Nghịch Thiên
Chương 103
Trần Phong dìu mẫu thân bước đi trong đường hầm tối tăm. Mỗi bước chân của bà đều nặng nề, cơ thể yếu ớt run rẩy vì đói khát và sợ hãi kéo dài. Nhưng Trần Phong không cảm thấy mệt mỏi. Luồng khí tức ấm áp lưu chuyển trong đan điền, không ngừng tuôn ra, bao bọc lấy cơ thể hắn, khiến hắn có một nguồn năng lượng dồi dào chưa từng có.
Hắn biết, đây chính là sức mạnh mà viên Hắc Thạch đã ban cho hắn. Một sức mạnh vượt xa cảnh giới phàm nhân, một khởi đầu của con đường nghịch thiên. Ánh sáng mờ nhạt từ viên dạ minh châu hắn nhặt được dưới đất khi lẩn trốn, đủ để soi rọi lối đi, nhưng cũng đủ để Trần Phong nhận ra vẻ tiều tụy trên khuôn mặt mẫu thân. Lòng hắn quặn thắt.
“Mẹ, cố gắng lên một chút nữa. Chúng ta sắp ra ngoài rồi.” Trần Phong nhẹ giọng nói, bàn tay siết chặt tay bà, truyền qua một luồng năng lượng trấn an. Đó là một phần nhỏ của sức mạnh Hắc Thạch, đủ để xoa dịu cơn đau nhức và mang lại chút ấm áp cho cơ thể lạnh lẽo của bà.
Mẫu thân hắn, Trần thị, gật đầu yếu ớt. Bà không biết con trai mình đã làm cách nào để thoát khỏi phòng giam kiên cố, cũng không hiểu tại sao hắn lại có thể có được sức mạnh như vậy. Nhưng ánh mắt kiên định và sự ấm áp từ bàn tay hắn đã tiếp thêm cho bà niềm tin mãnh liệt. Hơn một năm qua, bà đã sống trong tuyệt vọng, nhưng đêm nay, hy vọng đã bùng lên rực rỡ.
Đường hầm ngoằn ngoèo, ẩm ướt, đôi khi Trần Phong phải cúi người luồn qua những đoạn hẹp. Với khứu giác nhạy bén, hắn cảm nhận được mùi đất ẩm, mùi rêu phong và cả một chút mùi máu tanh còn vương vấn đâu đó, có lẽ là từ những con chuột hay côn trùng sống trong bóng tối. Nhưng không có dấu hiệu của Lâm gia. Chúng vẫn chưa phát hiện ra.
Bỗng nhiên, một tiếng “rắc” nhỏ vang lên phía trước. Trần Phong lập tức dừng lại, kéo mẫu thân nấp vào một góc. Đôi mắt hắn trở nên sắc bén trong bóng tối, tập trung lắng nghe. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức yếu ớt đang di chuyển về phía họ, không phải là người, mà là một loại cơ quan nào đó.
Một cái bẫy. Lâm gia quả nhiên cẩn thận, ngay cả đường hầm bí mật cũng không buông lỏng cảnh giác. Nhưng đối với Trần Phong hiện tại, những cái bẫy này chỉ như trò trẻ con. Hắn hít một hơi thật sâu, luồng khí tức trong cơ thể chảy ngược lên cánh tay. Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng đặt lên bức tường đá. Một làn sóng năng lượng vô hình lan tỏa, chạm vào cơ quan phía trước.
Tiếng “cạch” vang lên, sau đó là tiếng kim loại ma sát. Một bức tường đá giả từ từ hạ xuống, lộ ra một cái hố sâu hoắm bên dưới, có lẽ chứa đầy chông nhọn hoặc độc dược. Trần Phong khẽ nhếch môi. Nếu là hắn của trước kia, chắc chắn đã rơi vào bẫy chết người này. Nhưng bây giờ, mọi thứ đã khác.
Hắn dẫn mẫu thân tránh qua cái bẫy, bước chân nhẹ nhàng, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Trần thị nhìn con trai mình với ánh mắt kinh ngạc. Bà không thấy hắn làm gì đặc biệt, chỉ là đặt tay lên tường, nhưng cái bẫy đã tự động mở ra như có phép thần thông. Con trai bà đã thay đổi quá nhiều.
Sau khoảng nửa khắc nữa, một luồng không khí trong lành ập vào mặt. Phía trước là một lối ra. Trần Phong đẩy nhẹ phiến đá ngụy trang, để lộ ra một khe hở nhỏ. Bên ngoài là một khu rừng rậm rạp, ánh trăng mờ ảo xuyên qua kẽ lá, tạo nên những bóng hình ma mị.
Đây là khu rừng Liễu Sam, nằm ở phía tây Lâm gia, cách phủ đệ chính khoảng mười dặm. Trần Phong đã lên kế hoạch từ trước. Đây là nơi an toàn nhất để ẩn náu tạm thời.
Hắn đưa mẫu thân ra ngoài, cẩn thận đóng lại lối vào. Trần thị hít thở sâu, cảm nhận không khí tự do sau chuỗi ngày dài tù túng. Nước mắt bà lăn dài trên má, nhưng lần này là nước mắt của hạnh phúc.
“Phong nhi… chúng ta đã thoát rồi…” Bà khẽ thì thào, ôm chặt lấy con trai.
Trần Phong vỗ nhẹ lưng bà, ánh mắt vẫn không ngừng quan sát xung quanh. “Mẹ, bây giờ chưa phải lúc mừng. Con sẽ đưa mẹ đến một nơi an toàn hơn. Sau đó, con sẽ quay lại.”
“Quay lại? Con muốn làm gì?” Trần thị ngẩng đầu lên, nét mặt tràn đầy lo lắng. “Lâm gia là hổ huyệt, chúng ta đã thoát được là may mắn lắm rồi. Đừng… đừng mạo hiểm nữa, Phong nhi.”
Trần Phong nhìn thẳng vào mắt mẫu thân, ánh mắt kiên định như đá tảng. “Mẹ, con đã hứa sẽ bắt Lâm gia phải trả giá. Con sẽ không bao giờ quên những gì chúng đã làm với chúng ta, với cha và với cả gia tộc Trần gia. Đêm nay, chính là lúc chúng phải đối mặt với cơn thịnh nộ của con.”
Hắn không thể tha thứ. Một năm qua, nỗi đau, sự sỉ nhục, sự bất lực đã gặm nhấm tâm hồn hắn. Nhưng bây giờ, mọi thứ đã biến thành ngọn lửa hừng hực. Hắn không chỉ muốn báo thù cho bản thân, mà còn cho cha, cho gia tộc, và cho tất cả những người đã bị Lâm gia chà đạp.
Trần thị nhìn con trai, bà cảm nhận được sự thay đổi lớn lao trong hắn. Đây không còn là đứa con trai yếu đuối, nhút nhát ngày xưa nữa. Trong ánh mắt hắn, bà thấy một ý chí kiên cường, một sự quyết đoán mà bà chưa từng thấy. Bà biết, mình không thể ngăn cản hắn.
“Con… con phải cẩn thận.” Bà chỉ có thể nói vậy, trong lòng đầy rẫy bất an.
“Mẹ cứ yên tâm.” Trần Phong mỉm cười trấn an. Hắn nhẹ nhàng đặt mẫu thân ngồi xuống gốc cây cổ thụ, sau đó lấy ra một miếng ngọc bội nhỏ, màu xanh lam. Đây là một vật phẩm hắn tìm thấy trong túi càn khôn của một tên trưởng lão Lâm gia mà hắn đã hạ gục. Miếng ngọc này không phải là pháp bảo tấn công, nhưng nó có một chút năng lượng thanh tẩy và ẩn nấp. Hắn đã dùng chút khí tức của mình để kích hoạt nó.
“Mẹ giữ cái này. Nó sẽ giúp mẹ ẩn giấu khí tức, tránh bị phát hiện. Con sẽ quay lại đón mẹ ngay sau khi mọi chuyện kết thúc.” Hắn đặt miếng ngọc vào tay mẫu thân, sau đó truyền một luồng khí tức nhỏ vào người bà, giúp bà duy trì sức lực và thanh tỉnh hơn một chút.
Trần thị gật đầu, siết chặt miếng ngọc. “Con… con hãy cẩn thận.” Lời nói của bà chất chứa bao nỗi lo âu.
Trần Phong gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ lạnh lẽo. Hắn xoay người, thân ảnh hòa vào bóng đêm, nhanh chóng biến mất trong khu rừng rậm. Hắn không chạy về phía phủ đệ chính diện, mà vòng qua, đi theo một con đường mòn ít người biết đến, dẫn đến phía sau phủ đệ.
Trong khi đó, bên trong phủ đệ Lâm gia, một sự hỗn loạn đã bắt đầu. Những tên thị vệ canh gác phòng giam phát hiện ra thi thể của đồng bạn và cánh cửa phòng giam mở toang. Tiếng la hét kinh hoàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm tối.
“Có kẻ đột nhập! Trần thị và phế vật Trần Phong đã trốn thoát!”
Tin tức nhanh chóng lan truyền khắp phủ đệ, cuối cùng đến tai Lâm Sơn. Lâm Sơn, đang ngồi trong thư phòng đọc sách, nghe thấy báo cáo, lập tức đứng bật dậy, khuôn mặt biến sắc vì tức giận.
“Cái gì? Trốn thoát? Một phế vật bị phế đan điền như nó làm sao có thể trốn thoát khỏi phòng giam của ta? Đám chó chết các ngươi làm ăn kiểu gì vậy!” Hắn gầm lên, bàn tay đập mạnh xuống bàn trà, khiến chén trà văng tung tóe.
Các thị vệ quỳ rạp dưới đất, run rẩy không dám ngẩng đầu. “Khởi bẩm gia chủ, chúng thuộc hạ đã kiểm tra, cửa phòng giam bị phá hủy bởi một lực lượng cực kỳ mạnh mẽ. Hơn nữa, những thị vệ canh gác đều bị giết chết chỉ bằng một đòn, không hề có tiếng động.”
Lâm Sơn nhíu mày. Một lực lượng cực kỳ mạnh mẽ? Một đòn chí mạng? Chẳng lẽ có cường giả bên ngoài nhúng tay vào? Nhưng ai sẽ quan tâm đến một phế vật như Trần Phong chứ? Hắn không thể nghĩ ra bất kỳ lý do nào.
“Lập tức phái người lục soát toàn bộ phủ đệ! Bịt kín tất cả các lối ra vào! Dù có lật tung cả Lâm gia, cũng phải tìm ra hai mẹ con tiện nhân đó cho ta!” Lâm Sơn ra lệnh, ánh mắt tràn đầy sát khí. Đối với hắn, việc Trần Phong trốn thoát là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Hắn đã tra tấn Trần Phong đủ kiểu, hủy hoại hắn, giờ đây tên phế vật đó lại dám phản kháng?
Hàng trăm thị vệ Lâm gia được huy động, tỏa ra khắp nơi. Các trưởng lão, hộ pháp cũng được triệu tập. Một cuộc lùng sục quy mô lớn bắt đầu. Lâm Sơn cảm nhận được sự hiện diện của Trần Phong trong phủ đệ, nhưng là một cảm giác mơ hồ, xa xăm, giống như một bóng ma lướt qua. Hắn cười khẩy. “Chạy đi đâu cho thoát. Ngươi dám trở lại Lâm gia, là tự tìm đường chết.”
Hắn vẫn ung dung, vẫn tự tin vào sức mạnh của Lâm gia. Trần Phong chỉ là một phế vật, dù có may mắn đột phá cũng không thể làm nên chuyện. Hắn không biết rằng, kẻ mà hắn gọi là phế vật đó, đã không còn là Trần Phong của ngày xưa nữa. Hắn là một Kẻ Nghịch Thiên, một ngọn lửa hận thù đang bùng cháy, sẵn sàng thiêu rụi tất cả.
Trần Phong di chuyển như một bóng ma trong đêm. Hắn tránh né tất cả các đội tuần tra của Lâm gia. Khí tức của hắn hoàn toàn được che giấu, và bước chân hắn nhẹ nhàng đến nỗi không một chiếc lá nào lay động. Viên Hắc Thạch không chỉ mang lại sức mạnh, mà còn nâng cao tất cả các giác quan của hắn lên một tầm cao mới. Hắn có thể nghe thấy tiếng tim đập của những thị vệ từ xa, cảm nhận được luồng khí tức của họ, và dễ dàng dự đoán hướng đi của chúng.
Hắn không vội vàng. Hắn muốn tận hưởng khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà hắn sẽ biến Lâm gia thành địa ngục trần gian. Hắn đi đến một góc khuất của phủ đệ, nơi có một kho vũ khí nhỏ của Lâm gia. Hắn không cần vũ khí, nhưng hắn biết, Lâm gia cần một lời cảnh báo.
Trần Phong hít sâu một hơi. Luồng khí tức từ Hắc Thạch tụ lại trong lòng bàn tay hắn, tạo thành một quả cầu năng lượng màu đen tím mờ ảo. Quả cầu không lớn, nhưng nó ẩn chứa một sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Đây là một trong những khả năng đầu tiên mà hắn đã khám phá ra từ Hắc Thạch – “Hắc Diệt Quyết”, một chiêu thức đơn giản nhưng cực kỳ mạnh mẽ, có thể hủy diệt mọi vật chất.
Hắn ném quả cầu năng lượng vào kho vũ khí. Tiếng “ầm” vang lên, không quá lớn, nhưng đủ để khiến mặt đất rung chuyển. Ngọn lửa bùng lên, thiêu rụi kho vũ khí. Tiếng nổ liên tiếp vang vọng khi thuốc nổ và các loại hỏa khí khác bắt đầu phát nổ. Khói đen bốc lên nghi ngút, chiếu sáng cả một góc trời.
Tiếng la hét, tiếng còi báo động vang lên khắp nơi. Lâm gia hoàn toàn hỗn loạn. Trần Phong đứng đó, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt phản chiếu ngọn lửa bùng cháy. Hắn muốn chúng biết, hắn đã trở lại. Hắn muốn Lâm Sơn phải đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng.
Kẻ nghịch thiên đã thức tỉnh. Và đêm nay, là lúc định mệnh của Lâm gia bị lật đổ.