Nghịch Thiên
Chương 113
Trần Phong tiếp tục công việc quét dọn. Mỗi nhát chổi lướt qua mặt đất phủ đầy lá khô đều mang theo một nhịp điệu riêng, nhưng tâm trí hắn lại hoàn toàn không ở đó. Tàn phiến ngọc bội lạnh lẽo nằm sâu trong lòng bàn tay, ẩn dưới lớp áo vải thô, như một hòn than cháy âm ỉ, gửi gắm một dòng năng lượng kỳ lạ chạy dọc cánh tay, xuyên thẳng vào trái tim đang đập mạnh mẽ của hắn.
Khu vực hậu sơn, nơi hắn đã sống trong sự khinh miệt và quên lãng suốt bao năm, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Nơi đây từng là nhà tù giam cầm số phận hắn, nhưng giờ lại trở thành bệ phóng cho một khởi đầu mới, một khởi đầu mà không ai, kể cả những cường giả đứng đầu tông môn này, có thể ngờ tới.
Hắn nhớ lại ánh mắt kiêu ngạo của Lâm Thiếu Phong, cái vẻ tự mãn của một kẻ được “Thiên Mệnh” ưu ái. Lâm Thiếu Phong có mọi thứ: tài năng, gia thế, cơ duyên được sắp đặt, và quan trọng nhất là “Thiên Đạo” dường như luôn mỉm cười với hắn ta. Còn hắn, Trần Phong, chỉ có bùn đất bám trên quần áo, mồ hôi ướt đẫm, và một quá khứ đầy rẫy những vết sẹo. Nhưng giờ đây, hắn có thứ mà Lâm Thiếu Phong không có, thứ mà “Thiên Mệnh Chi Tử” vĩnh viễn không thể hiểu được: một ý chí Nghịch Thiên bất khuất, và một cơ duyên chân chính, không phải do ai ban tặng mà do hắn tự tay đoạt lấy từ vực sâu tuyệt vọng.
Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của hoàng hôn, Trần Phong tìm một góc khuất sâu nhất trong hậu sơn, nơi chỉ có tiếng côn trùng rả rích và bóng đêm bao trùm. Hắn ngồi xuống, lưng tựa vào một gốc cây cổ thụ mục ruỗng, từ từ lấy ra tàn phiến ngọc bội. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua tán lá, chiếu lên bề mặt ngọc bội, để lộ những đường vân phức tạp, cổ xưa, như chứa đựng vô vàn bí ẩn của thời gian.
Tàn phiến ngọc bội không lớn, chỉ bằng một nửa lòng bàn tay, nhưng nặng trĩu. Nó có một màu xanh xám trầm mặc, không quá bắt mắt, nhưng khi chạm vào, một luồng khí lạnh lẽo, rồi lại ấm áp lan tỏa, khiến toàn thân Trần Phong run lên. Hắn chưa từng cảm nhận được một loại năng lượng nào kỳ lạ như vậy. Không phải linh khí, không phải ma khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, sâu sắc hơn, như đến từ khởi nguyên của vũ trụ.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tập trung tinh thần. Theo bản năng, hắn đưa ngọc bội đến gần đan điền, nơi từng là cội nguồn của mọi sức mạnh, nhưng giờ chỉ còn là một khoảng trống rỗng, một cái hố đen nuốt chửng mọi hy vọng. Khi ngọc bội chạm vào da thịt, một dòng năng lượng mỏng manh, tựa như sợi tơ, từ ngọc bội chảy vào cơ thể hắn. Nó không hùng hậu, không bùng nổ, mà cực kỳ dịu dàng, len lỏi qua từng kinh mạch đã khô cạn, từng huyệt vị đã bế tắc.
Trần Phong cảm thấy một cơn ngứa ran nhẹ khắp cơ thể, rồi một sự ấm áp lan tỏa từ đan điền, xua tan đi cái lạnh lẽo đã đeo bám hắn bao năm qua. Kỳ lạ thay, dòng năng lượng này không bị đan điền “phế” của hắn nuốt chửng vô ích, mà nó lại thông minh lách qua, trực tiếp nuôi dưỡng các kinh mạch và tế bào. Đây là điều chưa từng xảy ra! Từ khi đan điền bị phế, mọi nỗ lực dẫn khí vào cơ thể của hắn đều trở thành vô vọng, linh khí cứ đi vào rồi lại tan biến. Nhưng tàn phiến ngọc bội này lại làm được điều không tưởng.
Hắn cố gắng điều khiển dòng năng lượng. Quá trình này vô cùng khó khăn, như thể hắn đang cố gắng nắm giữ một làn khói mỏng. Nhưng mỗi khi hắn thành công dẫn dắt được một chút, dù là nhỏ nhất, dòng năng lượng đó lại mang theo một chút linh khí từ không khí xung quanh, rồi dung nhập vào cơ thể hắn. Nó không phải là linh khí thuần túy như các tu sĩ khác hấp thu, mà là một dạng linh khí đã được “thanh lọc” hoặc “biến đổi” bởi tàn phiến ngọc bội.
Dần dần, Trần Phong cảm thấy các giác quan của mình trở nên nhạy bén hơn. Hắn có thể nghe rõ tiếng lá cây xào xạc trong gió ở xa, ngửi thấy mùi hương của đất ẩm và cây cỏ mục nát một cách rõ ràng đến kinh ngạc. Thậm chí, khi hắn mở mắt ra, hắn cảm thấy như màn đêm không còn quá đen tối nữa, mà có một lớp màn mỏng trong suốt được vén lên, cho phép hắn nhìn thấy rõ ràng hơn các vật thể xung quanh.
Đó là một sự thay đổi tinh tế, nhưng đối với Trần Phong, nó là cả một thế giới. Một tu sĩ phế vật, một người không thể cảm nhận linh khí, giờ đây lại có thể cảm nhận được nó, dù chỉ là một cách gián tiếp thông qua tàn phiến ngọc bội. Hắn biết, đây chính là khởi đầu. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, không phải bằng cách phá vỡ đan điền hay gân cốt, mà bằng cách lách qua, tạo ra một con đường hoàn toàn mới.
Hắn tiếp tục ngồi yên, say sưa với cảm giác mới mẻ này. Dòng năng lượng từ ngọc bội không ngừng tuôn chảy, dù chậm rãi nhưng đều đặn, như một con suối nhỏ đang dần dần lấp đầy một cái hồ cạn. Hắn không vội vàng. Hắn biết, con đường Nghịch Thiên không cho phép sự nóng vội. Sự cẩn trọng, kiên nhẫn và khả năng che giấu mới là những thứ sẽ giúp hắn tồn tại và vươn lên.
Hắn thử nghiệm vài động tác dẫn khí mà hắn từng học lỏm được từ xa xưa, khi còn là một thiếu niên đầy hy vọng. Khi đó, những động tác này chỉ mang lại sự thất vọng. Nhưng giờ đây, mỗi khi hắn thực hiện, dòng năng lượng từ ngọc bội lại phối hợp, kích thích một chút linh khí xung quanh, rồi dẫn vào các kinh mạch. Dù chỉ là một lượng nhỏ, nhưng nó đã đủ để hắn cảm nhận được sự sống động đang dần trở lại trong cơ thể mình.
Trần Phong hít một hơi thật sâu. Không khí đêm lạnh lẽo nhưng trong lành lấp đầy phổi hắn, mang theo một mùi hương của hy vọng. Hắn đã từng nghĩ mình sẽ mãi mãi là một phế vật, một kẻ bị số phận ruồng bỏ, sống cuộc đời thấp hèn trong sự khinh miệt của người khác. Nhưng giờ đây, tàn phiến ngọc bội này đã mở ra một cánh cửa. Nó không ban cho hắn sức mạnh ngay lập tức, nhưng nó ban cho hắn một cơ hội, một con đường.
Hắn cần phải giữ bí mật này. Tuyệt đối không để ai biết về tàn phiến ngọc bội, về những gì đã xảy ra dưới đáy giếng cổ. Kẻ thù của hắn không chỉ là Lâm Thiếu Phong, mà là cả một hệ thống, một “Thiên Đạo” đã sắp đặt mọi thứ. Hắn sẽ phải cẩn trọng từng bước, che giấu thực lực, tích lũy sức mạnh trong bóng tối, chờ đợi thời cơ thích hợp để bùng nổ.
Ngọn lửa trong lòng Trần Phong bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, hiểm trở, và có thể phải đối mặt với những thế lực vượt xa sức tưởng tượng của hắn hiện tại. Nhưng hắn không sợ. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tự mình viết nên vận mệnh của mình, từng bước đạp đổ mọi định luật, mọi sự sắp đặt của “Thiên”.
Ánh trăng đã lên cao, soi rọi khu rừng tĩnh mịch. Trần Phong cất tàn phiến ngọc bội vào trong, giấu kỹ dưới lớp áo. Hắn đứng dậy, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện trong sương đêm. Con đường Nghịch Thiên đã thật sự bắt đầu. Hạt giống đã nảy mầm. Giờ đây, hắn sẽ dùng chính đôi tay mình, gieo trồng và tưới tắm cho nó, để một ngày nào đó, nó sẽ vươn lên thành một cây đại thụ sừng sững, thách thức cả bầu trời.