Nghịch Thiên
Chương 100
Trần Phong bước đi trong màn đêm, mỗi bước chân đều vững vàng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn không còn là thiếu niên yếu ớt, cam chịu số phận đã bị định sẵn. Linh khí trong cơ thể hắn cuộn trào, như một dòng sông chảy xiết sau cơn mưa lớn, tràn đầy sức sống và năng lượng. Cảm giác được phục hồi, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước, mang đến cho hắn một sự tự tin chưa từng có, nhưng cũng đi kèm với một nỗi khát khao báo thù cháy bỏng.
Thị trấn gần nhất, Vọng Nguyệt trấn, cách di tích khoảng nửa ngày đường đi bộ. Với tốc độ hiện tại của Trần Phong, hắn có thể đến đó trước bình minh. Hắn không vội vàng, nhưng cũng không chậm trễ. Mỗi hơi thở của hắn đều hòa quyện với linh khí xung quanh, tinh thần hắn đạt đến một trạng thái tĩnh lặng nhưng đầy cảnh giác. Con đường mòn gập ghềnh dưới chân không còn là trở ngại, hắn nhẹ nhàng lướt qua những bụi cây, những tảng đá, như một bóng ma trong đêm.
Trong tâm trí Trần Phong, hình ảnh gia đình bị thảm sát, hình ảnh hắn bị phế đan điền, bị Lâm gia vứt bỏ như một món đồ bỏ đi, hiện lên rõ ràng. Những ký ức đau khổ ấy, thay vì làm hắn suy sụp, lại trở thành nhiên liệu thiêu đốt ý chí của hắn. Hắn không muốn chỉ sống sót; hắn muốn lật đổ, muốn chứng minh rằng không có số phận nào là không thể thay đổi. Đây chính là hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm trong hắn.
Khi những tia nắng đầu tiên le lói phía chân trời, Vọng Nguyệt trấn dần hiện ra trước mắt Trần Phong. Thị trấn tuy nhỏ nhưng khá sầm uất, với những ngôi nhà gỗ mái ngói san sát, những con đường đất nện đã bắt đầu có vài người qua lại. Hắn khẽ thở ra, điều chỉnh lại hơi thở và khí tức của mình, cố gắng trông giống một thiếu niên bình thường vừa trải qua một đêm ngủ không ngon giấc, chứ không phải một cường giả vừa lột xác.
Bước vào trấn, Trần Phong tìm đến một quán mì nhỏ ven đường. Mùi hương thơm lừng của nước dùng và hành lá xộc thẳng vào mũi, đánh thức cơn đói cồn cào trong dạ dày hắn. Hắn gọi một bát mì lớn, ngồi vào một góc khuất, vừa ăn vừa lắng nghe những câu chuyện phiếm từ những người xung quanh. Đây là cách hiệu quả nhất để thu thập tin tức ở một nơi như thế này.
Quả nhiên, không lâu sau, những cái tên quen thuộc bắt đầu xuất hiện trong các cuộc trò chuyện. Lâm gia, một trong ba thế lực lớn nhất trong khu vực, dường như đang có những động thái lớn. Trần Phong nghe loáng thoáng về việc Lâm gia đang tăng cường ảnh hưởng, thậm chí còn có ý định thôn tính một số tiểu tông môn và thế gia nhỏ xung quanh. Chúng đang bành trướng, và điều đó khiến hắn càng thêm căm phẫn.
“Nghe nói Lâm gia vừa chiêu mộ được mấy vị khách khanh cường đại lắm,” một lão phu nhân nói với người bán mì. “Bọn họ định làm gì vậy không biết? Cứ thế này thì những nhà nhỏ như chúng ta khó mà sống yên ổn.”
Người bán mì thở dài: “Ai mà biết được. Càng ngày càng loạn. Mấy ngày trước, còn có tin đồn là Lâm gia đã bắt được một vài tàn dư của Trần gia, nhưng không biết thực hư thế nào.”
Nghe đến đây, tay Trần Phong siết chặt chiếc đũa. Tàn dư của Trần gia? Chắc chắn là những người họ hàng xa, hoặc những tôi tớ trung thành đã từng phục vụ gia tộc hắn. Lòng hắn quặn lại. Lâm gia thực sự đã không để lại một con đường sống nào.
Hắn cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, tiếp tục ăn mì như không có chuyện gì. Sau khi ăn xong, Trần Phong trả tiền và rời đi. Hắn cần một nơi yên tĩnh hơn để tổng hợp thông tin và vạch ra kế hoạch.
Hắn thuê một căn phòng trọ nhỏ ở một khu hẻo lánh của trấn. Căn phòng đơn sơ, chỉ có một chiếc giường và một cái bàn gỗ, nhưng đủ riêng tư. Trần Phong ngồi xuống, nhắm mắt lại. Từng mảnh thông tin hắn nghe được lướt qua tâm trí hắn. Lâm gia đang mạnh lên, chiêu mộ cao thủ, và đang truy sát những người còn lại của Trần gia. Điều này có nghĩa là Lâm gia không chỉ muốn tiêu diệt hắn mà còn muốn xóa sổ hoàn toàn mọi dấu vết của Trần gia trên thế giới này.
Cơn giận bùng lên trong lòng Trần Phong, nhưng hắn nhanh chóng trấn tĩnh lại. Sự nóng vội sẽ chỉ dẫn đến thất bại. Hắn cần phải suy nghĩ cẩn thận. Lâm gia chắc chắn có những cường giả cấp độ Khai Mạch cảnh, thậm chí là những trưởng lão ở mức độ cao hơn. Với sức mạnh hiện tại của hắn, hắn có thể đối phó với những tu sĩ ở cảnh giới Khai Mạch sơ kỳ, trung kỳ, nhưng nếu là những cao thủ Khai Mạch hậu kỳ hay thậm chí là Thông Mạch cảnh thì vẫn còn là một ẩn số. Tuy nhiên, hắn đã có vật phẩm nghịch thiên trong người – cổ tháp thần bí mà hắn vô tình đoạt được. Nó đã giúp hắn lột xác, và hắn tin rằng nó còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn nữa.
Hắn bắt đầu xem xét lại những gì mình đã học được từ cổ tháp. Cổ tháp không chỉ cung cấp cho hắn linh khí tinh thuần mà còn chứa đựng một bộ công pháp cổ xưa, mang tên “Nghịch Thiên Quyết”. Bộ công pháp này hoàn toàn khác biệt so với những công pháp thông thường mà hắn từng biết. Nó không chỉ giúp tu luyện linh khí mà còn rèn luyện ý chí, tinh thần, giúp người tu luyện phá vỡ mọi giới hạn, mọi xiềng xích của “Thiên Đạo”. Đây chính là nguồn gốc sức mạnh Nghịch Thiên của hắn.
Trần Phong quyết định sẽ không trực tiếp tấn công Lâm gia một cách đường hoàng. Điều đó quá mạo hiểm và không khôn ngoan. Hắn cần phải hành động bí mật, từng bước làm suy yếu Lâm gia, đồng thời tìm cách giải cứu những người Trần gia còn sót lại, nếu họ thực sự đang bị giam cầm.
Kế hoạch đầu tiên là thâm nhập vào tổng bộ của Lâm gia. Nghe có vẻ điên rồ, nhưng hắn tin vào khả năng ẩn nấp và đột phá của mình sau khi tu luyện Nghịch Thiên Quyết. Hắn cần bản đồ chi tiết của Lâm gia, thông tin về các trưởng lão, các vị khách khanh mà chúng đã chiêu mộ, và quan trọng nhất là vị trí giam giữ những người Trần gia.
Để có được những thông tin đó, hắn cần tiếp cận những nguồn tin đáng tin cậy. Ở Vọng Nguyệt trấn, những nơi như tửu quán, sòng bạc hay các chợ đen thường là nơi tập trung nhiều tin tức nhất, mặc dù không phải tất cả đều chính xác. Hắn cần phải sàng lọc.
Buổi chiều hôm đó, Trần Phong rời khỏi phòng trọ. Hắn ăn mặc giản dị, đội một chiếc mũ rộng vành che đi phần nào khuôn mặt. Hắn đi đến khu chợ đen của trấn. Nơi đây là một mê cung của những con hẻm nhỏ, với đủ loại hàng hóa được bày bán, từ linh dược, vũ khí cho đến những thông tin bí mật.
Trong một góc khuất, hắn thấy một lão già râu tóc bạc phơ, trông như một người bán thuốc dạo, nhưng ánh mắt lão lại lấp lánh sự tinh ranh. Trần Phong nhớ lại những lời đồn đại: lão già này là một tay buôn tin tức có tiếng trong vùng, được biết đến với biệt danh “Bách Hiểu Sinh”.
Trần Phong tiếp cận lão già. “Lão tiền bối, tiểu bối có chút chuyện muốn hỏi.”
Lão già liếc nhìn Trần Phong, ánh mắt dò xét. “Cần gì? Thuốc bổ hay thuốc độc? Hay là bản đồ kho báu cổ?”
Trần Phong mỉm cười nhạt. “Tiểu bối muốn biết về Lâm gia.”
Nghe đến cái tên Lâm gia, sắc mặt lão già hơi thay đổi, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường. “Lâm gia à? Tin tức về bọn họ đắt lắm đấy, tiểu tử.”
Trần Phong lấy ra một túi nhỏ, bên trong có mấy viên linh thạch hạ phẩm mà hắn đã thu thập được từ di tích. Đây là số tài sản ít ỏi của hắn, nhưng ở cảnh giới phàm nhân này, linh thạch vẫn là thứ rất có giá trị.
Lão già cầm lấy túi linh thạch, cân nhắc trong tay. “Cũng tạm được. Ngươi muốn biết gì?”
“Tất cả. Về cấu trúc của Lâm gia, những cường giả mới được chiêu mộ, và quan trọng nhất, có tin tức gì về việc Lâm gia đang giam giữ những người của Trần gia hay không?” Trần Phong hỏi, giọng nói trầm thấp, cố gắng che giấu sự lo lắng.
Lão già nhếch mép cười. “Được thôi. Nhưng ta chỉ biết những gì ta biết. Ngươi phải tự mình kiểm chứng.”
Sau đó, lão bắt đầu kể. Lâm gia có ba trưởng lão chính là Lâm Thiên, Lâm Hải, Lâm Phong, đều là tu sĩ Khai Mạch cảnh đỉnh phong, gần đạt đến Thông Mạch cảnh. Gần đây, chúng chiêu mộ thêm hai vị khách khanh, một là kiếm khách tên là Hắc Ảnh, một là pháp sư tên là Xích Viêm, cả hai đều có tu vi Khai Mạch hậu kỳ, rất khó đối phó. Tổng bộ của Lâm gia nằm sâu trong Lâm Sơn, một ngọn núi có địa hình hiểm trở, được bảo vệ bởi một trận pháp ẩn giấu và vô số cạm bẫy.
Về vấn đề giam giữ người Trần gia, lão già gật đầu xác nhận. “Đúng là có. Nghe nói khoảng mười mấy người, đa phần là phụ nữ và trẻ em. Bọn chúng bị giam trong một mật lao dưới lòng đất, ở phía sau tổng bộ Lâm gia. Lâm gia muốn dùng bọn họ để dẫn dụ bất kỳ tàn dư nào còn sót lại của Trần gia xuất hiện.”
Trần Phong nắm chặt tay. Thông tin này khiến hắn vừa đau lòng vừa căm phẫn tột độ. Lâm gia thực sự đã đi quá xa. Hắn không thể chờ đợi thêm nữa.
“Cảm ơn lão tiền bối.” Trần Phong đứng dậy, trong mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
Lão già nhìn theo bóng lưng hắn, khẽ lắc đầu. “Tiểu tử này không đơn giản. Ánh mắt đó… không phải của người bình thường.”
Trần Phong trở về phòng trọ, trong đầu đã hình thành một kế hoạch sơ bộ. Hắn sẽ không tấn công trực diện. Thay vào đó, hắn sẽ sử dụng khả năng ẩn nấp và tốc độ của mình để lẻn vào Lâm Sơn, thăm dò trận pháp và cạm bẫy, sau đó tìm cách đột nhập vào mật lao giải cứu những người Trần gia. Sau khi giải cứu xong, hắn sẽ tạo ra một cuộc hỗn loạn lớn, làm suy yếu Lâm gia trước khi đối đầu trực diện với những cường giả của chúng.
Kế hoạch này đòi hỏi sự cẩn trọng tối đa và khả năng ứng biến linh hoạt. Hắn cần phải luyện tập thêm Nghịch Thiên Quyết, đặc biệt là những chiêu thức liên quan đến ẩn nấp và đột phá, để đảm bảo thành công. Hắn cũng cần chuẩn bị một số vật phẩm phụ trợ, như thuốc giải độc, phi tiêu tẩm độc, hoặc những thứ có thể gây ra ảo ảnh để đánh lạc hướng địch.
Đêm đó, Trần Phong không ngủ. Hắn ngồi thiền, vận chuyển Nghịch Thiên Quyết, cảm nhận từng luồng linh khí tinh thuần chảy khắp cơ thể, củng cố tu vi của mình. Hắn đã đột phá lên Khai Mạch cảnh tầng thứ ba, một tốc độ mà ngay cả những thiên tài cũng phải kinh ngạc. Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Sáng sớm hôm sau, trước khi mặt trời mọc, Trần Phong rời Vọng Nguyệt trấn. Hắn không đi theo con đường lớn, mà len lỏi vào rừng sâu, hướng thẳng đến Lâm Sơn. Hắn không còn là Trần Phong yếu đuối của ngày xưa. Hắn là một kẻ Nghịch Thiên, và Lâm gia sẽ sớm cảm nhận được sự phẫn nộ của một kẻ đã bị số phận ruồng bỏ nhưng lại vươn lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Hành trình báo thù của Trần Phong, sau màn lột xác kinh thiên động địa và bước đi đầu tiên là thu thập thông tin, giờ đây đã bước vào giai đoạn thực thi. Mục tiêu tiếp theo: Lâm Sơn, nơi tổng bộ Lâm gia đang án ngữ, nơi những người thân còn sót lại của hắn đang bị giam cầm. Hắn sẽ đến đó, và mang theo sự hủy diệt cho kẻ thù.