Nghịch Thiên
Chương 112

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:39:30 | Lượt xem: 5

Trần Phong nhắm mắt lại, nhưng tâm trí hắn lại như một dòng sông cuộn chảy, lướt qua từng lời nói vừa lọt vào tai. Lâm Thiếu Phong, Thiên Mệnh Chi Tử của Thiên Tuyệt Tông. Cái danh xưng đó, cùng với sự “ưu ái” của tông môn, của “Thiên Đạo”, chỉ càng khắc sâu thêm quyết tâm trong lòng Trần Phong. Hắn không tin vào định mệnh, càng không tin vào những kẻ được ban phát quyền năng một cách dễ dàng. Con đường của hắn, luôn là một con đường gai góc, đầy chông chênh, nhưng cũng chính vì thế mà mỗi bước đi đều mang ý nghĩa phản kháng sâu sắc.

Hạt giống nghịch thiên trong cơ thể hắn, ẩn sâu trong đan điền bị phế, giờ đây đã không còn là một hạt mầm bé nhỏ. Nó đã bám rễ, len lỏi qua từng kinh mạch, hút lấy linh khí thưa thớt từ môi trường xung quanh, và cả những tạp chất mà người thường cho là vô dụng. Thứ vật phẩm nghịch thiên mà hắn vô tình đoạt được – một tàn phiến ngọc bội cổ xưa – không chỉ giúp hắn phục hồi đan điền một cách thầm lặng mà còn biến hóa nó thành một không gian đặc biệt, một “lò luyện” riêng biệt chỉ thuộc về hắn. Bên trong đó, linh khí được tinh lọc, chuyển hóa thành một loại năng lượng thuần túy, mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần so với linh khí thông thường, giúp hắn tu luyện với tốc độ kinh người.

Một tạp dịch như hắn, mỗi ngày phải làm những công việc nặng nhọc, quét dọn, tưới cây, gánh nước. Nhưng chính những công việc này lại là tấm màn che giấu hoàn hảo. Trong khi những đệ tử ngoại môn, nội môn miệt mài khổ luyện trong Tàng Kinh Các hay Dược Viên, Trần Phong lại dùng thời gian rảnh rỗi hiếm hoi để quan sát, ghi nhớ. Hắn thuộc lòng mọi ngóc ngách của Thiên Tuyệt Tông, từ những con đường chính đến những lối mòn ít người qua lại, từ những khu vực linh khí nồng đậm đến những nơi bị lãng quên.

Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló dạng, Trần Phong đã thức dậy. Hắn không cần nhiều thời gian để nghỉ ngơi. Chỉ một đêm tu luyện với tàn phiến ngọc bội đã đủ để tinh thần hắn sảng khoái, cơ thể tràn đầy năng lượng. Vươn vai một cái, hắn cảm nhận được sự co giãn của từng thớ thịt, sự lưu chuyển mạnh mẽ của dòng năng lượng nghịch thiên trong huyết quản. Mặc dù bề ngoài vẫn là một tạp dịch gầy gò, yếu ớt, nhưng bên trong, hắn đã là một con người hoàn toàn khác.

Công việc hôm nay của hắn là dọn dẹp khu vực hậu sơn, nơi có một số kiến trúc cổ kính bị bỏ hoang từ lâu. Đây là một khu vực ít người lui tới, linh khí cũng không mấy nồng đậm, nên thường chỉ được giao cho những tạp dịch bị coi là vô dụng nhất. Đối với Trần Phong, đây lại là một cơ hội tuyệt vời.

“Trần Phong, ngươi lại lề mề rồi sao?” Một giọng nói chói tai vang lên. Đó là Hồ Lão Tam, một tên tạp dịch lớn tuổi nhưng lại thích bắt nạt những kẻ yếu thế hơn mình. “Làm nhanh lên, buổi trưa mà không xong thì đừng hòng có cơm ăn!”

Trần Phong không nói gì, chỉ cúi đầu, vác cái chổi lớn đi về phía hậu sơn. Cái vẻ cam chịu, yếu đuối của hắn càng khiến Hồ Lão Tam đắc ý, cười ha hả. Trần Phong thầm nhếch mép. Cứ để bọn chúng nghĩ hắn là phế vật đi. Càng ít bị chú ý, hắn càng có nhiều không gian để phát triển.

Khu hậu sơn rậm rạp cây cối, những con đường lát đá phủ đầy rêu phong. Linh khí ở đây quả thực rất yếu ớt, nhưng Trần Phong lại cảm nhận được một thứ gì đó khác. Một dòng năng lượng cực kỳ mỏng manh, tựa như hơi thở của đất trời bị giam hãm, len lỏi dưới lòng đất. Đó không phải là linh khí, mà là một loại năng lượng nguyên bản hơn, cổ xưa hơn.

Trong khi quét dọn những đền đài đổ nát, Trần Phong giả vờ làm việc chậm chạp. Hắn khẽ chạm tay vào những phiến đá cổ. Tàn phiến ngọc bội trong đan điền hắn khẽ rung động, phát ra một luồng sáng yếu ớt mà chỉ mình hắn cảm nhận được. Nó đang phản ứng với dòng năng lượng ngầm kia.

“Thứ này… có vẻ không đơn giản.” Trần Phong thầm nghĩ. Hắn nhớ lại những lời đồn đại về hậu sơn. Người ta nói đây là nơi từng có một trận chiến cổ xưa, nhưng sau đó bị phong ấn và trở thành vùng đất chết. Nhưng tàn phiến ngọc bội của hắn lại đang dẫn dắt hắn đến một sự thật khác.

Hắn đi sâu hơn vào khu vực bị bỏ hoang nhất, nơi có một cái giếng cổ cạn khô, bị dây leo và bụi bặm che kín. Linh khí xung quanh cái giếng này lại càng yếu ớt hơn, gần như không có. Nhưng bên dưới, dòng năng lượng nguyên bản mà tàn phiến ngọc bội cảm nhận được lại rõ ràng hơn bao giờ hết. Nó giống như một nhịp đập yếu ớt của trái tim vũ trụ.

Trần Phong cẩn thận dùng chổi gạt bỏ những lớp bụi bặm và dây leo. Hắn phát hiện ra rằng, thành giếng được xây bằng một loại đá màu xám tro, không phải loại đá thông thường. Khi hắn chạm vào, tàn phiến ngọc bội trong đan điền lại rung lên mạnh mẽ, và một luồng tin tức mơ hồ truyền vào tâm trí hắn. “Thần Tinh Thạch… phong ấn… linh mạch cổ xưa…”

Thần Tinh Thạch? Đó là một loại khoáng vật cực kỳ hiếm, có khả năng phong ấn hoặc dẫn dắt năng lượng nguyên bản của天地. Nó thường chỉ xuất hiện ở những nơi có linh mạch cực lớn hoặc những di tích cổ xưa. Việc nó xuất hiện ở một nơi bị bỏ hoang như thế này là điều không tưởng.

Trần Phong nhìn quanh. Không một bóng người. Hồ Lão Tam và những tạp dịch khác đều đang làm việc ở khu vực gần cổng, không ai để ý đến hắn. Đây là cơ hội trời cho.

Hắn khẽ nhảy xuống giếng. Bên dưới không sâu lắm, chỉ khoảng ba trượng. Dưới đáy giếng, một trận pháp cổ xưa đã mờ nhạt, gần như không còn hiệu lực, được khắc trên một phiến đá lớn. Chính trận pháp này đã phong ấn nguồn năng lượng nguyên bản kia. Thời gian đã bào mòn sức mạnh của nó, khiến nó chỉ còn lại một chút tàn dư.

Trần Phong ngồi xuống, tập trung tinh thần. Hắn đặt tay lên phiến đá trận pháp. Tàn phiến ngọc bội trong đan điền hắn phát ra ánh sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, như một con mãnh thú đói khát. Nó bắt đầu hấp thụ dòng năng lượng nguyên bản bị phong ấn dưới đáy giếng. Dòng năng lượng này không phải linh khí, nó thuần túy hơn, mang theo hơi thở của khai thiên lập địa. Nó chảy vào cơ thể Trần Phong, đi qua đan điền đặc biệt của hắn, được tàn phiến ngọc bội tinh luyện, rồi hóa thành sức mạnh nghịch thiên, củng cố kinh mạch, tẩy rửa xương cốt, và thậm chí còn tác động đến linh hồn hắn.

Cảm giác này thật tuyệt vời! Mỗi tấc da thịt, mỗi tế bào đều như được tái sinh. Sức mạnh của hắn tăng lên vùn vụt, không phải theo cấp độ cảnh giới thông thường mà là một sự chuyển hóa về bản chất. Hắn cảm thấy mình có thể điều khiển được những quy luật nhỏ bé của tự nhiên, có thể cảm nhận được sự sống và cái chết của cỏ cây xung quanh. Đây chính là thứ mà “Thiên Mệnh Chi Tử” Lâm Thiếu Phong không thể có được, cho dù hắn có được “cơ duyên lớn” đến đâu đi chăng nữa.

Trần Phong không tham lam. Hắn biết trận pháp phong ấn đã yếu, nhưng nếu hấp thụ quá nhiều, có thể sẽ gây ra động tĩnh lớn, thu hút sự chú ý của các trưởng lão Thiên Tuyệt Tông. Hắn chỉ hấp thụ một lượng vừa đủ, để nguồn năng lượng kia vẫn tiếp tục chảy ra từ từ, không bị cạn kiệt. Đây sẽ là một nguồn cung cấp lâu dài cho hắn.

Sau khi hấp thụ xong, hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, tràn đầy sức sống. Hắn nhắm mắt, kiểm tra nội thể. Đan điền của hắn giờ đây không chỉ là một không gian nhỏ bé mà đã mở rộng hơn, lấp lánh những tinh điểm năng lượng thuần túy. Cảnh giới tu luyện của hắn, mặc dù vẫn chưa đạt đến mức độ cao trong cái nhìn của người ngoài, nhưng thực lực bên trong đã vượt xa những đệ tử ngoại môn thông thường, thậm chí là một số đệ tử nội môn yếu kém.

Hắn khẽ nhảy ra khỏi giếng. Bụi bặm và dây leo lại được hắn khéo léo che phủ như cũ, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Khu vực hậu sơn lại trở về vẻ hoang tàn, u ám vốn có, không ai biết rằng một bí mật kinh thiên động địa vừa được hé lộ, và một phế vật vừa có được một cơ duyên lớn hơn bất kỳ “Thiên Mệnh Chi Tử” nào.

Trần Phong tiếp tục công việc quét dọn. Trong lòng hắn, ngọn lửa quyết tâm càng cháy rực. Lâm Thiếu Phong có “Thiên Mệnh” che chở, có tông môn nâng đỡ, có “cơ duyên lớn” được sắp đặt. Còn hắn, Trần Phong, chỉ có đôi bàn tay trắng, một tàn phiến ngọc bội bí ẩn, và một ý chí sắt đá muốn nghịch chuyển tất cả. Hắn sẽ từng bước chứng minh, rằng “Thiên Đạo” không phải là chân lý tối thượng, và một phàm nhân bị ruồng bỏ cũng có thể đạp đổ mọi định luật, tự tay viết nên vận mệnh của chính mình. Con đường Nghịch Thiên của hắn, sau khởi đầu tại đáy giếng cổ này, đang ngày càng trở nên rõ ràng hơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8