Nghịch Thiên
Chương 115
Bình minh ló dạng, nhuộm đỏ vầng mây phía đông, nhưng ánh sáng đó dường như chẳng thể xua đi cái vẻ u ám, bí hiểm của những ngọn núi sừng sững trước mặt Trần Phong. Chúng không chỉ cao lớn, mà còn toát ra một thứ khí tức cổ xưa, nặng nề, khác hẳn với những ngọn đồi thoai thoải hắn từng băng qua. Trần Phong siết chặt con dao găm dính máu Lang Hổ, cảm nhận sức nặng của túi da chứa nội đan và một ít vật phẩm thu hoạch được. Hắn không có thời gian nghỉ ngơi, cũng không có ý định dừng lại.
Mỗi bước chân của hắn đều dứt khoát, hướng về phía ngọn núi cao nhất, nơi bị màn sương mỏng như lụa che phủ. Càng tiến sâu vào, cảnh vật càng trở nên hoang sơ. Những cây cổ thụ cao vút chạm trời, thân cây phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt, tạo thành một tán rừng rậm rạp mà ánh mặt trời khó lòng xuyên thấu. Không khí cũng trở nên khác lạ, không còn là sự hỗn tạp của phàm trần, mà mang theo một luồng khí mát lành, tinh khiết, như có vô vàn hạt sáng li ti đang nhảy múa trong từng hơi thở.
Trần Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Luồng khí lạ lẫm ấy tràn vào đan điền, khiến hạt châu màu xám trong cơ thể hắn khẽ rung động. Đó chính là “hạt giống Nghịch Thiên” đã được hắn dung hợp, thứ đã biến đổi hoàn toàn thể chất và con đường tu luyện của hắn. Hắn cảm nhận được, luồng khí này chính là linh khí, nhưng nồng độ cao hơn nhiều so với bất cứ nơi nào hắn từng đặt chân tới. Đây chính là dấu hiệu của một thế giới khác, một cánh cửa đang dần mở ra.
Hắn tiếp tục đi, tiếng bước chân khẽ khàng trên thảm lá mục nát. Càng sâu vào rừng, những sinh vật hắn gặp càng trở nên kỳ lạ. Không còn là những con Lang Hổ đơn thuần, mà là những loài thú mang theo một chút linh tính, ánh mắt sắc bén và thân thủ nhanh nhẹn hơn nhiều. Trần Phong né tránh tối đa, không muốn gây sự vô cớ. Hắn biết mình mạnh, nhưng sự kiêu ngạo thường dẫn đến diệt vong. Mục tiêu của hắn là khám phá, không phải là khoe khoang sức mạnh ở chốn thâm sơn cùng cốc này.
Bỗng nhiên, một mùi hương ngọt ngào nhưng đầy nguy hiểm xộc vào mũi hắn. Trần Phong lập tức dừng lại, toàn thân căng như dây đàn. Hắn cảm nhận được một luồng sát khí ẩn hiện trong không khí, không phải từ một cá thể, mà là từ một vùng không gian rộng lớn. Hắn nheo mắt, nhìn về phía trước. Một thung lũng nhỏ hiện ra, nơi vô số loài hoa dại nở rộ, tỏa ra ánh sáng lập lòe trong bóng tối của rừng già. Chúng có màu sắc rực rỡ đến mức khó tin, tựa như những viên ngọc quý. Nhưng Trần Phong biết, vẻ đẹp thường đi kèm với độc dược chết người.
“Mê Hồn Cốc,” hắn lẩm bẩm. Trong những cuốn sách cổ mà hắn từng đọc lén trong thư viện gia tộc, có nhắc đến một vài địa danh kỳ lạ, nơi linh khí hội tụ sinh ra những kỳ hoa dị thảo, nhưng cũng ẩn chứa những cạm bẫy chết người. Mê Hồn Cốc là một trong số đó, nơi những kẻ tu luyện cấp thấp thường bỏ mạng vì bị ảo ảnh và độc tố từ hoa mê hoặc.
Trần Phong không hề nao núng. Hắn lấy ra một viên thuốc giải độc sơ sài mà hắn tự chế từ những loại thảo dược thông thường, nuốt vào. Tuy không thể hóa giải hoàn toàn độc tố của Mê Hồn Cốc, nhưng ít nhất cũng giúp hắn có thêm chút kháng cự. Hắn vận chuyển linh lực trong cơ thể, bao phủ lấy ngũ quan, cố gắng ngăn chặn sự xâm nhập của mùi hương và ảo ảnh.
Bước vào thung lũng, Trần Phong cảm thấy một cảm giác choáng váng nhẹ. Những bông hoa rực rỡ như muốn hút lấy linh hồn hắn, thì thầm những lời mời gọi ngọt ngào. Hắn thấy hình bóng của người mẹ đã khuất, của những người bạn bị giết hại, hiện lên rõ ràng như thật. Nỗi đau và sự tiếc nuối trỗi dậy mạnh mẽ, cố gắng kéo hắn vào vực sâu của ảo ảnh. Nhưng Trần Phong không phải là kẻ yếu đuối.
“Tất cả chỉ là giả dối!” Hắn gầm lên trong lòng, ánh mắt bùng lên ngọn lửa kiên định. Hạt châu trong đan điền hắn đột nhiên phát sáng, một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh tràn ra, quét sạch mọi ảo ảnh đang bám víu lấy tâm trí hắn. Hắn nhìn thẳng vào những bông hoa, không còn thấy vẻ đẹp mê hoặc, mà chỉ thấy sự mục nát và độc hại ẩn sâu bên trong.
Hắn tiếp tục tiến về phía trước, bước chân vững vàng. Càng đi sâu, hắn càng nhận ra sự nguy hiểm của Mê Hồn Cốc. Đột nhiên, một tiếng rít chói tai vang lên, một con mãng xà khổng lồ, thân hình xanh biếc như ngọc, có hai sừng nhỏ trên đầu, lao ra từ bụi cây. Nó không phải là một con mãng xà bình thường, mà là một con yêu thú sơ cấp, bị độc tố của Mê Hồn Cốc làm cho hung hãn hơn, và linh khí quanh nó cũng đặc hơn hẳn so với những con thú khác.
Con yêu thú này mang tên Bích Giác Mãng, là một trong những chúa tể của vùng núi này. Nó đã phát hiện ra kẻ xâm nhập. Trần Phong không còn lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu. Hắn rút con dao găm ra, ánh mắt sắc lạnh. Không có tiếng động thừa thãi, chỉ có tiếng gió rít qua kẽ lá và tiếng gầm gừ đầy đe dọa của Bích Giác Mãng.
Con mãng xà lao tới, tốc độ kinh hồn, há cái miệng rộng ngoác lộ ra hàm răng nanh dài và độc. Trần Phong né tránh, đồng thời vận chuyển linh lực vào chân, bật người lên cao. Hắn biết, đối đầu trực diện với yêu thú có kích thước lớn là điều ngu ngốc. Hắn phải tìm ra điểm yếu của nó.
Trong lúc giao chiến, Trần Phong nhận ra rằng Bích Giác Mãng không chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp, mà còn có khả năng phun ra một loại chất độc xanh lục. Hắn phải liên tục di chuyển, né tránh những đòn tấn công và những vệt độc chết người. Hắn cảm nhận được sự hao tổn linh lực, nhưng cũng nhận ra một điều kỳ lạ: trong lúc chiến đấu, linh khí xung quanh Mê Hồn Cốc lại dường như được hạt châu trong đan điền hắn hấp thụ một cách điên cuồng, bù đắp một phần nào đó cho sự tiêu hao.
Đây là một lợi thế mà không kẻ tu luyện nào khác có được. Linh khí nồng độ cao ở đây không những không gây trở ngại, mà còn trở thành nguồn cung cấp năng lượng cho hắn. Trần Phong chợt hiểu ra, con đường “Nghịch Thiên” của hắn không chỉ là chống lại số phận, mà còn là biến những điều bất lợi thành lợi thế, biến cái không thể thành có thể.
Hắn dồn toàn bộ linh lực vào con dao găm. Một luồng sáng mờ ảo bao phủ lấy lưỡi dao. Trần Phong đợi thời cơ, khi Bích Giác Mãng tung ra một đòn tấn công mạnh mẽ, để lộ một khoảng trống nhỏ ở phần cổ. Hắn lao tới như một bóng ma, con dao găm xé gió, đâm thẳng vào điểm yếu đó.
Một tiếng rít thê lương vang lên. Con Bích Giác Mãng quằn quại, thân hình khổng lồ đập phá tan nát những bụi hoa xung quanh. Máu xanh phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả một vùng đất. Cuối cùng, nó gục xuống, đôi mắt vẫn còn sự hung hãn nhưng đã mất đi sinh khí.
Trần Phong thở dốc, cảm nhận sự mệt mỏi rã rời. Nhưng trong mắt hắn, sự kiên định không hề vơi đi. Hắn nhanh chóng lột da, lấy nội đan của Bích Giác Mãng. Nội đan yêu thú cấp thấp này tuy không quý giá bằng những con yêu thú cao cấp, nhưng cũng chứa đựng một lượng linh lực đáng kể, sẽ là nguồn bổ sung quý giá cho hắn.
Sau khi xử lý xong Bích Giác Mãng, Trần Phong tiếp tục đi. Hắn đã đi được một quãng đường rất xa vào trong Mê Hồn Cốc, và giờ đây, những bông hoa độc hại dần thưa thớt. Phía trước hắn, màn sương mù càng lúc càng dày đặc, tựa như một bức tường ngăn cách hai thế giới. Nhưng xuyên qua lớp sương mù đó, hắn cảm nhận được một luồng linh khí còn nồng đậm hơn, và một cảm giác rộng lớn, bao la hơn đang chờ đợi.
Hắn đẩy màn sương mù sang hai bên, bước vào. Cảm giác như xuyên qua một cánh cửa vô hình. Phía trước hắn không còn là rừng già u ám, mà là một vùng đất hoàn toàn khác biệt. Những ngọn núi không còn mờ ảo, mà hiện lên rõ ràng, hùng vĩ đến choáng ngợp. Chúng cao hơn, rộng lớn hơn, và tỏa ra một loại uy áp khiến trái tim hắn đập mạnh.
Linh khí ở đây không chỉ nồng đậm, mà còn mang theo một sự tinh khiết đến khó tin, như thể đây là cội nguồn của mọi sự sống. Trần Phong ngẩng đầu nhìn lên. Bầu trời nơi đây dường như cũng cao hơn, rộng lớn hơn, với những đám mây trắng bồng bềnh trôi lãng đãng. Xa xa, hắn thấy những đỉnh núi sắc nhọn, cao vút, dường như chạm tới tận mây xanh, và trên những đỉnh núi đó, hắn thoáng thấy những công trình kiến trúc cổ kính, được chạm khắc tinh xảo, vươn cao kiêu hãnh.
Đó không thể nào là những ngôi làng hay thành trấn của phàm nhân. Đó là những tông môn, những thế gia, nơi cư ngụ của những cường giả thực sự, những kẻ được gọi là “tu sĩ”. Một cảm giác hưng phấn dâng trào trong lòng Trần Phong. Hắn biết, mình đã vượt qua ranh giới của “phàm trần”, đặt chân vào một thế giới mới, rộng lớn hơn, đầy rẫy cơ hội và cả hiểm nguy.
Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn khẽ rung động, tựa như đang chào đón một vùng đất mới để nó vươn mình. Trần Phong nắm chặt tay. Con đường phía trước chắc chắn sẽ gian nan gấp trăm ngàn lần, nhưng hắn không hề sợ hãi. Đây chính là nơi hắn cần đến, nơi hắn có thể tìm kiếm sức mạnh để báo thù, để bảo vệ những người hắn yêu thương, và để thực hiện lời thề của mình: lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi xiềng xích, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Ánh mắt hắn quét qua khung cảnh hùng vĩ trước mặt, đầy rẫy sự tò mò và khát vọng. Đây chính là “Vạn Tượng Phong Vân”, nơi hắn sẽ bắt đầu cuộc hành trình “khởi nghịch dòng chảy định mệnh”.