Nghịch Thiên
Chương 108
Đêm đen như mực, nhưng dưới ánh trăng vằng vặc và những vì sao lấp lánh như hàng vạn viên minh châu trên tấm lụa trời, thị trấn nhỏ vẫn chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền hoặc. Trần Phong đứng bên cửa sổ căn phòng trọ đơn sơ, hít một hơi thật sâu khí trời trong lành, pha lẫn mùi đất ẩm và hương hoa dại từ những ngọn đồi xa. Cuộc chiến khốc liệt vừa qua, những âm mưu thâm độc và cả nỗi đau mất mát, giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn ký ức lẩn khuất trong tâm trí hắn, nhưng chúng không còn đè nặng như trước.
Hắn đã báo thù. Đã bảo vệ được những người cần được bảo vệ. Hắn đã chứng minh rằng một phế vật cũng có thể đứng lên, dùng chính đôi tay mình để vẽ lại số phận. Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Một khởi đầu nhỏ bé trong một thế giới quá ư rộng lớn.
Ánh mắt Trần Phong sắc lạnh, xuyên qua màn đêm, hướng về phía chân trời xa xăm. Hắn biết, ngoài kia là một đại lục rộng lớn gấp trăm ngàn lần cái tiểu thế giới mà hắn vừa lật tung. Nơi đó có những tông môn sừng sững, những đế quốc hùng mạnh tranh bá, và những “Thiên Kiêu” mang danh “Thiên Mệnh Chi Tử” đang chờ đợi. Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức. “Thiên Mệnh Chi Tử” ư? Hắn, Trần Phong, sẽ là kẻ lật đổ cái “Thiên Mệnh” đó.
Sáng hôm sau, Trần Phong không vội vã rời đi. Hắn dành trọn buổi sáng trong một tửu quán nhỏ, nơi những thương nhân và lữ khách từ khắp nơi tụ tập. Đây là cách tốt nhất để thu thập thông tin về thế giới bên ngoài. Hắn gọi một phần cơm đơn giản, ngồi ở một góc khuất, lắng nghe.
“Ngươi nghe gì chưa? Đại Hội Tuyển Chọn đệ tử của Vô Cực Kiếm Tông sắp bắt đầu rồi đấy!” Một gã lữ khách râu ria xồm xoàm, uống cạn chén rượu, đập bàn nói lớn.
“Vô Cực Kiếm Tông? Ha! Vẫn là cái tông môn già cỗi đó sao? Ta nghe nói, năm nay Thần Kiếm Các mới là nơi đáng để đặt chân tới. Nghe bảo, một vị Kiếm Tử của Thần Kiếm Các đã đột phá Hóa Thần Cảnh ở tuổi hai mươi lăm! Thiên phú đó, đúng là nghịch thiên!” Một thương nhân béo tốt, ăn mặc sang trọng, nhấp một ngụm trà, khinh khỉnh đáp lại.
Trần Phong nhíu mày. Hóa Thần Cảnh? Ở tiểu thế giới của hắn, Nguyên Anh Cảnh đã là đỉnh cao, hiếm thấy như phượng mao lân giác. Vậy mà ở đây, một Kiếm Tử hai mươi lăm tuổi đã đạt Hóa Thần? Quả nhiên, thế giới bên ngoài hoàn toàn khác biệt.
“Nghịch thiên cái gì mà nghịch thiên!” Gã lữ khách cười khẩy. “Ngươi không nghe nói đến Trần Ngạo Thiên của Hạo Nguyệt Thánh Địa sao? Hắn mới là Thiên Mệnh Chi Tử thực sự! Nghe đồn, từ khi sinh ra đã có dị tượng, cả bầu trời Hạo Nguyệt Thánh Địa bị vầng hào quang tím bao phủ ba ngày ba đêm. Hắn tu luyện một năm đạt Trúc Cơ, ba năm Kim Đan, mười năm Nguyên Anh! Giờ chắc đã chạm đến Hóa Thần rồi, thậm chí còn hơn thế! Hắn mới là Thiên Kiêu của thời đại này!”
Cái tên “Trần Ngạo Thiên” và danh xưng “Thiên Mệnh Chi Tử” khiến tim Trần Phong khẽ đập mạnh. Đây rồi, những kẻ mà hắn phải đối đầu. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt khi cái tên đó được nhắc đến, một thứ áp lực vô hình mà những kẻ mang “Thiên Mệnh” thường có. Hắn không sợ hãi, ngược lại, trong lòng dâng lên một ngọn lửa chiến ý hừng hực.
Hắn tiếp tục lắng nghe, thu thập thêm thông tin về các tông môn lớn, các thế lực đang tranh bá trên đại lục, và những tin đồn về các bí cảnh, bảo vật. Hắn nhận ra rằng, để “Khởi Nghịch Dòng Chảy Định Mệnh”, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân. Hắn cần một chỗ đứng, một bàn đạp, hoặc ít nhất là một mạng lưới thông tin đủ rộng lớn. Gia nhập một tông môn lớn là lựa chọn an toàn và hiệu quả nhất, nhưng cũng đầy rủi ro. Hắn không muốn bị ràng buộc bởi những quy tắc cũ kỹ, càng không muốn bị biến thành quân cờ trong tay kẻ khác.
Sau khi ăn uống xong, Trần Phong rời tửu quán, đi thẳng đến một hiệu sách cũ kỹ trong thị trấn. Hắn không tìm kiếm công pháp hay bí kíp tu luyện, mà là những tấm bản đồ, những cuốn địa chí ghi chép về các vùng đất, các tông môn lớn. Hắn cần một cái nhìn tổng thể về đại lục này.
Chủ hiệu sách là một ông lão tóc bạc phơ, mắt mờ đục. Khi Trần Phong hỏi mua bản đồ, ông lão khẽ nhíu mày, nhìn hắn bằng ánh mắt dò xét. “Tiểu tử, ngươi muốn đi đâu? Đại lục này rộng lớn vô cùng, không phải ai cũng có thể tự do đi lại đâu.”
Trần Phong mỉm cười, giọng điệu bình thản: “Vãn bối muốn ra ngoài lịch luyện, mở rộng tầm mắt. Lão trượng có thể giới thiệu vài tấm bản đồ chi tiết không?”
Ông lão thở dài, chỉ vào một chồng bản đồ cũ nát. “Đây là bản đồ toàn cảnh Đại Lục Cửu Châu, dù đã cũ nhưng vẫn khá chính xác. Còn đây là bản đồ chi tiết hơn về các vùng lân cận, nhưng giá thì không hề rẻ.”
Trần Phong không hề do dự, rút ra một túi linh thạch trung phẩm. Số linh thạch này hắn thu được từ cuộc chiến ở tiểu thế giới, đủ để hắn sống sung túc một thời gian dài ở nơi này. Ông lão tròn mắt, có vẻ kinh ngạc trước sự hào phóng của hắn. Linh thạch trung phẩm không phải ai cũng có thể tùy tiện lấy ra.
Cầm trên tay tấm bản đồ khổng lồ, Trần Phong cẩn thận trải ra trên bàn. Đại Lục Cửu Châu, cái tên đã nói lên sự rộng lớn của nó. Các vùng đất được chia thành chín châu lớn, mỗi châu có hàng trăm đế quốc và vô số tông môn lớn nhỏ. Hạo Nguyệt Thánh Địa, Vô Cực Kiếm Tông, Thần Kiếm Các… những cái tên mà hắn vừa nghe được đều nằm rải rác trên bản đồ, cách nhau hàng vạn dặm.
Trần Phong tập trung vào một khu vực. Từ vị trí của thị trấn nhỏ này, hướng về phía đông bắc là vùng đất của Thanh Phong Châu, nơi có Vô Cực Kiếm Tông trấn giữ. Còn hướng tây nam là Hạo Nguyệt Châu, trung tâm của Hạo Nguyệt Thánh Địa, nơi “Thiên Mệnh Chi Tử” Trần Ngạo Thiên đang ngự trị. Hắn cần một nơi để bắt đầu, một nơi có thể nhanh chóng tiếp cận nguồn tài nguyên và thông tin, đồng thời không quá nổi bật để tránh bị chú ý ngay lập tức.
Sau một hồi suy tính, Trần Phong quyết định hướng về Thanh Phong Châu. Vô Cực Kiếm Tông dù không phải mạnh nhất, nhưng cũng là một trong những tông môn lâu đời và có ảnh hưởng lớn. Tham gia Đại Hội Tuyển Chọn đệ tử là một con đường để hắn bước chân vào thế giới tu luyện rộng lớn này. Hắn có thể che giấu bớt thực lực, từ từ tìm hiểu quy tắc và nắm bắt cơ hội.
Quyết định đã được đưa ra, tâm trí Trần Phong trở nên thanh thản. Hắn gấp gọn tấm bản đồ, cất vào trong túi trữ vật. Đêm đó, hắn ngồi thiền, điều hòa lại linh lực trong cơ thể. Công pháp “Nghịch Thiên Quyết” vận hành trôi chảy, linh khí xung quanh thị trấn tuy thưa thớt nhưng vẫn đủ để hắn củng cố căn cơ. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng sự kiên định của hắn chưa bao giờ lay chuyển.
Bình minh ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi sáng căn phòng. Trần Phong thức dậy, ánh mắt sáng như sao. Hắn thu dọn hành lý đơn giản, chỉ mang theo những vật phẩm cần thiết nhất và vật phẩm nghịch thiên mà hắn vô tình đoạt được. Vật phẩm này, một viên Hắc Long Châu tưởng chừng vô dụng, đã giúp hắn lột xác, nhưng bí mật về nó vẫn còn rất nhiều.
Hắn lặng lẽ rời khỏi thị trấn. Không một lời từ biệt, không một dấu vết lưu lại. Hắn không muốn gây chú ý, càng không muốn những kẻ thù cũ tìm đến gây phiền phức cho những người dân vô tội ở đây. Con đường lớn trải dài trước mắt, dẫn về phía đông bắc, nơi Thanh Phong Châu đang chờ đợi.
Đại lục rộng lớn, những ngọn núi hùng vĩ vươn tận mây xanh, những dòng sông cuồn cuộn chảy xiết, những khu rừng rậm rạp ẩn chứa vô số nguy hiểm. Trần Phong không vội vàng. Hắn đi bộ, thỉnh thoảng dùng khinh công lướt qua những đoạn đường bằng phẳng, nhưng phần lớn thời gian hắn dùng để quan sát thế giới xung quanh. Hắn muốn cảm nhận linh khí của đại lục này, muốn hiểu rõ hơn về địa lý, về các loài linh thú, linh dược mà tiểu thế giới của hắn chưa từng có.
Trên đường đi, hắn thỉnh thoảng bắt gặp những đoàn lữ khách, những đội thương buôn, và cả những tu sĩ. Những tu sĩ ở đây, dù chỉ là những kẻ Trúc Cơ, Kim Đan sơ cấp, nhưng khí tức của họ mạnh mẽ hơn hẳn những tu sĩ cùng cấp ở tiểu thế giới của hắn. Điều này càng khẳng định suy đoán của hắn: quy tắc tu luyện, chất lượng linh khí ở đại lục này đều vượt trội hơn hẳn.
Một buổi chiều, khi Trần Phong đang băng qua một khu rừng thưa, hắn đột nhiên cảm nhận được một luồng linh lực hỗn loạn phía trước. Tiếng kiếm khí va chạm, tiếng la hét và tiếng gầm gừ của linh thú vang vọng. Hắn lập tức ẩn mình vào một bụi cây rậm rạp, cẩn thận quan sát.
Một nhóm ba tu sĩ trẻ tuổi đang bị một con Hắc Hổ Linh khổng lồ vây công. Con Hắc Hổ Linh có bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như máu, khí tức đạt đến cấp độ tương đương Kim Đan hậu kỳ. Ba tu sĩ kia, hai nam một nữ, đều chỉ ở Kim Đan trung kỳ, đang chật vật chống đỡ. Một người trong số họ đã bị thương, máu tươi thấm ướt vạt áo.
“Cố lên, sư đệ! Chúng ta phải trụ vững! Chờ sư huynh trưởng đến cứu viện!” Cô gái hét lên, tay vung kiếm tạo ra một luồng kiếm khí sắc bén, nhưng chỉ đủ để đẩy lùi con Hắc Hổ Linh trong chốc lát.
Trần Phong nheo mắt. Hắn có thể ra tay cứu giúp, nhưng hắn không muốn gây chú ý quá sớm. Hắn đang ẩn giấu thực lực, và một con Hắc Hổ Linh Kim Đan hậu kỳ không phải là đối thủ dễ dàng đối phó nếu hắn không muốn lộ ra quá nhiều bài tẩy.
Tuy nhiên, nhìn thấy ba tu sĩ trẻ tuổi sắp bị Hắc Hổ Linh xé xác, Trần Phong vẫn không thể làm ngơ. Hắn không phải là kẻ máu lạnh. Hắn khẽ thở dài, trong đầu đã có tính toán. Hắn sẽ ra tay, nhưng không phải bằng cách trực diện.
Hắn rút ra một vài viên đạn dược. Đây là những viên đạn dược đặc chế từ những loại linh thảo độc đáo ở tiểu thế giới, có tác dụng gây mê và suy yếu linh thú. Hắn ném chúng ra, nhắm vào những điểm yếu của con Hắc Hổ Linh. Viên đạn dược bay xuyên qua không khí, không gây ra tiếng động đáng kể, và chỉ trong chớp mắt đã găm vào mắt và mũi của con linh thú.
Con Hắc Hổ Linh rống lên một tiếng đau đớn, thân hình khổng lồ loạng choạng. Khí tức của nó nhanh chóng suy yếu, đôi mắt đỏ rực dần trở nên mờ mịt. Ba tu sĩ trẻ tuổi ngẩn người, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chúng nhìn nhau, rồi nhìn con Hắc Hổ Linh đang vật vã trên mặt đất, cuối cùng là đổ gục xuống.
“Nó… nó chết rồi?” Tu sĩ bị thương thì thào, không tin vào mắt mình.
“Có ai đó đã giúp chúng ta!” Cô gái cảnh giác nhìn quanh, nhưng không thấy bất kỳ ai. “Cảm ơn vị tiền bối đã ra tay cứu giúp! Xin hãy lộ diện!”
Trần Phong không đáp lại. Hắn khẽ mỉm cười. Mục đích đã đạt được, không cần phải lộ mặt. Hắn tiếp tục hành trình của mình, để lại ba tu sĩ trẻ tuổi đang bối rối và biết ơn phía sau.
Hắn biết, đây chỉ là một sự kiện nhỏ bé trên hành trình dài vô tận của hắn. Đại lục Cửu Châu rộng lớn, ẩn chứa vô số bí mật và nguy hiểm. Những “Thiên Kiêu” đang chờ đợi, những âm mưu đang dần hình thành. Hắn sẽ phải tìm một tông môn để dung thân và phát triển, hoặc tự mình tạo dựng nên một con đường riêng. Nhưng dù thế nào đi nữa, mục tiêu của hắn không thay đổi: phá vỡ mọi quy tắc, lật đổ mọi xiềng xích, và chứng minh rằng “Thiên Mệnh” không phải là chân lý tối thượng. Hắn sẽ dùng chính hành động của mình để “Khởi Nghịch Dòng Chảy Định Mệnh” này.
Trần Phong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt. Con đường Nghịch Thiên của hắn, chỉ mới vừa bắt đầu.