Nghịch Thiên
Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:37:04 | Lượt xem: 5

Trần Phong bước sâu vào khu rừng, nhưng không còn là khu rừng quen thuộc của Phàm Trần Giới nữa. Ngay khi xuyên qua lớp sương mù dày đặc che phủ đỉnh núi, một luồng linh khí tinh khiết và nồng đậm hơn gấp bội lần ập vào cơ thể hắn, khiến mỗi tế bào trong hắn đều reo lên thích thú. Đây là cảm giác của một thế giới mới, một thế giới tràn đầy sinh cơ và sức sống.

Cây cối ở đây cao lớn hơn, lá cây xanh biếc đến lạ lùng, và những bông hoa dại ven đường cũng tỏa ra thứ hương thơm ngào ngạt, thấm đẫm linh khí. Dù vẫn là rừng rậm, nhưng không khí không hề ẩm thấp hay u ám, mà lại trong lành và đầy năng lượng. Trần Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí tràn vào đan điền, nơi hạt giống Nghịch Thiên đang nảy mầm mạnh mẽ. Hắn có thể cảm thấy tốc độ tu luyện của mình sẽ tăng lên đáng kể ở nơi này.

Tuy nhiên, sự phong phú về linh khí cũng đi kèm với sự nguy hiểm. Chỉ sau vài dặm đường, hắn đã chạm trán một con Linh Lang Băng Tuyết, thân hình to lớn như một con bò tót, đôi mắt xanh biếc tóe ra hàn quang, hàm răng sắc nhọn như đao phủ. Con Linh Lang này rõ ràng mạnh hơn bất kỳ linh thú cấp thấp nào hắn từng đối mặt ở Phàm Trần Giới, ít nhất cũng đạt tới cảnh giới Luyện Khí tầng chín, thậm chí là Trúc Cơ kỳ sơ cấp.

Trần Phong không hề hoảng sợ. Hắn đã chuẩn bị cho những thử thách như vậy. “Cũng tốt, để xem sức mạnh của ta ở thế giới này đạt đến mức độ nào.”

Hắn vung tay, một luồng Hỏa Diễm Chưởng mang theo sức mạnh của Bất Diệt Hỏa Chủng bùng nổ, biến thành một ngọn lửa cuồng bạo lao thẳng vào Linh Lang Băng Tuyết. Con linh thú gầm lên, một lớp băng dày đặc bao phủ cơ thể nó, cố gắng chống lại ngọn lửa. Nhưng Hỏa Chủng của Trần Phong đã vượt xa cấp độ phàm nhân, nó nóng rực và mạnh mẽ, dễ dàng xuyên thủng lớp băng, thiêu đốt lớp da lông của con thú.

Linh Lang Băng Tuyết đau đớn gào thét, nó nhận ra đối thủ không phải là kẻ dễ trêu chọc. Với bản năng sinh tồn, nó xoay người bỏ chạy, để lại một vệt khói xanh bốc lên từ vết thương.

Trần Phong không đuổi theo. Hắn chỉ muốn kiểm tra sức mạnh của mình. “Mạnh hơn một chút so với dự đoán, nhưng vẫn chưa đủ để làm khó ta.” Hắn thầm đánh giá. Sức mạnh của hắn ở Phàm Trần Giới đã là đỉnh cao, nhưng ở nơi này, có lẽ hắn chỉ là một cường giả cấp trung bình, cần phải cẩn trọng hơn.

Hắn tiếp tục hành trình, thỉnh thoảng lại bắt gặp những dấu vết của các tu sĩ khác – những vết chân trên đất, những dấu tích của pháp thuật, hoặc thậm chí là những khu vực đã bị san phẳng do giao tranh. Điều đó cho thấy nơi đây không chỉ có linh thú mạnh mẽ mà còn có cả con người với thực lực cao cường.

Sau nửa ngày đường, khu rừng dần thưa thớt, nhường chỗ cho một con đường mòn rộng hơn, được lát đá sơ sài nhưng vẫn cho thấy dấu hiệu của sự đi lại thường xuyên. Xa xa, hắn nhìn thấy một cột khói mỏng bốc lên, cùng với tiếng nói chuyện ồn ào văng vẳng trong gió.

“Cuối cùng cũng có dấu hiệu của con người,” Trần Phong thầm nghĩ. Hắn tăng tốc, không muốn bỏ lỡ cơ hội tìm hiểu về thế giới mới này.

Không lâu sau, một thị trấn nhỏ hiện ra trước mắt hắn. Nó không lộng lẫy như những đại thành mà hắn từng thấy trong Phàm Trần Giới, nhưng lại mang một vẻ cổ kính, vững chãi. Các kiến trúc được xây bằng đá xám, những ngọn tháp nhỏ nhô lên cao, và trên cổng thành còn khắc một phù văn cổ xưa, tỏa ra một chút linh lực.

Trần Phong bước vào thị trấn, lập tức cảm nhận được những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía mình. Hắn không hề che giấu tu vi, nhưng ở nơi này, tu vi của hắn không còn quá nổi bật. Hắn nhận ra, ngay cả những người bán hàng rong, những người qua đường bình thường cũng có tu vi Luyện Khí kỳ, thậm chí có cả Trúc Cơ kỳ. Điều này khiến hắn giật mình. Ở Phàm Trần Giới, một tu sĩ Trúc Cơ kỳ đã là một nhân vật có địa vị, còn ở đây, họ lại xuất hiện đông đảo như vậy.

Hắn tìm một quán rượu nhỏ, nơi những người hành tẩu thường dừng chân để nghỉ ngơi và trao đổi tin tức. Quán rượu ồn ào, mùi rượu và thức ăn hòa lẫn vào nhau. Trần Phong tìm một góc khuất, gọi một chén rượu và vài món ăn đơn giản, lắng tai nghe những câu chuyện xung quanh.

“Nghe nói đệ tử chân truyền của Vô Cực Tông, Triệu Thiên Minh, đã đột phá Kim Đan kỳ rồi!” Một gã tu sĩ trung niên râu ria xồm xoàm nói, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ.

“Kim Đan kỳ ư? Chẳng trách hắn được xưng là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ của Vô Cực Tông. Với tốc độ tu luyện này, chắc chắn sẽ sớm phi thăng Thượng Giới thôi.” Một tu sĩ khác tiếp lời, ánh mắt lóe lên vẻ ghen tị.

“Haizz, phàm nhân như chúng ta làm sao sánh được với những kẻ có thiên phú nghịch thiên như vậy. Sinh ra đã mang khí vận, được Thiên Đạo ưu ái, tu luyện một ngày bằng ta tu luyện mười năm.”

Nghe đến đây, Trần Phong khẽ nhíu mày. “Thiên Mệnh Chi Tử”, “Thiên Đạo ưu ái”… Những khái niệm này hoàn toàn mới lạ đối với hắn, nhưng lại có một sự liên kết kỳ lạ với hành trình “Nghịch Thiên” của hắn. Hắn, một kẻ bị số phận ruồng bỏ, bị gọi là phế vật ở Phàm Trần Giới, giờ đây lại nghe nói về những kẻ được “Thiên” ưu ái.

Hắn rót một chén rượu, chậm rãi thưởng thức, tiếp tục lắng nghe. Những câu chuyện xoay quanh các tông môn lớn, các thế gia hùng mạnh, những cuộc tranh chấp tài nguyên, và đặc biệt là những “Thiên Kiêu” nổi bật của từng thế lực.

“Thật đáng tiếc cho Lâm gia. Vốn là một thế gia có tiềm lực, nhưng vì đời sau không xuất hiện ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ nào, lại còn đắc tội với Thần Kiếm Các, giờ đây đã suy tàn đến mức này.”

“Đúng vậy, ở Vạn Tượng Đại Lục này, không có Thiên Mệnh Chi Tử chống đỡ, một thế lực dù mạnh đến đâu cũng khó mà giữ vững được vị thế của mình. Càng lên cao, sự ảnh hưởng của ‘Thiên Mệnh’ càng rõ ràng.”

Trần Phong nắm chặt chén rượu. Những lời nói đó như những lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm trí hắn. “Thiên Mệnh Chi Tử”… “Thiên Đạo ưu ái”… Hắn chưa từng tin vào những điều đó. Hắn đã tự mình đứng dậy từ vực sâu, tự mình tạo ra con đường của riêng mình. Hắn không cần “Thiên” ưu ái, bởi vì hắn sẽ “Nghịch Thiên”.

Một ý chí mạnh mẽ bùng cháy trong lòng Trần Phong. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước còn gian nan gấp bội. Ở Phàm Trần Giới, hắn là kẻ mạnh nhất, kẻ định đoạt số phận của mình. Nhưng ở Vạn Tượng Đại Lục này, hắn chỉ là một hạt cát nhỏ bé, một “dị số” không tên tuổi. Hắn sẽ phải đối mặt với những kẻ được gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử”, những kẻ có lẽ đã được “Thiên Đạo” sắp đặt để trở thành bá chủ. Nhưng chính điều đó lại càng kích thích tinh thần “Nghịch Thiên” trong hắn.

“Thiên Mệnh ư? Ta sẽ lật đổ nó!” Trần Phong thầm nhủ.

Hắn uống cạn chén rượu, đứng dậy. Ánh mắt hắn sắc bén, tràn đầy quyết tâm. Hắn không còn là Trần Phong của Phàm Trần Giới nữa. Hắn là một kẻ đã bước vào “Vạn Tượng Phong Vân”, một kẻ mang trong mình sứ mệnh “Khởi Nghịch Dòng Chảy Định Mệnh”.

Trong lúc hắn chuẩn bị rời đi, một giọng nói khinh khỉnh vang lên từ bàn bên cạnh.

“Này tiểu tử, trông ngươi có vẻ lạ mặt. Từ đâu tới đây? Nhìn bộ dạng ngươi cũng không giống người của các đại tông môn hay thế gia lớn nào.”

Trần Phong quay đầu lại. Đó là một nhóm ba tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc lộng lẫy, tu vi đều ở khoảng Trúc Cơ kỳ trung cấp. Kẻ vừa nói là một thanh niên mặt mũi búng ra sữa, ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo.

“Ta là người lữ hành, đi ngang qua đây,” Trần Phong bình thản đáp.

“Lữ hành? Ha, nhìn ngươi khí tức mờ nhạt, chắc mới từ những tiểu giới thấp kém bay lên đây chứ gì?” Tên thanh niên cười khẩy, “Khí tức của ngươi tuy có chút đặc biệt, nhưng cũng chỉ là Trúc Cơ kỳ sơ cấp. Ở Vạn Tượng Đại Lục này, ngươi tốt nhất nên cẩn thận lời ăn tiếng nói, đừng tưởng những gì ngươi thấy ở tiểu giới có thể áp dụng ở đây.”

Một tên khác nói thêm: “Đúng vậy, nơi đây không phải nơi để kẻ vô danh tiểu tốt như ngươi làm càn. Nếu không biết quy củ, rất dễ rước họa vào thân. Nhất là những kẻ không có ‘Thiên Mệnh’ chiếu rọi, lại càng dễ bị đào thải.”

Trần Phong chỉ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự lạnh lùng. “Thiên Mệnh ư? Ta không cần nó.”

Nụ cười của hắn khiến ba tên tu sĩ trẻ ngẩn người. Sự tự tin trong ánh mắt hắn, sự kiên định trong giọng nói của hắn không hề giống một kẻ yếu thế vừa từ tiểu giới bước lên. Có một điều gì đó rất khác biệt, rất… nghịch lý từ con người này.

Tên thanh niên kiêu ngạo nhất định không chịu thua kém: “Nói hay lắm! Nhưng ở đời, mạnh là mạnh, yếu là yếu. Ngươi không có Thiên Mệnh, vậy thì hãy chấp nhận thân phận phàm tục của mình đi. Đừng có mơ tưởng hão huyền!”

Trần Phong không tranh cãi thêm. Hắn chỉ nhìn thẳng vào mắt tên thanh niên, thản nhiên nói: “Sẽ có một ngày, ngươi sẽ hiểu ‘Thiên Mệnh’ không phải là tất cả, và kẻ không có Thiên Mệnh vẫn có thể làm nên điều vĩ đại.”

Nói xong, hắn xoay người bước ra khỏi quán rượu, để lại ba tên tu sĩ trẻ ngơ ngác nhìn theo bóng lưng hắn. Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng họ, vừa là sự khó chịu vì bị khinh thường, vừa là một chút tò mò về kẻ lạ mặt đầy bí ẩn này.

Trần Phong bước đi trên con đường đá của thị trấn, ánh mắt quét qua những cửa hàng, những bảng hiệu, và những gương mặt xa lạ. Hắn cảm nhận được sự rộng lớn và phức tạp của thế giới này. Đây mới chỉ là khởi đầu, là một thị trấn nhỏ ven biên. Phía trước hắn là cả một đại lục rộng lớn, nơi những tông môn ngàn năm sừng sững, những đế quốc hùng mạnh tranh bá, và những “Thiên Kiêu” mang danh “Thiên Mệnh Chi Tử” đang chờ đợi.

Hắn biết mình sẽ phải tìm một tông môn, một thế lực để dung thân và phát triển, hoặc tự mình tạo dựng nên một con đường riêng. Nhưng dù thế nào đi nữa, mục tiêu của hắn không thay đổi: phá vỡ mọi quy tắc, lật đổ mọi xiềng xích, và chứng minh rằng “Thiên Mệnh” không phải là chân lý tối thượng. Hắn sẽ dùng chính hành động của mình để “Khởi Nghịch Dòng Chảy Định Mệnh” này.

Đêm dần buông xuống, những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng thị trấn. Trần Phong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao. Những vì sao ở đây sáng hơn, lấp lánh hơn, như hàng triệu con mắt đang dõi theo hành trình của hắn. Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức. Con đường Nghịch Thiên của hắn, chỉ mới vừa bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8