Nghịch Thiên
Chương 109
Trần Phong bước đi trên con đường mòn, bụi đất dưới chân khẽ tung lên rồi lại lắng xuống. Ba tu sĩ trẻ tuổi đã ở rất xa phía sau, không còn nhìn thấy bóng dáng. Một nụ cười nhạt nhẽo thoáng qua trên môi hắn. Giúp người không cầu báo đáp, đó không phải là nguyên tắc của hắn, mà chỉ là một sự ngẫu hứng nhỏ bé trên hành trình. Hắn biết, trong thế giới tu luyện đầy khắc nghiệt này, thiện ý đôi khi còn nguy hiểm hơn cả ác ý. Nhưng dù sao, đó cũng là một trải nghiệm mới mẻ, một chút hương vị của sự giao thoa nhân gian mà hắn đã lâu không cảm nhận được.
Đại lục Cửu Châu… Cái tên đó vẫn luôn vang vọng trong tâm trí Trần Phong từ khi hắn thoát ly khỏi cái tiểu thế giới tù túng kia. Hắn đã trải qua quá nhiều biến cố, đã chứng kiến quá nhiều sự bất công. Những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử” được vạn người tung hô, còn những phàm nhân như hắn, hay những kẻ có dị tướng, dị huyết, lại bị ruồng bỏ, bị định sẵn là phế vật. Giờ đây, hắn không còn là kẻ yếu ớt ngày nào. Sức mạnh trong cơ thể hắn cuồn cuộn, bí bảo nghịch thiên trong đan điền âm thầm tỏa sáng, mỗi bước chân đều mang theo ý chí kiên định muốn lật đổ mọi định kiến.
Mục tiêu của hắn không đơn thuần là báo thù hay tìm kiếm sức mạnh. Hắn muốn chứng minh rằng “Thiên Mệnh” chỉ là một lời nói dối, một xiềng xích mà những kẻ cường đại hơn đã đặt ra để trói buộc những kẻ yếu thế. Hắn muốn “Khởi Nghịch Dòng Chảy Định Mệnh” này, dùng chính ý chí của mình để định nghĩa lại “Thiên”.
Càng tiến sâu vào Đại lục Cửu Châu, Trần Phong càng cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Linh khí ở đây dồi dào hơn gấp bội, không khí trong lành mang theo mùi hương của cỏ cây và khoáng vật. Những ngọn núi vươn cao ngất trời, mây mù bao phủ quanh năm, ẩn chứa những bí cảnh chưa được khám phá. Dòng sông chảy xiết cuồn cuộn mang theo uy lực thiên nhiên hùng vĩ. Ngay cả những loài cây cỏ ven đường cũng mang theo một chút linh tính, khác xa với sự cằn cỗi của nơi hắn từng sinh ra.
Hắn cũng nhận thấy dấu vết của các tu sĩ xuất hiện nhiều hơn. Không còn là những kẻ đơn độc hay nhóm nhỏ lén lút tu luyện. Đôi khi, hắn bắt gặp những đội ngũ hùng hậu của các tông môn, hoặc những thương đội lớn được hộ tống bởi những cường giả khí tức thâm sâu. Họ cưỡi trên lưng linh thú khổng lồ, mang theo cờ hiệu rực rỡ, phô trương thanh thế. Rõ ràng, đây là một thế giới có trật tự hơn, nhưng cũng phức tạp và cạnh tranh hơn rất nhiều.
Một mình hắn, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng khó lòng nhanh chóng nắm bắt được toàn bộ cục diện của một đại lục rộng lớn như thế này. Việc tìm kiếm một tông môn để dung thân, học hỏi thêm kiến thức, và tích lũy tài nguyên là một lựa chọn không tồi. Tuy nhiên, Trần Phong không phải là kẻ dễ dàng tin tưởng. Hắn cần một nơi có thể cho hắn sự tự do phát triển, không bị ràng buộc bởi những quy tắc vô lý, và quan trọng nhất, không thể dò xét được bí mật của hắn. Nếu không, hắn sẽ tự mình khai tông lập phái, nhưng con đường đó sẽ gian nan và tốn thời gian hơn rất nhiều.
Vài ngày sau, khi Trần Phong đi qua một khu rừng cổ thụ rậm rạp, hắn bỗng cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ đang giao tranh ở phía xa. Không phải là những trận chiến nhỏ lẻ của các tu sĩ thông thường. Luồng khí tức này mang theo uy áp của cảnh giới cao hơn, khiến không gian xung quanh cũng phải rung chuyển dữ dội. Hắn lập tức ẩn mình vào một bụi cây rậm rạp, vận dụng bí pháp che giấu khí tức của mình đến mức tối đa, rồi lặng lẽ tiếp cận.
Một khe núi sâu hun hút hiện ra trước mắt hắn. Bên trong, một trận chiến khốc liệt đang diễn ra. Hai đạo nhân ảnh như tia chớp lao vào nhau, mỗi chiêu mỗi thức đều mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa. Một người vận áo bào trắng, tay cầm trường kiếm như băng tuyết, thân pháp phiêu dật như tiên. Người kia vận hắc y, tay không nhưng mỗi cú đấm đều như mang theo ngàn cân lực, ẩn chứa khí tức bạo ngược của ma tộc. Xung quanh họ, một số tu sĩ khác đang cố gắng hỗ trợ, nhưng rõ ràng hai người này mới là trung tâm của trận chiến.
Trần Phong nheo mắt. Đây không phải là những cường giả bình thường. Khí tức của họ thuần túy và mạnh mẽ hơn hẳn những kẻ hắn từng đối phó. Đặc biệt là người áo trắng, kiếm ý của hắn như muốn cắt đứt cả hư không, mang theo một loại “đạo” riêng biệt, thuần khiết và cao ngạo. Hắn nghe loáng thoáng những tiếng hô hoán: “Thiên Kiêu Bạch Phàm!”, “Ma Tử Lạc Ảnh!”… Thiên Kiêu? Ma Tử? Vậy ra đây chính là những nhân vật mà hắn sắp phải đối mặt trên hành trình của mình sao?
Trần Phong không vội ra tay hay tham gia. Hắn chỉ quan sát, ghi nhớ từng chiêu thức, từng loại khí tức mà hai “Thiên Kiêu” này thể hiện. Hắn nhận ra, dù mạnh mẽ, nhưng họ vẫn còn ở một cảnh giới nhất định. Với sức mạnh hiện tại của mình, hắn có thể đối phó, thậm chí là đánh bại một trong hai nếu ra tay bất ngờ. Nhưng mục đích của hắn không phải là trở thành kẻ đứng đầu một cách mù quáng. Hắn cần hiểu rõ hơn về thế giới này, về những quy tắc ngầm, về cách mà “Thiên Mệnh” được định đoạt.
Trận chiến kéo dài thêm một lúc, rồi cuối cùng kết thúc với việc Ma Tử Lạc Ảnh bị đánh lui, để lại một vết thương nặng trên vai của Bạch Phàm. Cả hai đều không chiến đấu đến cùng, dường như có một sự kiêng kị nào đó. Khi những tu sĩ khác vội vã tiến lên hỗ trợ Bạch Phàm, Trần Phong lặng lẽ rút lui, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Hắn đã có cái nhìn sơ bộ về “Thiên Kiêu”. Họ mạnh mẽ, có tài năng xuất chúng, nhưng cũng mang theo những ràng buộc và sứ mệnh riêng. Hắn tin rằng, mình có thể vượt qua họ. Điều hắn cần bây giờ là một cơ hội để phát triển nhanh chóng, để không bị bỏ lại phía sau trong cuộc đua tranh khốc liệt này.
Khi hắn tiếp tục hành trình, đi qua một thị trấn nhỏ ẩn mình giữa các dãy núi, hắn nghe được một tin tức quan trọng từ các tu sĩ đang bàn tán trong quán rượu. “Mấy ngày nữa là đến kỳ tuyển chọn đệ tử của Thiên Tuyệt Tông rồi đấy. Nghe nói, lần này Thiên Tuyệt Tông muốn tuyển chọn những thiên tài có tiềm chất đặc biệt để đào tạo thành hạch tâm đệ tử, chuẩn bị cho cuộc Đại Luận Võ sắp tới của Cửu Châu.”
“Đúng vậy, Thiên Tuyệt Tông là một trong Tứ Đại Tông Môn ở khu vực này, nội tình thâm hậu, tài nguyên dồi dào. Nếu được vào đó, tiền đồ coi như xán lạn. Nhưng muốn lọt vào mắt xanh của họ thì khó như lên trời!”
Trần Phong nhấp một ngụm trà, tai vẫn lắng nghe. Thiên Tuyệt Tông. Tứ Đại Tông Môn. Đại Luận Võ. Đây chính là những mảnh ghép đầu tiên của bức tranh lớn mà hắn cần khám phá. Một tông môn lớn như vậy, chắc chắn sẽ có nhiều bí mật, nhiều cơ hội, và cũng sẽ là nơi hội tụ của vô số “Thiên Kiêu” khác.
Hắn không cần phải gây chú ý ngay lập tức. Hắn có thể che giấu thực lực, từ từ tìm hiểu, rồi dùng chính khả năng của mình để leo lên vị trí cao nhất, phá vỡ mọi sự sắp đặt. Tham gia tuyển chọn đệ tử, có lẽ là con đường nhanh nhất để hắn bước chân vào thế giới của các tông môn lớn, và tìm hiểu sâu hơn về cái gọi là “Thiên Mệnh” đang thao túng đại lục này. Tất nhiên, việc lọt vào một tông môn lớn không phải chuyện dễ, nhất là với một kẻ không có gia thế, không có danh tiếng như hắn. Hắn sẽ phải đối mặt với sự khinh miệt, sự cạnh tranh khốc liệt từ vô số thiên tài khác, và cả những âm mưu ngầm trong nội bộ tông môn. Nhưng chính những thách thức đó lại càng kích thích ý chí chiến đấu trong hắn.
Trần Phong đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi quán rượu. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt kiên định, sâu thẳm như vũ trụ.
Con đường Nghịch Thiên của hắn, nay đã có một hướng đi rõ ràng hơn. Hắn sẽ bước vào Thiên Tuyệt Tông, và từ đó, từng bước “Khởi Nghịch Dòng Chảy Định Mệnh” của Cửu Châu.