Nghịch Thiên
Chương 114
Ánh trăng đã lên cao, soi rọi khu rừng tĩnh mịch, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề đang bao trùm lấy Trần Phong. Hắn đứng đó, tựa như một pho tượng tạc từ đá, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện trong sương đêm. Con đường Nghịch Thiên đã thật sự bắt đầu, nhưng khởi đầu của nó lại là một cảm giác cô độc đến tận cùng.
Hắn biết mình không thể chần chừ thêm. Rừng sâu tuy yên tĩnh, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Hơn nữa, những kẻ đã hãm hại hắn, những kẻ coi hắn là phế vật, chắc chắn sẽ không bỏ qua hắn dễ dàng. Tàn phiến ngọc bội trong tay áo hắn tỏa ra một luồng ấm áp nhè nhẹ, như một lời hứa hẹn, cũng như một gánh nặng. Nó là hy vọng, nhưng cũng là mục tiêu mà vô số cường giả có thể thèm muốn nếu bí mật bị lộ.
Trần Phong hít sâu một hơi, mùi đất ẩm và lá mục xộc vào cánh mũi. Hắn cần một nơi an toàn để tìm hiểu về vật phẩm thần bí này, một nơi mà không ai có thể tìm thấy hắn. Những ngọn núi xa xăm kia, với địa hình hiểm trở và những hang động tự nhiên, dường như là lựa chọn duy nhất lúc này.
Hắn bắt đầu cất bước. Từng bước chân nhẹ nhàng, linh hoạt, khác hẳn với dáng vẻ uể oải của một phế vật vài ngày trước. Mặc dù đan điền vẫn còn trống rỗng, nhưng sau khi tiếp xúc với tàn phiến ngọc bội, Trần Phong cảm thấy cơ thể mình đã có những biến đổi vi diệu. Một luồng khí tức thanh mát, nhàn nhạt, tựa như sương sớm, đang len lỏi trong từng kinh mạch, dù không đủ để tạo thành Linh Khí, nhưng nó đã làm thanh lọc cơ thể hắn một cách đáng kinh ngạc.
Hắn băng qua những bụi cây rậm rạp, tránh né những cành cây khô gãy vụn dưới chân. Đôi mắt hắn trở nên tinh tường hơn, dường như có thể nhìn xuyên qua màn đêm, phát hiện những con thú nhỏ đang ẩn mình. Thậm chí, hắn còn có thể cảm nhận được những dao động yếu ớt của Linh Khí trong không khí, thứ mà trước đây hắn hoàn toàn không thể nhận ra.
“Đây chính là tác dụng của tàn phiến ngọc bội sao?” Trần Phong thầm nghĩ. Hắn rút vật phẩm ra, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt lạnh lẽo của nó. Dưới ánh trăng, tàn phiến ngọc bội không phát ra hào quang chói mắt, nhưng nó lại có một vẻ đẹp cổ xưa, huyền bí, như ẩn chứa một thế giới vô tận bên trong. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận sâu hơn. Một dòng thông tin mơ hồ, rời rạc, tựa như những mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ, thoáng qua trong tâm trí hắn.
Đó là những khái niệm về Linh Khí, về sự vận hành của thiên địa, về những cảnh giới tu luyện mà hắn chưa từng được nghe. Nó không phải là một công pháp hoàn chỉnh, mà giống như một chiếc chìa khóa, mở ra cánh cửa dẫn đến một thế giới hoàn toàn mới. Đặc biệt, tàn phiến ngọc bội dường như có khả năng cộng hưởng với những luồng Linh Khí cực kỳ yếu ớt trong không khí, khiến chúng trở nên dễ hấp thụ hơn rất nhiều đối với cơ thể hắn.
Hắn giấu kỹ ngọc bội vào trong, tiếp tục hành trình. Càng đi sâu vào rừng, địa hình càng trở nên phức tạp. Những vách đá dựng đứng, những khe suối chảy xiết, và cả những tiếng hú vọng lại từ xa của những loài dã thú săn mồi. Tuy nhiên, Trần Phong không hề nao núng. Càng đối mặt với khó khăn, ý chí Nghịch Thiên trong hắn càng bùng cháy mạnh mẽ.
Đột nhiên, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên ngay phía trước. Trần Phong dừng bước, cảnh giác nhìn vào bóng tối. Một đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái xuất hiện, tiếp theo là một thân hình cao lớn, phủ đầy lông đen kịt. Đó là một con Lang Hổ, một loài dã thú hung hãn sống ở vùng biên giới của đại lục, nổi tiếng với sức mạnh và sự tàn bạo.
Thông thường, một con Lang Hổ trưởng thành có thể dễ dàng xé xác một nhóm thợ săn kinh nghiệm. Với một phế vật như Trần Phong, đây chính là án tử. Nhưng hắn không còn là phế vật của ngày xưa. Dù chưa có Linh Khí, nhưng cơ thể hắn đã được tôi luyện, phản ứng nhanh nhạy hơn, và một sự bình tĩnh đến đáng sợ đã thay thế nỗi sợ hãi.
Con Lang Hổ nhe nanh, từ từ tiến lại gần, gân cốt toàn thân căng phồng, sẵn sàng lao vào tấn công. Mùi máu tanh và sự khát máu tỏa ra từ nó khiến không khí trở nên ngột ngạt. Trần Phong siết chặt nắm đấm, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào kẻ thù. Hắn không có công pháp, không có chiêu thức, nhưng hắn có ý chí sinh tồn, và một sự hiểu biết mơ hồ về cách vận dụng sức mạnh cơ thể, thứ mà tàn phiến ngọc bội đã gián tiếp mang lại.
Hắn không đợi con Lang Hổ tấn công. Trong một khắc, Trần Phong bất ngờ lao tới. Đó không phải là một đòn tấn công liều lĩnh, mà là một sự bùng nổ của bản năng sinh tồn. Hắn không nhắm vào đầu hay thân con thú, mà nhắm vào chân trước của nó, nơi có khớp nối yếu ớt nhất. Hắn lăn mình qua dưới cú vồ của Lang Hổ, tránh né móng vuốt sắc bén như dao cạo, đồng thời dùng hết sức bình sinh đá mạnh vào khuỷu chân trước của nó.
“Gừ!” Lang Hổ gầm lên đau đớn. Chân trước của nó bị chệch khớp, mất đi thăng bằng. Đây là cơ hội duy nhất. Trần Phong không chút do dự, hắn vươn tay, rút ra một con dao găm cũ kỹ từ thắt lưng, con dao mà hắn luôn mang theo bên mình như một món đồ kỷ niệm. Hắn nhảy vọt lên lưng con thú, ghì chặt lấy lớp lông dày của nó, rồi dùng hết sức đâm thẳng con dao vào gáy Lang Hổ, nơi được cho là tử huyệt.
Con Lang Hổ giãy giụa điên cuồng, nó gầm thét, cố gắng hất văng Trần Phong. Nhưng hắn đã bám chặt như một con đỉa, con dao găm được rút ra rồi lại đâm vào, liên tục, không ngừng nghỉ. Máu nóng bắn tung tóe, nhuộm đỏ một mảng đất rừng. Cuối cùng, với một tiếng rên rỉ yếu ớt, con Lang Hổ đổ sập xuống, hơi thở tắt ngấm.
Trần Phong trượt xuống từ lưng con thú, thở hổn hển. Toàn thân hắn đau nhức, nhưng trong đôi mắt lại rực sáng một tia chiến thắng. Hắn đã làm được. Hắn đã đánh bại một con Lang Hổ bằng chính đôi tay của mình, không có Linh Khí, không có cảnh giới tu luyện. Đây là một sự khởi đầu. Một sự khởi đầu đầy máu và mồ hôi, nhưng nó chứng tỏ rằng hắn không còn là kẻ yếu đuối dễ bị chèn ép nữa.
Hắn ngồi bệt xuống đất, dựa vào gốc cây cổ thụ, cố gắng điều hòa hơi thở. Luồng khí tức thanh mát trong cơ thể giờ đây dường như hoạt động mạnh mẽ hơn, nhanh chóng phục hồi lại thể lực và xoa dịu những vết đau nhức. Hắn lại rút tàn phiến ngọc bội ra, đặt nó lên ngực. Lần này, dòng thông tin trong đầu hắn rõ ràng hơn một chút.
Nó không phải là một công pháp tu luyện phức tạp, mà là một phương pháp hấp thụ Linh Khí cơ bản nhất, hiệu quả nhất, nhưng lại bị lãng quên bởi các tu sĩ hiện đại, những kẻ chỉ chú trọng vào các công pháp cấp cao. Phương pháp này, được gọi là “Thôn Thiên Quyết”, không đòi hỏi đan điền phải hoàn hảo, mà chú trọng vào việc tôi luyện cơ thể và tinh thần, từng chút một hấp thu Linh Khí từ thiên địa, từ vạn vật, để rồi tự khai mở đan điền, tự tạo ra Linh Hải của riêng mình.
“Thôn Thiên Quyết… nuốt chửng cả trời đất sao?” Trần Phong thì thầm. Cái tên đó thật cuồng vọng, thật bá đạo, nhưng lại vô cùng phù hợp với tinh thần Nghịch Thiên của hắn. Hắn không cần phải theo đuổi những công pháp của người khác, hắn sẽ tự mình khai sáng con đường tu luyện của riêng mình.
Hắn bắt đầu thử nghiệm. Hắn nhắm mắt lại, theo dõi luồng khí tức thanh mát trong cơ thể, và cố gắng dẫn dắt những dao động Linh Khí yếu ớt từ môi trường bên ngoài vào bên trong. Ban đầu, nó rất chậm, rất khó khăn, nhưng với sự hỗ trợ của tàn phiến ngọc bội, từng chút một, Linh Khí bắt đầu luân chuyển trong kinh mạch hắn, mặc dù vẫn chưa đọng lại được gì trong đan điền đã bị phế.
Nhưng đó là một khởi đầu. Một khởi đầu thực sự. Hắn đã tìm thấy con đường. Con đường để từ một phế vật, từng bước trở thành một cường giả, một kẻ có thể thách thức cả Thiên Đạo.
Trần Phong đứng dậy, ánh mắt kiên định. Hắn dùng con dao găm của mình lột da con Lang Hổ, lấy đi những gì cần thiết để sinh tồn. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu của một hành trình dài và gian nan. Những ngọn núi mờ ảo kia không chỉ là nơi ẩn náu, mà còn là cánh cửa đầu tiên dẫn hắn đến với thế giới rộng lớn hơn, nơi hắn sẽ gặp những cường giả thực sự, đối mặt với những âm mưu thâm hiểm, và từng bước lật đổ những xiềng xích của số phận.
Mặt trăng đã bắt đầu lặn, báo hiệu bình minh sắp ló dạng. Trần Phong không ngừng nghỉ, hắn tiếp tục đi về phía trước, về phía những ngọn núi. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, và giờ đây, hắn sẽ dùng chính sinh mệnh mình, nuôi dưỡng nó, để một ngày nào đó, nó sẽ vươn lên thành một cây đại thụ sừng sững, thách thức cả bầu trời, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.