Nghịch Thiên
Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:36:16 | Lượt xem: 5

Lưỡi hái đen vút lên, xé toạc màn đêm, lao thẳng về phía Lâm Sơn và những người còn lại của Lâm gia. Trần Phong, với ánh mắt kiên định và trái tim lạnh lẽo, đã bắt đầu cuộc báo thù đẫm máu của mình.

Lưỡi hái khổng lồ, được ngưng tụ từ Hắc Diệt Quyết tinh thuần, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng, cắt ngang không khí tạo ra những tiếng rít chói tai. Nơi nó đi qua, không gian như bị vặn xoắn, những tàn ảnh đen kịt như u linh bám theo, nuốt chửng mọi ánh sáng. Lâm Sơn đứng đó, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng. Hắn muốn chạy, muốn né tránh, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống đất, cơ thể cứng đờ vì nỗi sợ hãi tột cùng.

Những trưởng lão và đệ tử Lâm gia còn sót lại, vừa thoát khỏi sự truy đuổi của những hộ vệ trung thành với Trần Phong, vừa kịp chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này. Một vài kẻ yếu ớt hơn đã ngất xỉu ngay tại chỗ. Những kẻ mạnh mẽ hơn cũng chỉ có thể run rẩy, bất lực nhìn lưỡi hái tử thần lao đến.

“Không! Dừng lại! Trần Phong, ngươi không thể làm thế!” Lâm Sơn hét lên một cách thảm thiết, nhưng giọng nói của hắn bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của Hắc Diệt Quyết. Hắn vội vàng vận dụng toàn bộ linh lực còn sót lại, cố gắng dựng lên một lá chắn phòng ngự mỏng manh. Một quầng sáng màu vàng nhạt lóe lên quanh hắn, nhưng nó yếu ớt đến đáng thương, như một đốm lửa nhỏ trước cơn bão táp khổng lồ.

Vù! Keng!

Không có bất kỳ sự kháng cự nào đáng kể. Lưỡi hái đen khổng lồ chém thẳng vào lá chắn của Lâm Sơn. Quầng sáng vàng nhạt vỡ vụn như pha lê, không chút sức lực. Sau đó, nó tiếp tục lao về phía trước, không hề suy suyển, chém thẳng vào vị trí của Lâm Sơn và nhóm trưởng lão phía sau.

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, chấn động cả Lâm gia. Lực lượng hủy diệt từ Hắc Diệt Quyết bùng nổ, không chỉ nhắm vào Lâm Sơn mà còn bao trùm một khu vực rộng lớn. Mặt đất nứt toác, những vết nứt đen kịt lan ra như mạng nhện. Cây cối xung quanh bốc cháy thành tro bụi ngay lập tức. Những tòa nhà cổ kính của Lâm gia, vốn được xây dựng kiên cố bằng đá xanh, giờ đây sụp đổ như những khối đậu phụ, gạch đá văng tung tóe.

Một luồng năng lượng đen tối bao phủ khu vực, nuốt chửng mọi thứ. Khi năng lượng dần tan đi, thứ còn lại chỉ là một hố sâu khổng lồ, đen ngòm như miệng vực địa ngục. Không một dấu vết nào của Lâm Sơn hay những trưởng lão Lâm gia còn sót lại. Họ đã bị Hắc Diệt Quyết nghiền nát thành hư vô, không còn một mảnh xương, một hạt bụi.

Trần Phong đứng trên không, mái tóc đen tung bay trong gió đêm, ánh mắt lạnh lùng quét qua đống đổ nát bên dưới. Sự hủy diệt này không làm hắn mảy may xúc động. Ngược lại, một cảm giác thỏa mãn khó tả dâng lên trong lòng hắn. Đây chính là những gì Lâm gia đáng phải nhận. Họ đã gieo gió, giờ phải gặt bão.

Phía xa, những đệ tử Lâm gia còn sống sót, những người đã may mắn không bị lưỡi hái đen bao phủ, giờ đây quỳ rạp xuống đất, run rẩy như cầy sấy. Họ không dám ngẩng đầu nhìn Trần Phong, chỉ biết cầu nguyện thần linh phù hộ. Trong mắt họ, Trần Phong không còn là thiếu gia phế vật năm nào, mà là một ác ma thực sự, một tử thần đến từ địa ngục.

“Chưa hết.” Giọng nói của Trần Phong vang vọng trong đêm tối, lạnh lẽo đến tận xương tủy. “Lâm gia, một tấc cũng không được yên.”

Hắn vung tay, hàng loạt những quả cầu Hắc Diệt Quyết nhỏ hơn, nhưng vẫn mang theo sức mạnh đáng sợ, bay ra như mưa sao băng, rải rác khắp các khu vực còn lại của Lâm gia. Từng quả cầu đáp xuống, tạo ra những vụ nổ kinh hoàng, phá hủy những căn nhà, những vườn cây, những nơi mà hắn từng sống, từng bị sỉ nhục.

Trần Phong không chỉ muốn trả thù những kẻ trực tiếp hãm hại mình, hắn muốn xóa sổ hoàn toàn cái tên Lâm gia khỏi bản đồ. Hắn muốn mọi người biết, kẻ nào dám đắc tội với hắn, kẻ đó sẽ phải chịu hậu quả thảm khốc nhất.

Trong tâm trí Trần Phong, những ký ức đau khổ ùa về. Hình ảnh mẫu thân gầy gò, bệnh tật vì bị gia tộc bạc đãi. Hình ảnh bản thân bị đánh đập, bị phế đan điền, bị vứt bỏ như một con chó hoang. Những lời khinh miệt, những ánh mắt chế giễu, tất cả đều khắc sâu vào tận xương tủy hắn. Hắc Diệt Quyết trong người hắn như đang cộng hưởng với sự phẫn nộ, trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hắn không còn là Trần Phong yếu đuối của ngày xưa. Cái chết của mẫu thân, nỗi đau bị phản bội, tất cả đã nung đúc hắn thành một lưỡi kiếm sắc bén, một ngọn lửa hủy diệt. Hắn đã chấp nhận con đường nghịch thiên, con đường chống lại mọi quy luật, mọi định mệnh mà người khác áp đặt lên hắn.

“Lâm Sơn… phụ thân ngươi… cũng sẽ không thoát được.” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn. Mục tiêu tiếp theo của hắn đã định. Lâm Thiên Hùng, gia chủ Lâm gia, người đã ra lệnh phế hắn, người đã bỏ mặc mẫu thân hắn chịu chết, chính là kẻ phải trả giá cao nhất.

Hắn hạ xuống một mái nhà còn sót lại, bước đi chậm rãi giữa đống hoang tàn. Mỗi bước chân của hắn đều như giẫm nát lên những mảnh vỡ của một quá khứ đau thương. Hắn không vội vã. Hắn muốn tận hưởng khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà hắn, một “phế vật” bị ruồng bỏ, đã lật ngược thế cờ, trở thành kẻ phán quyết sinh tử của cả một gia tộc.

Những đệ tử Lâm gia còn sống sót, những người không đủ tư cách để tham gia vào cuộc vây bắt Trần Phong trước đây, giờ đây chỉ còn biết run rẩy cầu xin. Một vài kẻ liều lĩnh ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn ngập hối hận và sợ hãi. Họ hiểu rằng, đêm nay, Lâm gia đã hoàn toàn chấm dứt. Trần Phong sẽ không tha cho bất kỳ ai.

“Còn ai muốn chống cự?” Trần Phong cất giọng, âm thanh không lớn nhưng lại vang vọng khắp nơi, như tiếng chuông báo tử. “Hay các ngươi muốn tự mình kết thúc?”

Không ai dám lên tiếng. Sự im lặng bao trùm, chỉ có tiếng gió rít qua những đống đổ nát và tiếng thở dốc nặng nề của những người sống sót. Họ đã chứng kiến sức mạnh hủy diệt của Trần Phong. Họ biết rằng, bất kỳ sự phản kháng nào cũng chỉ là vô ích.

Trần Phong nhếch mép cười lạnh. “Tốt. Vậy thì, hãy nhớ kỹ, đây là cái giá phải trả khi các ngươi dám coi thường một phế vật.”

Hắn không cần phải tự tay giết từng người. Sự sợ hãi đã gieo rắc đủ sâu. Hắn chỉ cần đảm bảo rằng không một hạt giống thù hận nào của Lâm gia có thể trỗi dậy trong tương lai gần. Hắn vươn tay, một luồng Hắc Diệt Quyết nữa ngưng tụ. Lần này, nó không phải là đòn tấn công hủy diệt, mà là một vòng xoáy năng lượng đen, bắt đầu quét sạch những tàn dư của linh khí và sinh lực trong khu vực.

Những đệ tử Lâm gia còn sống sót cảm thấy cơ thể mình yếu đi nhanh chóng, linh lực trong đan điền như bị hút cạn. Họ ngã quỵ xuống, không còn sức lực để đứng dậy. Trần Phong muốn họ sống sót, nhưng sống sót trong sự suy yếu, trong nỗi sợ hãi tột cùng, để mãi mãi không thể gây họa cho bất kỳ ai nữa.

Hắn quay lưng lại với đống đổ nát, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi bình minh sắp ló dạng. Cuộc báo thù này mới chỉ là khởi đầu. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, còn rất nhiều kẻ phải trả giá, còn rất nhiều bí mật phải được phơi bày. Cái tên Lâm gia đã bị xóa sổ, nhưng những kẻ đứng sau, những thế lực lớn hơn đã giật dây, vẫn còn đó.

Trong khoảnh khắc đó, Trần Phong cảm thấy Hắc Diệt Quyết trong cơ thể hắn dường như đã được tôi luyện thêm một tầng. Nỗi đau, sự phẫn nộ, và cả sự hủy diệt mà hắn vừa gây ra, tất cả đã trở thành chất xúc tác cho sức mạnh của hắn. Hắn không còn là con kiến bị nghiền nát, hắn đã trở thành một con rồng đen, và hắn sẽ tiếp tục bay lên, cao hơn, mạnh mẽ hơn, để lật đổ mọi xiềng xích, mọi định mệnh mà “Thiên” đã áp đặt lên hắn.

Hắn biến mất vào màn đêm, để lại phía sau một Lâm gia hoang tàn, một vết sẹo đen kịt trên mặt đất, và một câu chuyện kinh hoàng sẽ được truyền miệng về sự trỗi dậy của một “phế vật” mang tên Trần Phong. Bình minh dần lên, nhưng ánh nắng không thể xua tan đi sự lạnh lẽo và tang tóc bao trùm nơi này. Máu tanh hòa lẫn với mùi đất đá cháy khét, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt, đánh dấu một bước ngoặt lớn trong hành trình Nghịch Thiên của Trần Phong.

Hắn sẽ không dừng lại. Hắn sẽ tiếp tục bước đi trên con đường của riêng mình, con đường mà không ai dám đi, con đường mà hắn sẽ định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8