Nghịch Thiên
Chương 110

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:38:37 | Lượt xem: 5

Trần Phong bước đi trên con đường đá cổ kính, ánh trăng rải một lớp bạc mỏng lên mái tóc đen nhánh của hắn. Quyết định đã được đưa ra, gánh nặng trong lòng cũng vơi đi phần nào, thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá. Thiên Tuyệt Tông, đó chính là cánh cửa tiếp theo, là bước đệm để hắn tiến sâu hơn vào thế giới tu luyện, nơi hắn tin rằng sẽ tìm thấy câu trả lời cho số phận trớ trêu của mình, và cả bí mật về “Thiên Mệnh” mà các cường giả vẫn thường nhắc đến.

Hắn không vội vàng, nhưng mỗi bước chân đều chứa đựng một ý chí không gì lay chuyển. Từ tiểu trấn hẻo lánh, hắn bắt đầu hành trình đến Thiên Tuyệt Sơn Mạch, nơi Thiên Tuyệt Tông tọa lạc. Con đường này không hề bằng phẳng. Hắn phải băng qua những cánh rừng rậm rạp, những con sông gầm thét, và đôi khi là những vùng đất hoang vu đầy rẫy yêu thú. Trong suốt chuyến đi, Trần Phong không ngừng tu luyện. Với Tàn Kiếm Phá Thiên trong đan điền âm thầm vận chuyển, linh khí thưa thớt xung quanh cũng trở nên dồi dào hơn trong cảm nhận của hắn. Từng ngày trôi qua, cảnh giới của hắn tuy không đột phá nhanh chóng như những “Thiên Kiêu” nuốt đan dược như kẹo, nhưng gốc rễ lại vô cùng vững chắc, nội tình thâm hậu.

Sau gần một tháng ròng rã, cuối cùng, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt Trần Phong. Thiên Tuyệt Sơn Mạch sừng sững như một con rồng khổng lồ đang uốn lượn, những đỉnh núi cao vút đâm thẳng vào tầng mây. Trên những ngọn núi đó, những kiến trúc cổ kính, nguy nga của Thiên Tuyệt Tông hiện lên mờ ảo trong sương khói, tựa như một tiên cảnh giữa trần gian. Hàng vạn bậc đá dẫn lên đỉnh núi, mỗi bậc đều khắc họa những phù văn cổ xưa, tỏa ra một áp lực vô hình khiến những kẻ yếu tim phải chùn bước.

Dưới chân núi, một quảng trường rộng lớn đã chật kín người. Không khí sôi động, ồn ào đến mức tưởng chừng như có thể làm rung chuyển cả ngọn núi. Hàng ngàn thanh niên, thiếu nữ từ khắp nơi trên đại lục Cửu Châu hội tụ về đây, ánh mắt tràn đầy hy vọng và khao khát. Họ đều là những tinh anh của các thế gia, tông môn nhỏ, hoặc những tán tu có thiên phú, mong muốn được lọt vào hàng đệ tử của Thiên Tuyệt Tông – một trong ba đại tông môn đứng đầu Cửu Châu.

Trần Phong hòa mình vào dòng người, cảm nhận được vô số luồng linh khí mạnh mẽ lướt qua. Có những kẻ chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi đã đạt tới Luyện Khí Kỳ tầng thứ bảy, thứ tám, thậm chí có cả những thiên tài đã chạm đến cảnh giới Trúc Cơ. So với họ, tu vi Luyện Khí Kỳ tầng năm của hắn có vẻ quá đỗi bình thường, thậm chí là yếu kém.

“Nhìn xem, lại một kẻ từ vùng hẻo lánh nào đến đây mơ mộng hão huyền sao?” Một giọng nói châm chọc vang lên từ phía sau. Trần Phong khẽ cau mày, không quay đầu lại.

“Hừ, Thiên Tuyệt Tông đâu phải chỗ chim chuột nào cũng có thể bay vào. Nhìn bộ dạng hắn xem, chắc chỉ là một phế vật may mắn nhặt được vài viên linh thạch mà thôi.”

Trần Phong không để tâm. Những lời lẽ này hắn đã nghe quá nhiều trong quá khứ. Hắn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, tiếp tục tiến về phía trước, nơi có một hàng dài người đang chờ đợi để đăng ký.

Tại khu vực đăng ký, vài vị trưởng lão của Thiên Tuyệt Tông đang ngồi ngay ngắn, vẻ mặt uy nghiêm. Họ kiểm tra tư chất và tu vi của từng người. Quy trình khá đơn giản: đặt tay lên một viên thủy tinh cầu để kiểm tra linh căn, sau đó thi triển một chiêu thức cơ bản để đánh giá tu vi và tiềm năng.

“Tư chất trung đẳng, tu vi Luyện Khí Kỳ tầng sáu. Có thể vào làm tạp dịch ngoại môn.” Một trưởng lão lạnh nhạt tuyên bố, khiến người đăng ký mặt mày xám xịt.

“Linh căn thượng phẩm, tu vi Luyện Khí Kỳ tầng chín! Tốt! Được nhận làm đệ tử ngoại môn chính thức!” Một thanh niên với vẻ mặt tự mãn bước ra, nhận được ánh mắt ngưỡng mộ từ đám đông.

Đến lượt Trần Phong. Hắn bước lên, đặt tay lên viên thủy tinh cầu. Viên cầu phát ra một ánh sáng mờ nhạt màu xanh lam. Vị trưởng lão nhìn lướt qua, lông mày khẽ nhíu lại.

“Linh căn hạ phẩm. Tu vi Luyện Khí Kỳ tầng năm.” Ông ta nói với giọng đều đều, không chút cảm xúc, rồi liếc nhìn Trần Phong với ánh mắt đánh giá. “Ngươi không có linh căn đặc biệt, tu vi cũng thấp. Ngươi có chắc muốn tiếp tục không? Thiên Tuyệt Tông không nhận phế vật.”

Đám đông xung quanh xì xào bàn tán. “Hạ phẩm linh căn? Thật sự là phế vật!” “Đến đây làm gì cho mất công?”

Trần Phong vẫn giữ vẻ mặt bình thản. “Vãn bối nguyện thử sức.”

Vị trưởng lão hừ lạnh một tiếng, rồi chỉ tay vào một tấm bia đá cổ kính đặt cách đó không xa. “Vậy thì thi triển một chiêu thức vào bia đá này. Mức độ hư hại sẽ quyết định tiềm năng của ngươi.”

Đó là một bài kiểm tra sức mạnh thô sơ. Trần Phong hít sâu một hơi. Hắn không thể bộc lộ toàn bộ sức mạnh của Tàn Kiếm Phá Thiên, bởi nó quá khác biệt so với công pháp tu luyện thông thường. Hắn chỉ có thể vận dụng một phần linh lực, dồn nén vào lòng bàn tay.

Với một tiếng “Hừ!”, hắn tung ra một quyền. Quyền phong xé gió, va chạm mạnh mẽ vào tấm bia đá. Một tiếng “Rầm!” vang lên, tấm bia đá rung chuyển nhẹ, nhưng không hề xuất hiện vết nứt nào đáng kể. Chỉ có một vết lõm nhỏ, mờ nhạt.

Vị trưởng lão nhìn chằm chằm vào vết lõm, rồi quay sang Trần Phong. “Sức mạnh bình thường. Với linh căn hạ phẩm và tu vi Luyện Khí Kỳ tầng năm, ngươi không đủ tư cách làm đệ tử ngoại môn chính thức. Chỉ có thể vào làm đệ tử tạp dịch ngoại môn, phụ trách các công việc vặt vãnh. Ngươi có chấp nhận không?”

Đám đông lại được dịp cười cợt. “Ha ha, tạp dịch! Đúng là phế vật!”

Trần Phong khẽ nhếch môi. Tạp dịch cũng được. Hắn không đến đây để tranh giành danh tiếng hư ảo. Hắn đến để tìm kiếm cơ hội, để tiếp cận những bí mật sâu xa hơn của tông môn này, và quan trọng nhất, để có một nơi ẩn mình tu luyện mà không bị chú ý quá nhiều.

“Vãn bối chấp nhận.” Hắn cúi đầu nói.

Vị trưởng lão gật đầu, vẫy tay. “Được rồi, ngươi theo người này đến khu vực tạp dịch. Hắn sẽ chỉ dẫn ngươi.”

Trần Phong được một đệ tử mặc y phục xám dẫn đi, rời khỏi khu vực đăng ký ồn ào. Hắn không hề bận tâm đến những ánh mắt khinh miệt hay những lời bàn tán sau lưng. Trong lòng hắn, một ngọn lửa vẫn âm ỉ cháy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hạ phẩm linh căn? Tu vi yếu kém? Phế vật? Cứ để chúng nghĩ vậy. Càng ít bị chú ý, hắn càng có thể phát triển nhanh hơn, vững chắc hơn.

Khi đi ngang qua một nhóm thanh niên ăn mặc sang trọng, hắn nghe thấy một giọng nói đầy kiêu ngạo: “Xem kìa, lại một tên tạp dịch. Thiên Tuyệt Tông này đúng là cái gì cũng thu nhận. Đúng là làm ô uế thanh danh của Thiên Mệnh Chi Tử chúng ta.”

Trần Phong dừng bước một chút, thoáng liếc nhìn người vừa nói. Đó là một thanh niên trẻ tuổi, khuôn mặt điển trai nhưng ánh mắt ngạo mạn, khoác trên mình bộ y phục lụa là thêu kim tuyến, bên hông đeo một thanh kiếm ngọc. Hắn ta đứng giữa một nhóm người cũng không kém phần phô trương, rõ ràng là những “Thiên Kiêu” đích thực, những kẻ được mệnh danh là “Thiên Mệnh Chi Tử” của thời đại này.

Trần Phong không nói gì, tiếp tục bước đi. Nhưng trong thâm tâm, hắn đã khắc ghi hình bóng của kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử” kia. “Thiên Mệnh Chi Tử” sao? Hắn sẽ cho chúng thấy, cái gọi là “Thiên Mệnh” đó, cuối cùng cũng chỉ là một trò cười trước ý chí Nghịch Thiên của hắn.

Đệ tử tạp dịch dẫn hắn đến một khu nhà đơn sơ nằm sâu trong thung lũng, cách xa những đỉnh núi hùng vĩ của Thiên Tuyệt Tông. Nơi đây linh khí loãng hơn, không khí cũng u ám hơn. Hàng trăm đệ tử tạp dịch khác đang làm những công việc nặng nhọc như quét dọn, gánh nước, trồng trọt hoặc chăm sóc yêu thú cấp thấp. Cuộc sống của họ tẻ nhạt và không có chút hy vọng nào vào tiền đồ tu luyện.

“Ngươi sẽ sống ở đây. Công việc của ngươi là dọn dẹp các khu vực ngoại môn và chăm sóc linh dược cấp thấp. Mỗi tháng sẽ có ba viên Hạ Phẩm Linh Thạch và một viên Tụ Khí Đan. Đừng gây chuyện, cũng đừng mơ tưởng đến việc tu luyện cao xa. Với tư chất của ngươi, làm tạp dịch đã là may mắn lắm rồi.” Người đệ tử ngoại môn nói xong, ném cho hắn một bộ y phục tạp dịch màu xám và một tấm bài lệnh, rồi quay lưng đi thẳng, không thèm nhìn lại.

Trần Phong nhận lấy y phục và bài lệnh, nhìn căn phòng trống trải mà hắn được phân. Đây chính là khởi đầu mới của hắn ở Thiên Tuyệt Tông, nơi mà hắn sẽ từng bước “Khởi Nghịch Dòng Chảy Định Mệnh”. Hắn không đến đây để cầu xin sự công nhận, mà là để lật đổ những định kiến, những quy tắc đã trói buộc hắn và vô số sinh linh khác. Hắn sẽ tu luyện trong im lặng, chờ đợi cơ hội, và rồi một ngày nào đó, hắn sẽ khiến cả Thiên Tuyệt Tông, cả đại lục Cửu Châu này phải chấn động vì một “phế vật” mang trong mình ý chí Nghịch Thiên.

Đêm xuống, khi mọi tạp dịch khác đã chìm vào giấc ngủ mệt mỏi, Trần Phong ngồi xếp bằng trên chiếc giường gỗ cứng ngắc. Hắn vận chuyển Tàn Kiếm Phá Thiên, từng luồng linh khí mỏng manh trong căn phòng tạp dịch chậm rãi bị hút vào cơ thể hắn, tinh luyện thành một dòng sức mạnh tinh khiết. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, kiên định. “Thiên Tuyệt Tông, Thiên Mệnh Chi Tử… ta đến rồi. Hãy chờ xem, ai mới là kẻ định đoạt số phận thật sự.”

Con đường Nghịch Thiên của hắn, nay đã bước vào một giai đoạn mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8