Nghịch Thiên
Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:35:41 | Lượt xem: 5

Ngọn lửa từ kho vũ khí bùng lên dữ dội, nuốt chửng mọi thứ. Trần Phong đứng đó, bóng lưng vững chãi trước ánh sáng đỏ rực, như một vị thần của sự hủy diệt. Hắn không nói một lời, nhưng ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự lạnh lẽo thấu xương, phản chiếu cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra bên trong Lâm gia.

Tiếng còi báo động xé tan màn đêm, xen lẫn tiếng la hét kinh hoàng của gia đinh và thị vệ Lâm gia. Những người lính gác cổng, sau giây phút bàng hoàng, vội vã chạy toán loạn, tìm cách dập lửa hoặc báo cáo lên trên. Nhưng ngọn lửa từ Hắc Diệt Quyết không phải là thứ dễ dàng dập tắt. Nó bùng cháy với một năng lượng quỷ dị, thiêu rụi cả kim loại và đá, lan rộng nhanh chóng theo hướng gió.

Trần Phong nhếch mép. Đây mới chỉ là khởi đầu. Hắn muốn Lâm gia nếm trải cảm giác tuyệt vọng, cảm giác mất mát mà hắn đã từng trải qua. Hắn muốn Lâm Sơn phải nhìn thấy đế chế của mình sụp đổ ngay trước mắt.

Hắn không lãng phí thời gian. Bước chân hắn nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước đi lại mang theo một áp lực vô hình, đè nặng lên không khí. Hắn tiến thẳng vào cổng chính của Lâm gia, nơi mà ngày xưa hắn từng bị đuổi ra như một con chó hoang.

Một nhóm thị vệ Lâm gia, khoảng chục người, đang cuống cuồng tìm cách phong tỏa cổng. Khi thấy Trần Phong tiến đến, với thân ảnh cô độc nhưng khí thế kinh người, chúng lập tức giật mình. Một tên thị vệ gan dạ hơn, tay siết chặt trường thương, hô lớn:

“Kẻ nào dám xông vào Lâm gia?! Mau dừng lại!”

Trần Phong không đáp. Hắn chỉ vung tay. Một luồng Hắc Diệt Quyết vô hình bắn ra, xuyên thẳng qua tên thị vệ. Tên đó chưa kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết, thân thể đã hóa thành tro bụi đen, tan biến vào hư không. Các thị vệ còn lại há hốc mồm kinh hãi, trường thương trong tay run rẩy rơi xuống đất.

“Quỷ… quỷ!” Một tên lắp bắp, lùi lại vài bước.

Trần Phong không để chúng có cơ hội phản ứng. Hắn lao vào giữa vòng vây, thân pháp nhanh như chớp. Hắc Diệt Quyết không chỉ là một chiêu thức tấn công từ xa. Khi được Trần Phong vận dụng cận chiến, nó biến đôi tay hắn thành lưỡi hái của tử thần. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá đều mang theo năng lượng hủy diệt. Những tên thị vệ yếu ớt không phải là đối thủ của hắn. Chúng chỉ kịp nhìn thấy một bóng đen lướt qua, rồi thân thể chúng tan rã, biến mất không dấu vết.

Trong chớp mắt, cổng chính Lâm gia đã trở thành một bãi đất trống, chỉ còn lại mùi khét lẹt và những vết đen cháy loang lổ trên nền đá. Trần Phong bước qua cánh cổng đổ nát, tiến vào sâu bên trong. Hắn không cần dò đường. Hắn biết rõ từng ngóc ngách của nơi này, từng con đường dẫn đến những khu vực quan trọng nhất.

Lúc này, tiếng bước chân dồn dập và tiếng quát mắng đã vang lên từ phía trước. Những cường giả của Lâm gia, những trưởng lão và hộ pháp, cuối cùng cũng đã phản ứng. Họ lao đến, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên, râu tóc bạc phơ, gương mặt đầy vẻ giận dữ và lo lắng. Đó là Lâm Khang, Đại trưởng lão của Lâm gia, một tu luyện giả ở cảnh giới Khai Mạch đỉnh phong, người từng suýt nữa phế bỏ đan điền của Trần Phong năm xưa.

“Kẻ nào dám gây loạn trong Lâm gia ta?!” Lâm Khang gầm lên, ánh mắt quét qua cảnh tượng hoang tàn, rồi dừng lại trên bóng dáng cô độc của Trần Phong. “Ngươi là ai? Dám xông vào đây?”

Trần Phong ngước mắt lên, ánh nhìn sắc bén như dao cạo. “Lâm Khang… không ngờ ngươi còn sống.”

Giọng nói quen thuộc, nhưng chứa đầy sự lạnh lẽo khiến Lâm Khang giật mình. Hắn nheo mắt nhìn kỹ gương mặt bị che khuất một nửa trong bóng tối và ánh lửa. Một hình ảnh mờ nhạt chợt lóe lên trong tâm trí hắn. “Ngươi… ngươi là Trần Phong?!”

Sự ngạc nhiên tột độ pha lẫn kinh hoàng hiện rõ trên mặt Lâm Khang. Hắn nhớ rõ Trần Phong là một phế vật, một kẻ đã bị hắn chính tay đánh trọng thương, đan điền gần như bị hủy hoại. Làm sao một kẻ như vậy có thể trở lại, và với sức mạnh đáng sợ đến thế?

“Không thể nào!” Một hộ pháp bên cạnh Lâm Khang thốt lên. “Trần Phong đã chết rồi! Hắn chỉ là một phế vật!”

“Ta chưa chết.” Trần Phong lạnh lùng đáp. “Và phế vật… là các ngươi.”

Không nói nhiều lời, Trần Phong giơ tay lên. Một quả cầu Hắc Diệt Quyết lớn hơn, đen đặc và xoáy mạnh hơn hẳn so với lần trước, nhanh chóng hình thành trên lòng bàn tay hắn. Năng lượng hủy diệt từ quả cầu khiến không khí xung quanh biến dạng, phát ra những tiếng rít khe khẽ như quỷ khóc.

Lâm Khang cảm nhận được sự nguy hiểm chết người từ quả cầu đó. Hắn không còn vẻ khinh thường nữa, thay vào đó là sự lo lắng tột độ. “Ngăn hắn lại! Không được để hắn ra tay!”

Các hộ pháp và trưởng lão Lâm gia khác lập tức lao lên, vận dụng công pháp của mình. Kiếm khí, quyền kình, đủ loại chiêu thức tấn công đồng loạt bay về phía Trần Phong. Trong tiểu thế giới phàm nhân này, đây đã là một lực lượng đáng gờm.

Nhưng Trần Phong chỉ mỉm cười khẩy. Quả cầu Hắc Diệt Quyết trong tay hắn không hề dao động. Khi các đòn tấn công chạm đến gần, hắn nhẹ nhàng đẩy quả cầu về phía trước. “Hắc Diệt… Phá!”

Quả cầu đen đặc lao đi như một thiên thạch. Khi nó va chạm với luồng kiếm khí đầu tiên, không có tiếng nổ lớn. Thay vào đó, kiếm khí tan rã như sương khói gặp nắng. Quyền kình tiếp theo cũng chịu chung số phận. Quả cầu Hắc Diệt Quyết không suy yếu, mà cứ thế nuốt chửng mọi năng lượng, mọi chiêu thức, tiến thẳng về phía nhóm cường giả Lâm gia.

“Cẩn thận!” Lâm Khang gầm lên, đẩy mạnh một trưởng lão đang đứng ngây người ra phía sau. Hắn dồn toàn bộ linh lực vào lòng bàn tay, ngưng tụ thành một lá chắn ánh sáng màu xanh lục, cố gắng ngăn chặn quả cầu.

Nhưng lá chắn của hắn, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không phải là đối thủ của Hắc Diệt Quyết. Quả cầu đen va vào lá chắn, không gây ra tiếng động lớn, nhưng lá chắn ánh sáng lập tức rạn nứt, rồi vỡ vụn như thủy tinh. Lâm Khang bị một lực phản chấn mạnh mẽ đẩy lùi lại, máu tươi trào ra từ khóe miệng.

Quả cầu Hắc Diệt Quyết tiếp tục lao đi, nuốt chửng ba hộ pháp và hai trưởng lão khác. Chúng chỉ kịp kêu lên một tiếng thất thanh, rồi thân thể tan biến hoàn toàn, không để lại dấu vết gì ngoài một làn khói đen mỏng tang. Lâm Khang và những người còn lại đứng chết trân, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi.

Đây không phải là sức mạnh mà một tu luyện giả phàm trần có thể sở hữu. Đây là sức mạnh của quỷ thần!

Trần Phong bước chậm rãi về phía Lâm Khang, ánh mắt không chút dao động. “Ngươi đã từng nói, kẻ phế vật thì không có tư cách sống. Vậy hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, kẻ ‘phế vật’ này sẽ hủy diệt cả gia tộc của ngươi.”

Lâm Khang lùi lại từng bước, ánh mắt đầy vẻ hoảng loạn. Hắn không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Kẻ phế vật năm xưa đã trở thành một ác ma đáng sợ, mang theo sự hủy diệt đến Lâm gia.

Đúng lúc đó, một tiếng gầm giận dữ vang lên từ sâu bên trong Lâm gia. Một thân ảnh cao lớn, khí thế mạnh mẽ hơn cả Lâm Khang, lao vụt ra. Đó là Lâm Sơn, gia chủ Lâm gia, tu luyện giả cảnh giới Khai Mạch đỉnh phong, người đứng đầu thế lực này và cũng là kẻ thù không đội trời chung của Trần Phong.

Lâm Sơn dừng lại, ánh mắt quét qua cảnh tượng đổ nát và những thi thể tan biến, rồi dừng lại trên Trần Phong. “Trần Phong! Là ngươi! Ngươi dám trở về phá hoại Lâm gia ta?!”

Gương mặt Lâm Sơn méo mó vì giận dữ, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt hắn, Trần Phong nhận ra một tia sợ hãi không thể che giấu. Nỗi sợ hãi của một kẻ quyền lực đang đối mặt với sự sụp đổ không thể tránh khỏi.

Trần Phong nhếch mép, nụ cười lạnh như băng. “Phá hoại? Không. Ta đến để lấy lại những gì thuộc về ta. Và để các ngươi nếm trải địa ngục.”

Hắn vươn tay, một luồng Hắc Diệt Quyết nữa bắt đầu ngưng tụ. Lần này, nó không chỉ là một quả cầu, mà là một lưỡi hái đen khổng lồ, phát ra năng lượng hủy diệt mạnh mẽ hơn gấp bội. Trần Phong không muốn kéo dài cuộc chơi. Hắn muốn kết thúc nó, ngay đêm nay.

Lâm Sơn cảm thấy toàn thân lạnh toát. Hắn đã từng nghĩ Trần Phong chỉ là một con kiến, dễ dàng bị hắn nghiền nát. Nhưng bây giờ, con kiến đó đã biến thành một con rồng đen, mang theo lửa địa ngục đến thiêu rụi tất cả. Hắn biết, đêm nay, Lâm gia đã gặp phải tai họa lớn nhất trong lịch sử của mình.

Lưỡi hái đen vút lên, xé toạc màn đêm, lao thẳng về phía Lâm Sơn và những người còn lại của Lâm gia. Trần Phong, với ánh mắt kiên định và trái tim lạnh lẽo, đã bắt đầu cuộc báo thù đẫm máu của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8