Nghịch Thiên
Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:34:02 | Lượt xem: 6

Từng bước chân của Trần Phong nhẹ như gió, lướt qua lớp lá khô trong màn đêm tĩnh mịch. Rừng Lâm Sơn không quá xa Vọng Nguyệt trấn, nhưng địa hình hiểm trở và những con đường mòn che khuất khiến hành trình trở nên chậm chạp hơn. Tuy nhiên, với “Phá Hư Quyết” tầng thứ ba vận chuyển trong cơ thể, mọi trở ngại vật lý dường như tan biến. Cơ thể hắn nhẹ bẫng, mỗi bước chân đều chứa đựng một nguồn lực mạnh mẽ và linh hoạt đáng kinh ngạc. Hắn không còn là kẻ phế vật ngày nào, bị bóng tối rừng núi đe dọa. Giờ đây, hắn chính là một bóng ma, một hiểm họa đang di chuyển trong bóng đêm.

Linh giác của Trần Phong đã được cường hóa đến mức khó tin. Hắn có thể cảm nhận được hơi thở của những sinh vật nhỏ bé ẩn mình dưới đất, tiếng côn trùng rỉ rả, và thậm chí cả sự biến động nhỏ nhất của linh khí trong không khí. Tâm trí hắn tập trung cao độ, không một chút lơ là. Hắn biết Lâm gia là một thế lực lớn, không thể khinh suất. Mặc dù Vọng Nguyệt trấn chỉ là một chi nhánh nhỏ, tổng bộ Lâm gia tại Lâm Sơn chắc chắn sẽ có những cao thủ cấp độ cao hơn và những cạm bẫy khó lường.

Một cơn gió lạnh thoảng qua, mang theo mùi ẩm của đất và mùi hương đặc trưng của thảo mộc rừng sâu. Trần Phong dừng lại, đôi mắt sắc bén quét qua bóng tối. Hắn không nhìn thấy gì, nhưng linh giác mách bảo có điều bất thường. Một luồng linh khí yếu ớt, mang theo hơi thở của con người, đang di chuyển không xa. Không phải một, mà là ba luồng. Chúng đang tiến về phía hắn, chậm rãi và đầy cảnh giác.

“Thám báo của Lâm gia,” Trần Phong thầm nghĩ. Hắn đã dự đoán được điều này. Không có gia tộc nào hùng mạnh lại để tổng bộ của mình không được canh gác. Hắn nhanh chóng ẩn mình sau một thân cây cổ thụ rậm rạp, thu liễm toàn bộ khí tức, hòa mình vào màn đêm. “Phá Hư Quyết” không chỉ tăng cường sức mạnh, mà còn giúp hắn ẩn mình một cách hoàn hảo.

Ba bóng người dần hiện rõ. Chúng mặc trang phục màu đen, cầm trong tay những cây thương sắc bén, bước đi nhẹ nhàng nhưng đầy đề phòng. Mỗi người đều có tu vi ở Luyện Thể cảnh, khoảng tầng năm hoặc tầng sáu – những kẻ đáng gờm đối với Trần Phong trước đây, nhưng giờ đây chỉ là những con kiến không đáng kể. Hắn nghe thấy tiếng thì thầm của chúng.

“Lão đại, ta cứ có cảm giác lạ. Có lẽ là do thời tiết trở lạnh thôi.”

“Câm miệng! Đây là vùng rìa của Lâm Sơn, không được phép lơ là. Gần đây có tin đồn về một số kẻ lạ mặt lảng vảng quanh Vọng Nguyệt trấn. Không chừng chúng đã tìm ra đường đến đây.”

“Chỉ là mấy con chuột nhắt thôi mà, Lâm gia chúng ta có gì phải sợ.”

Trần Phong nhếch mép. Những kẻ này vẫn còn quá tự mãn. Hắn chờ đợi thời cơ. Khi ba tên thám báo đi ngang qua chỗ hắn ẩn nấp, chỉ còn cách vài bước chân, Trần Phong đột ngột hành động. Hắn không gây ra một tiếng động nào, lao ra như một mũi tên xé gió. Một tên thám báo chưa kịp phản ứng đã bị hắn vặn gãy cổ, thân thể đổ sụp không một tiếng động. Hai tên còn lại giật mình quay lại, nhưng đã quá muộn.

Một chưởng của Trần Phong mang theo lực đạo cuồng bạo của “Phá Hư Quyết” đánh thẳng vào ngực một tên. Hắn không còn là kẻ chỉ biết dùng chiêu thức cơ bản. Công pháp đã hòa nhập vào từng thớ thịt, từng đường gân. Tên thám báo kia phun ra một ngụm máu lớn, xương sườn gãy vụn, ngã vật xuống đất. Tên cuối cùng hoảng sợ tột độ, định la lên cảnh báo, nhưng Trần Phong đã nhanh hơn. Hắn vươn tay tóm lấy cổ họng đối phương, ánh mắt lạnh lẽo như băng.

“Ngươi muốn chết, hay muốn nói?” Giọng nói của Trần Phong khàn đặc, chứa đựng sự uy hiếp đáng sợ.

Tên thám báo run rẩy, đôi mắt trợn ngược vì sợ hãi. Hắn chưa từng thấy một kẻ nào mạnh đến vậy, ra tay tàn nhẫn và nhanh gọn đến mức kinh hoàng. Hắn vội vàng gật đầu.

“Tốt.” Trần Phong buông lỏng một chút, nhưng tay vẫn giữ chặt cổ họng hắn. “Nhà giam của Lâm gia ở đâu? Những kẻ bị bắt từ Vọng Nguyệt trấn đang ở đâu?”

Tên thám báo khó nhọc nuốt nước bọt, lắp bắp: “Nhà… nhà giam ở phía Tây Bắc… dưới lòng đất… những kẻ từ Vọng Nguyệt trấn… bị nhốt ở tầng hầm sâu nhất… có người của Trưởng lão thứ ba canh giữ…”

Trần Phong lắng nghe kỹ, ghi nhớ từng lời. Trưởng lão thứ ba. Hắn nhớ mang máng đó là một kẻ có tu vi khá cao, từng đến Vọng Nguyệt trấn thị sát vài lần. Hắn còn hỏi thêm về tình hình canh gác, về các trận pháp phòng ngự của Lâm gia, và những cao thủ đang có mặt tại tổng bộ. Tên thám báo vì mạng sống của mình mà khai ra tất cả, không giấu diếm một điều gì.

Sau khi moi hết thông tin cần thiết, Trần Phong không chút do dự, bẻ gãy cổ hắn. Hắn không để lại kẻ sống sót nào. Báo thù là một con đường máu lạnh, và hắn đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó.

Hắn vùi xác ba tên thám báo vào một hố sâu, che lấp cẩn thận. Không ai được biết hắn đã đến đây, ít nhất là cho đến khi hắn đạt được mục đích. Với thông tin vừa thu thập được, Trần Phong càng thêm tự tin. Hắn tiếp tục tiến sâu vào Lâm Sơn, giờ đây đã có một mục tiêu rõ ràng hơn.

Lâm Sơn quả nhiên hùng vĩ hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn. Càng đến gần, hắn càng cảm nhận được một luồng linh khí dày đặc bao phủ cả ngọn núi. Đây là dấu hiệu của một đại trận hộ sơn, một loại trận pháp cổ xưa được dùng để bảo vệ các tông môn và thế gia lớn. Luồng linh khí này không chỉ ngăn cản kẻ xâm nhập mà còn giúp các đệ tử Lâm gia tu luyện nhanh hơn.

Trần Phong dựa vào thông tin có được, cẩn thận tìm kiếm một khe hở trong trận pháp, hoặc một con đường ít được chú ý. Hắn không thể xông thẳng vào. Trận pháp hộ sơn này có thể dễ dàng nghiền nát một tu sĩ Luyện Thể cảnh như hắn nếu hắn bất cẩn. Hắn cần phải vào trong một cách lặng lẽ, như một bóng ma.

Hắn lẩn khuất qua những bụi cây rậm rạp, tránh xa những con đường chính và các chốt canh gác lộ thiên. Linh giác của hắn hoạt động hết công suất, dò xét từng ngóc ngách, từng biến động nhỏ của linh khí. Cuối cùng, hắn phát hiện ra một lối đi nhỏ, gần một thác nước ẩn mình giữa những vách đá. Lối đi này dường như ít được tuần tra, và luồng linh khí của trận pháp ở đây cũng mỏng manh hơn một chút.

Đây có lẽ là con đường mà tên thám báo đã nhắc đến, một lối thoát hiểm hoặc một con đường bí mật ít ai biết đến, được sử dụng bởi những kẻ cấp thấp hơn trong gia tộc. Trần Phong thở phào nhẹ nhõm. Hắn cẩn thận tiếp cận lối đi, vận chuyển “Phá Hư Quyết” đến cực hạn, cố gắng làm cho linh khí quanh mình trở nên vô hình nhất có thể, tránh kích hoạt trận pháp.

Từng bước, từng bước, hắn vượt qua lối đi hẹp. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình bao phủ lấy mình, như thể đang đi xuyên qua một lớp màng vô hình. Đó chính là ranh giới của trận pháp. Hắn giữ vững tinh thần, điều hòa hơi thở, và cuối cùng, hắn đã xuyên qua được.

Khi bước vào bên trong ranh giới trận pháp, không khí lập tức thay đổi. Linh khí trở nên thuần khiết và dày đặc hơn gấp bội. Những tòa kiến trúc của Lâm gia hiện ra trong tầm mắt, lấp lánh dưới ánh trăng mờ. Những tòa nhà cổ kính, những ngọn tháp cao vút, tất cả đều toát lên vẻ uy nghi và quyền lực. Lâm gia quả nhiên là một thế lực hùng mạnh, không hổ danh là gia tộc đứng đầu khu vực này.

Trần Phong ẩn mình trong bóng tối, quan sát kỹ lưỡng. Hắn đã ở trong lòng địch. Từ đây, hắn phải tìm cách đến nhà giam ở phía Tây Bắc, giải cứu những người thân của mình, và sau đó… bắt đầu cuộc báo thù đẫm máu.

Hắn nhìn về phía Tây Bắc, nơi có những dãy nhà thấp hơn, trông có vẻ bí mật và ít người qua lại hơn. Đó chắc chắn là nơi giam giữ. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phấn khích và quyết tâm. Hắn sẽ khiến Lâm gia phải trả giá, từng người một. Kẻ Nghịch Thiên đã đến, và đêm nay, Lâm Sơn sẽ không còn yên bình nữa.

Trần Phong siết chặt nắm đấm, đôi mắt sáng rực lên trong màn đêm. Kế hoạch đã rõ ràng. Bước tiếp theo là lẻn vào nhà giam. Hắn không thể chờ đợi thêm nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8