. Dòng nước lạnh buốt bao trùm lấy hắn, nhưng Hạt Giống Nghịch Thiên lại phát ra một luồng nhiệt ấm áp, bảo vệ cơ thể hắn khỏi cái lạnh thấu xương và áp lực dưới nước.

Hắn lặn sâu xuống, sâu mãi. Dưới đáy hồ, hắn nhìn thấy một vòng xoáy nước khổng lồ, hút mọi thứ vào trong. Hắn biết, đó chính là lối vào. Trần Phong hít một hơi thật sâu, vận chuyển linh khí toàn thân, rồi lao thẳng vào vòng xoáy. Một lực hút kinh hoàng kéo giật lấy hắn, vặn vẹo thân thể, khiến hắn cảm thấy như sắp bị xé toạc. Ý thức hắn chìm vào bóng tối.

Khi Trần Phong tỉnh lại, hắn thấy mình đang nằm trên một vùng đất cứng. Hắn bật dậy, quan sát xung quanh. Không khí ở đây hoàn toàn khác biệt. Linh khí dày đặc đến nỗi có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành những dải sương mù lãng đãng. Cỏ cây xanh tươi hơn, cao lớn hơn, và thậm chí những viên đá dưới chân cũng lấp lánh linh quang. Bầu trời cao vời vợi, mây trắng bồng bềnh như những hòn đảo trôi nổi. Phía xa, những ngọn núi hùng vĩ vươn thẳng lên trời, bị mây mù che phủ, khiến chúng trông như những cột chống trời.

Đây chính là Vạn Tượng Phong Vân! Trần Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tinh khiết của linh khí tràn ngập trong phổi. Hắn cảm thấy toàn thân sảng khoái, năng lượng trong đan điền dường như được tiếp thêm sức mạnh. Hắn biết, ở đây, hắn có thể tu luyện nhanh hơn gấp bội, có thể đạt đến những cảnh giới mà trước đây hắn chỉ dám mơ ước.

Tuy nhiên, cảm giác phấn khích nhanh chóng nhường chỗ cho sự cảnh giác. Hắn là một người từ tiểu thế giới, một “người ngoài cuộc” không biết gì về quy tắc, về thế lực ở đại lục này. Hắn phải cẩn trọng hơn bao giờ hết. Hắn là một “dị số”, một kẻ phá vỡ quy tắc, chắc chắn sẽ bị để ý nếu hắn quá nổi bật.

Đúng lúc đó, từ phía xa, một tiếng gầm rú vang lên, chấn động cả không gian. Một con yêu thú khổng lồ, thân hình phủ đầy vảy sắt, sừng nhọn hoắt, bay lượn trên bầu trời, tỏa ra khí tức hung bạo. Chỉ riêng khí tức đó thôi cũng đủ khiến Trần Phong cảm thấy áp lực nặng nề, cơ thể hơi run rẩy. Yêu thú này rõ ràng đã đạt đến cảnh giới cao hơn rất nhiều so với những yêu thú mà hắn từng đối mặt ở tiểu thế giới.

Không lâu sau, ba bóng người xé gió bay tới, bao vây con yêu thú. Ba người này đều mặc trường bào thêu hình đám mây, khí tức mạnh mẽ, mỗi đòn đánh đều mang theo uy lực khủng khiếp, khiến không gian rung chuyển. Trần Phong nấp mình sau một tảng đá lớn, quan sát cuộc chiến. Hắn nhận ra, cả ba người này đều có cảnh giới vượt xa Hóa Linh Cảnh, ít nhất cũng phải là Hư Đan Cảnh, thậm chí là cao hơn.

Đây chính là Vạn Tượng Phong Vân! Một nơi đầy rẫy cường giả, nơi nguy hiểm rình rập khắp nơi, nhưng cũng là nơi chứa đựng vô vàn cơ duyên. Trần Phong biết, hắn đã đến đúng chỗ rồi. Hắn không còn là con ếch ngồi đáy giếng nữa. Cuộc hành trình “khởi nghịch dòng chảy định mệnh” đã thực sự bắt đầu. Hắn sẽ phải đối mặt với những “Thiên Kiêu” mang thiên mệnh, với những thế lực đại diện cho “Thiên”. Nhưng hắn không sợ hãi.

Hạt Giống Nghịch Thiên trong đan điền lại khẽ rung động, tựa như đang cổ vũ hắn. Trần Phong nắm chặt tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời bao la. “Thiên Mệnh ư? Ta sẽ lật đổ nó! Thiên Đạo ư? Ta sẽ định nghĩa lại nó! Kẻ nghịch thiên này sẽ chứng minh rằng, ý chí cá nhân có thể thay đổi mọi thứ!”

Một chương mới của cuộc đời Trần Phong đã mở ra, trên đại lục Vạn Tượng Phong Vân rộng lớn, nơi định mệnh sẽ bị thách thức, và huyền thoại sẽ được viết nên. Hắn, một “dị số” đến từ phàm trần, sẽ bắt đầu hành trình của mình, từ một kẻ vô danh trở thành một tồn tại khiến cả Chư Thiên Vạn Giới phải chấn động.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8