Nghịch Thiên
Chương 116
Trần Phong đứng lặng trên đỉnh vách đá, gió lùa qua mái tóc đen nhánh, cuốn theo mùi hương của cỏ cây lạ lẫm và một luồng linh khí dày đặc, tinh khiết đến mức khiến mọi lỗ chân lông trên cơ thể hắn giãn nở, tham lam hấp thụ. Khung cảnh trước mắt hắn không thể dùng lời nào để miêu tả hết vẻ hùng vĩ của nó. Những dãy núi trùng điệp vươn mình lên tận mây xanh, đỉnh núi bị mây mù bao phủ, tựa như những ngọn giáo khổng lồ đâm thẳng vào tầng không. Sông lớn uốn lượn như dải lụa bạc, rộng hơn gấp trăm lần con sông lớn nhất ở Phàm Trần Giới, chảy xiết về phía chân trời xa xăm. Cây cối xanh tốt, thân cây cao lớn sừng sững, tán lá rậm rạp che phủ cả một vùng rộng lớn, có những loài cây phát ra ánh sáng nhè nhẹ, như những viên ngọc bích khổng lồ. Chim chóc bay lượn trên không trung không phải là những loài chim tầm thường, mà là những linh thú với bộ lông rực rỡ, tiếng hót vang vọng mang theo chút uy lực của linh khí.
Đây chính là Vạn Tượng Phong Vân! Một thế giới hoàn toàn khác biệt, vượt xa mọi tưởng tượng của Trần Phong. Linh khí ở đây không chỉ dồi dào mà còn tinh khiết đến kinh người, dường như chỉ hít thở thôi cũng đủ để gột rửa tạp chất trong kinh mạch. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn, vốn đã trầm lặng sau khi giúp hắn đột phá, giờ đây lại khẽ rung động, phát ra một luồng sinh cơ mãnh liệt, như thể đang hân hoan trước môi trường mới, khát khao được hấp thụ nguồn năng lượng vô tận này để vươn mình.
Một cảm giác choáng ngợp xen lẫn phấn khích dâng trào trong lòng Trần Phong. Hắn biết, mọi chuyện ở đây sẽ không còn như trước. Mức độ nguy hiểm sẽ tăng gấp bội, nhưng cơ hội cũng vậy. Phàm Trần Giới nhỏ bé kia đã không còn đủ để chứa chấp dã tâm và sức mạnh của hắn nữa. Đây mới chính là sân khấu để hắn thi triển tài năng, để hắn thực hiện lời thề báo thù, để hắn đối đầu với định mệnh.
Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng luồng linh khí cuồn cuộn chảy qua cơ thể. Sức mạnh của hắn, dù đã là đỉnh cao ở Phàm Trần Giới, nhưng ở đây, hắn chỉ là một kẻ mới nhập môn, một hạt cát nhỏ bé giữa đại dương mênh mông. Trần Phong không hề nản lòng. Từ một phế vật bị ruồng bỏ, hắn đã vượt qua bao khó khăn để đến được đây. Giờ đây, chỉ cần cho hắn thời gian, hắn tin mình sẽ lại một lần nữa nghịch chuyển càn khôn.
Mở mắt ra, ánh mắt Trần Phong trở nên kiên định. Hắn bắt đầu di chuyển. Hắn không có mục đích cụ thể, chỉ đơn thuần muốn khám phá thế giới mới này, tìm hiểu quy tắc vận hành của nó. Hắn hạ thấp độn quang, bay lượn sát mặt đất, cẩn trọng quan sát xung quanh.
Không lâu sau, một luồng sóng năng lượng mạnh mẽ từ xa truyền đến, khiến Trần Phong phải dừng lại. Hắn nheo mắt nhìn về phía chân trời. Một dải ánh sáng rực rỡ bùng lên, kèm theo những tiếng nổ vang trời. Đó rõ ràng là dấu hiệu của một cuộc chiến giữa các cường giả. Dựa vào cường độ linh khí dao động, Trần Phong có thể phán đoán rằng những người đang giao chiến ít nhất cũng phải ở cảnh giới Nguyên Anh, thậm chí là Hóa Thần, cao hơn hẳn những cường giả mạnh nhất hắn từng gặp.
“Thật đáng sợ,” Trần Phong thầm nghĩ. “Chỉ là một cuộc chiến nhỏ cũng đã kinh thiên động địa đến vậy. Xem ra, con đường phía trước còn dài lắm.”
Hắn quyết định không đến gần. Việc quan trọng nhất lúc này là thu thập thông tin và tìm một nơi an toàn để ổn định. Với thực lực hiện tại, hắn vẫn chưa thể mạo hiểm can dự vào những cuộc chiến của cường giả nơi đây.
Sau khi đi thêm một quãng đường, Trần Phong phát hiện một con đường mòn nhỏ. Con đường được lát bằng những phiến đá xanh cổ kính, ẩn hiện giữa rừng cây rậm rạp. Chắc chắn đây là con đường dẫn đến một khu dân cư hoặc một tông môn nào đó. Hắn không ngần ngại, theo con đường mòn tiến sâu vào.
Dọc đường đi, hắn bắt gặp một số người tu luyện. Họ mặc những bộ trang phục khác nhau, khí tức trên người mạnh yếu bất đồng, nhưng ngay cả những tu sĩ có vẻ yếu nhất cũng đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ kỳ, một cảnh giới mà ở Phàm Trần Giới đã được coi là cao thủ. Trần Phong cố gắng thu liễm khí tức, không để lộ ra sự khác biệt của mình. Hắn muốn hòa mình vào, quan sát trước.
Đến chiều tối, một thị trấn nhỏ dần hiện ra trước mắt Trần Phong. Thị trấn không quá lớn, nhưng được xây dựng bằng những vật liệu chắc chắn, tường thành cao ngất, đá xanh rêu phong, toát lên vẻ cổ kính và bền bỉ. Trên cổng thành có khắc ba chữ lớn: “Thiên Phong Trấn”.
Linh khí trong thị trấn cũng khá dồi dào, mặc dù không bằng bên ngoài rừng núi. Những cửa hàng san sát nhau, bày bán đủ loại vật phẩm tu luyện: linh thảo, đan dược, pháp khí, phù triện… Mọi thứ đều được chế tác tinh xảo, chất lượng vượt xa những gì Trần Phong từng thấy ở Phàm Trần Giới. Hắn đi lại giữa dòng người, lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh.
“Ngươi nghe gì chưa? Vụ tranh đoạt linh mạch ở Vân Lĩnh Sơn đó, nghe nói Thiên Dương Tông lại giành được thắng lợi, đánh bại Lưu Vân Phái thảm hại.”
“Haizz, Thiên Dương Tông đúng là khí thế bức người. Mấy năm nay họ liên tiếp xuất hiện Thiên Kiêu, được cho là có Thiên Mệnh gia thân. Nghe nói Tông chủ Thiên Dương Tông còn đích thân đến Vân Lĩnh Sơn, ra tay trấn áp.”
“Thiên Mệnh Chi Tử… mấy chục năm mới xuất hiện một lần. Bất cứ ai được Thiên Mệnh chiếu cố đều sẽ có tương lai vô hạn, trở thành trụ cột của một phương.”
Những từ “Thiên Mệnh Chi Tử”, “Thiên Mệnh gia thân” liên tục lọt vào tai Trần Phong, khiến hắn phải chú ý. Đây chính là khái niệm mà la bàn cốt truyện đã đề cập. Những người được “Thiên” ưu ái, được cho là mang sứ mệnh đặc biệt. Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng hắn. “Thiên Mệnh” ư? Hắn, một kẻ bị “Thiên” ruồng bỏ, một “phế vật” mang dị huyết, lại đang đi trên con đường “Nghịch Thiên”. Liệu hắn có phải đối đầu với những “Thiên Mệnh Chi Tử” này không? Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Nếu có, hắn cũng sẽ không ngần ngại.
Trần Phong tìm một quán trọ nhỏ, thuê một phòng. Trong phòng, hắn cẩn thận bố trí một vài trận pháp đơn giản để che giấu khí tức và ngăn cách sự dò xét từ bên ngoài. Hắn lấy ra một viên linh thạch hạ phẩm, thứ mà ở Phàm Trần Giới đã là bảo vật hiếm có, nhưng ở đây, chỉ là vật phẩm cơ bản để giao dịch.
Hắn bắt đầu tu luyện. Với linh khí dồi dào của Vạn Tượng Phong Vân, tốc độ hấp thu của hắn nhanh hơn gấp nhiều lần so với trước đây. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn như một cái hố đen không đáy, điên cuồng nuốt chửng linh khí, chuyển hóa thành sức mạnh thuần túy. Cảnh giới của hắn, vốn đã đạt đến Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh phong, giờ đây đang từng chút một tiến gần hơn đến cảnh giới Hóa Thần. Hắn cảm nhận được một nút thắt vô hình đang dần được nới lỏng.
“Vạn Tượng Phong Vân… Ta đến rồi!” Trần Phong thầm thì, nắm chặt tay. “Những kẻ đã hãm hại ta, những kẻ đã coi thường ta, và cả ‘Thiên’ nữa… Hãy chờ đó! Kẻ nghịch thiên này sẽ lật đổ mọi thứ!”
Đêm đó, Trần Phong không ngừng tu luyện. Hắn biết, để đứng vững ở thế giới này, để đạt được mục tiêu của mình, hắn cần phải mạnh hơn, mạnh hơn nữa. Hắn phải trở thành một “dị số”, một kẻ phá vỡ mọi quy tắc, giống như cái cách hắn đã làm ở Phàm Trần Giới. Cuộc hành trình “khởi nghịch dòng chảy định mệnh” đã chính thức bắt đầu, và Trần Phong đã sẵn sàng cho mọi thử thách.
Trong bóng tối tịch mịch của căn phòng, hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, nhưng đầy kiên cường, tựa như một ngọn lửa nhỏ đang thắp sáng hy vọng trong màn đêm vô tận, báo hiệu một tương lai đầy biến động cho toàn bộ Vạn Tượng Phong Vân.