Đế Thần Vô Thượng
Chương 97

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:25:49 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 97: Hắc Long Thành, Tiềm Long Hội

Lăng Thiên lao đi như một cơn gió, xuyên qua những tầng mây Thần Giới dày đặc. Tốc độ của hắn giờ đây đã đạt đến một cấp độ kinh hoàng, chỉ trong chốc lát đã vượt qua hàng ngàn dặm núi non hiểm trở. Hắc Long Thành hiện ra trước mắt hắn, sừng sững giữa một bình nguyên rộng lớn, được bao bọc bởi những ngọn Thần Sơn hùng vĩ. Khác với sự tráng lệ nhưng vẫn còn mang chút phàm trần của Tiên Giới, Hắc Long Thành mang một vẻ uy nghi, cổ kính và trầm trọng hơn nhiều, như thể nó đã tồn tại từ thuở hồng hoang, chứng kiến vô số kỷ nguyên thăng trầm.

Những bức tường thành cao vút, được khắc chạm vô số phù văn Thần trận, phát ra thứ ánh sáng ngũ sắc nhàn nhạt, bảo vệ thành phố khỏi mọi xâm nhập. Thần khí cuồn cuộn như mây trôi lượn lờ trên đỉnh thành, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ đến nghẹt thở. Từ trên cao nhìn xuống, Lăng Thiên thấy vô số kiến trúc cổ xưa được xây dựng bằng những loại Thần thạch quý hiếm, những con đường rộng lớn lát đá xanh ngọc, và dòng người tấp nập qua lại, phần lớn đều là những cường giả Thần Nhân, Thần Tướng, thậm chí có cả Thần Vương ẩn mình. Mỗi người đều mang theo một luồng khí tức mạnh mẽ, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo.

Đây mới thật sự là Thần Giới! Lăng Thiên cảm thán trong lòng. Nơi đây không có phàm nhân, không có tiên nhân yếu kém, chỉ có những sinh linh được Thần khí tẩm bổ từ khi sinh ra, mang trong mình huyết mạch cường đại. Sự cạnh tranh và áp lực ở đây chắc chắn sẽ khốc liệt hơn gấp vạn lần Tiên Giới.

Hắn không vội vàng xông vào thành, mà hạ xuống một khu rừng thưa cách cổng thành không xa. Hắn thay đổi y phục, không còn là bộ Tiên bào đơn giản, mà là một bộ Thần phục màu đen tuyền, không cầu kỳ nhưng toát lên vẻ bí ẩn, mạnh mẽ. Hắn cũng cố gắng che giấu bớt khí tức của mình, khiến người khác khó có thể đoán được tu vi chân chính của hắn. Dù sao, hắn cũng là một kẻ ngoại lai, cần phải cẩn trọng.

Sau khi chuẩn bị xong, Lăng Thiên bước đi bình thản về phía cổng thành. Cổng thành Hắc Long rộng lớn đến mức có thể cho hàng trăm cỗ Thần xa cùng lúc ra vào. Hàng loạt Thần vệ mặc giáp trụ đen bóng đứng gác, khí thế lẫm liệt. Tuy nhiên, họ chỉ kiểm tra sơ qua những người có vẻ khả nghi, còn lại đều cho qua. Lăng Thiên thuận lợi tiến vào Hắc Long Thành.

Bên trong thành, sự phồn hoa và sức sống càng thể hiện rõ rệt. Các cửa hàng bày bán đủ loại Thần đan, Thần khí, Thần tài quý hiếm. Những quán rượu, nhà hàng sang trọng tấp nập khách khứa. Tiếng rao hàng, tiếng trò chuyện, tiếng cười nói hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của Thần Giới. Lăng Thiên không khỏi bị choáng ngợp trước sự giàu có và hùng mạnh của nơi này.

Hắn dừng lại tại một tiệm trà ven đường, gọi một ấm Thần trà, lắng nghe những câu chuyện phiếm của các Thần Nhân xung quanh. Hắn nhanh chóng nắm bắt được một số thông tin quan trọng. Hắc Long Tông là một trong ba đại tông môn hùng mạnh nhất Hắc Long Thành, ngang hàng với Thanh Phong Tông và Xích Viêm Tông. Ba tông môn này tranh giành tài nguyên và quyền lực, nhưng vẫn duy trì một sự cân bằng nhất định. Tiềm Long Hội mà hắn muốn tham gia, chính là một sự kiện lớn do Hắc Long Tông tổ chức mỗi mười năm một lần, nhằm chiêu mộ những thiên tài và cường giả tán tu từ khắp nơi.

“Tiềm Long Hội lần này nghe nói có rất nhiều nhân vật không tầm thường tham gia. Ngay cả đệ tử của Thanh Phong Tông và Xích Viêm Tông cũng đến xem náo nhiệt.”

“Đương nhiên rồi, Tiềm Long Hội là cơ hội để Hắc Long Tông tìm kiếm nhân tài. Ai có thể lọt vào mắt xanh của trưởng lão Hắc Long Tông, coi như một bước lên mây.”

“Ta nghe nói, Hắc Long Tông còn đặc biệt chuẩn bị một phần thưởng hậu hĩnh cho người đứng đầu Tiềm Long Hội, là một viên Hắc Long Thần Đan, có thể giúp Thần Nhân đột phá lên Thần Tướng đỉnh phong!”

Những thông tin này khiến Lăng Thiên càng thêm hứng thú. Hắc Long Thần Đan tuy không còn nhiều tác dụng với tu vi hiện tại của hắn, nhưng phần thưởng đó cho thấy sự coi trọng của Hắc Long Tông đối với Tiềm Long Hội. Quan trọng hơn, hắn sẽ có cơ hội giao lưu với những cường giả thực sự của Thần Giới.

Hắn uống cạn chén trà, đứng dậy, hướng về phía đông thành. Nơi đó, một ngọn núi hùng vĩ, cao ngất trời, được gọi là Hắc Long Sơn, chính là tổng đàn của Hắc Long Tông. Tiềm Long Hội được tổ chức tại chân núi, trong một quảng trường rộng lớn.

Khi Lăng Thiên đến nơi, quảng trường đã chật kín người. Hàng ngàn Thần Nhân trẻ tuổi và cường giả tán tu đang tụ tập, khí thế ngút trời. Có những người mang theo vẻ tự tin ngạo mạn, có người trầm mặc ít nói, có người lại đầy vẻ lo lắng. Tất cả đều hướng ánh mắt về phía một đài cao ở trung tâm quảng trường, nơi các trưởng lão và đệ tử nòng cốt của Hắc Long Tông đang ngồi. Phía trên đài, một tấm bia đá khổng lồ, cao trăm trượng, đen nhánh như mực tàu, đứng sừng sững, phát ra những luồng dao động năng lượng mạnh mẽ.

Lăng Thiên đứng lẫn vào đám đông, quan sát. Hắn nhận ra, phần lớn những người đến đây đều là Thần Nhân cảnh giới sơ kỳ đến trung kỳ. Cảnh giới Thần Tướng đã là hiếm thấy, còn Thần Vương thì gần như không có. Điều này cũng dễ hiểu, Thần Vương đã là cường giả một phương, ít ai cam lòng làm đệ tử ngoại môn cho một tông môn khác, trừ khi có mục đích đặc biệt.

Một giọng nói sang sảng vang vọng khắp quảng trường: “Chào mừng chư vị đến với Tiềm Long Hội của Hắc Long Tông chúng ta! Ta là Hắc Phong trưởng lão, phụ trách tuyển chọn đệ tử lần này!”

Một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc hắc bào, khí thế uy nghiêm, bước lên đài cao. Ánh mắt ông ta quét qua một lượt, khiến tất cả mọi người đều cảm thấy một áp lực vô hình.

“Quy tắc Tiềm Long Hội rất đơn giản. Bài khảo hạch đầu tiên là ‘Thần Lực Đo Thạch’. Chư vị chỉ cần dùng toàn lực công kích Thần Lực Đo Thạch. Nếu có thể khiến Thần Lực Đo Thạch phát sáng ba màu trở lên, tức là đủ tư cách để tham gia vòng tiếp theo!” Hắc Phong trưởng lão nói, tay chỉ vào tấm bia đá đen kịt.

Tấm bia đá này được gọi là Thần Lực Đo Thạch, là một loại Thần thạch đặc biệt có thể cảm ứng và hiển thị cấp độ sức mạnh của người tu luyện. Phát sáng một màu là Thần Nhân sơ kỳ, hai màu là trung kỳ, ba màu là hậu kỳ, bốn màu là đỉnh phong. Nếu có thể phát sáng năm màu, tức là đã đạt đến cảnh giới Thần Tướng.

Nghe vậy, những người có mặt đều xôn xao bàn tán. Ba màu đã là một ngưỡng khá cao, đòi hỏi phải là Thần Nhân hậu kỳ trở lên mới có thể dễ dàng đạt được. Điều này đã loại bỏ phần lớn những người yếu kém.

“Bắt đầu đi!” Hắc Phong trưởng lão phất tay. Ngay lập tức, hàng chục người đã lao lên, xếp hàng trước Thần Lực Đo Thạch.

Người đầu tiên là một thanh niên vạm vỡ, khí thế hung hăng. Hắn gầm lên một tiếng, tung ra một quyền mang theo Thần lực cuồn cuộn, đánh mạnh vào tấm bia đá. “Ầm!” Một tiếng vang lớn, tấm bia đá rung nhẹ, phát ra ánh sáng màu đỏ rực. Một màu!

Thanh niên kia thất vọng cúi đầu, bị đệ tử Hắc Long Tông mời ra ngoài. Tiếp theo là những người khác. Có người phát sáng hai màu, có người chỉ một màu. Rất ít người đạt đến ba màu. Những người đạt được ba màu đều được đám đông trầm trồ, ngưỡng mộ. Có một vài thiên tài trẻ tuổi, thậm chí còn khiến Thần Lực Đo Thạch phát sáng bốn màu, khiến các trưởng lão trên đài cao cũng phải gật gù tán thưởng.

Lăng Thiên đứng yên lặng quan sát. Hắn không vội. Hắn cần thăm dò thực lực chung của những người ở đây. Hắn nhận ra, sức mạnh của những người được gọi là “thiên tài” ở Thần Giới này, quả thật vượt xa những gì hắn từng thấy ở Tiên Giới. Một Thần Nhân đỉnh phong ở đây có thể dễ dàng đánh bại một Tiên Đế bình thường. Thậm chí có một thiếu niên mới mười tám đôi mươi, lại có thể khiến Thần Lực Đo Thạch phát sáng năm màu, tức là đã đạt đến cảnh giới Thần Tướng! Thiên phú như vậy, thật sự kinh người.

“Ha ha, Lăng huynh, sao huynh còn chưa ra tay?”

Một giọng nói vang lên bên cạnh, Lăng Thiên quay đầu nhìn lại. Một thanh niên dáng người cao ráo, tuấn tú, trên người mặc một bộ bào phục màu xanh lam, nở nụ cười thân thiện. Người này chính là thanh niên hắn đã gặp ở Tiệm Trà Thiên Thanh, người đã giúp hắn định hướng đến Hắc Long Thành.

“Cổ huynh.” Lăng Thiên gật đầu đáp lại. Hắn nhớ tên người này là Cổ Lam. “Ta đang quan sát thôi. Cổ huynh định khi nào ra tay?”

Cổ Lam cười: “Ta cũng không vội, muốn xem trước vài người. Nhưng ta tin Lăng huynh đã đạt đến cảnh giới Thần Nhân hậu kỳ, đạt ba màu hẳn không thành vấn đề.”

Lăng Thiên chỉ cười không nói. Hắn có thể cảm nhận được Cổ Lam này là một Thần Nhân đỉnh phong, chỉ cách Thần Tướng một bước. Xem ra người này cũng là một thiên tài. Hắn cũng không ngạc nhiên khi Cổ Lam có thể nhìn ra tu vi của hắn, dù hắn đã cố gắng che giấu. Tuy nhiên, Cổ Lam chỉ đoán được hắn là Thần Nhân hậu kỳ, chứ không phải đỉnh phong, và chắc chắn không đoán được rằng hắn đã vượt xa cảnh giới Thần Nhân.

Sau khi khoảng một nửa số người đã thử sức, Lăng Thiên cảm thấy đã đủ thông tin. Hắn bước ra khỏi đám đông, tiến về phía Thần Lực Đo Thạch. Sự xuất hiện của hắn không gây chú ý quá nhiều, bởi hắn không mang theo khí thế phô trương, chỉ như một Thần Nhân bình thường.

“Kẻ tiếp theo!” Một đệ tử Hắc Long Tông phụ trách ghi danh cất tiếng.

Lăng Thiên tiến đến trước Thần Lực Đo Thạch. Hắn hít một hơi thật sâu, vận chuyển Thần lực trong cơ thể. Hắn không sử dụng “Thần Mạch Vô Thượng” toàn lực, mà chỉ điều động một phần sức mạnh của cảnh giới Thần Nhân đỉnh phong, sau đó ngưng tụ vào lòng bàn tay. Một luồng Thần lực tinh khiết, mạnh mẽ nhưng không quá phô trương, bùng phát.

“Phập!”

Một cú đấm nhẹ nhàng, không tiếng động lớn, chỉ như một giọt nước rơi vào mặt hồ phẳng lặng. Nhưng ngay sau đó, Thần Lực Đo Thạch bỗng nhiên chấn động kịch liệt!

Ánh sáng màu đỏ bùng lên, sau đó là màu cam, màu vàng, màu xanh lục, màu xanh lam! Năm màu liên tiếp xuất hiện, rực rỡ chói mắt, chiếu sáng cả quảng trường. Chưa dừng lại ở đó, sau năm màu, một tia sáng màu tím nhạt bắt đầu lóe lên, rồi nhanh chóng lan rộng, bao phủ toàn bộ tấm bia đá bằng một ánh sáng tím mộng ảo!

Sáu màu! Thần Lực Đo Thạch phát sáng sáu màu!

Cả quảng trường bỗng chốc im lặng như tờ. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lăng Thiên, tràn ngập sự kinh ngạc, không thể tin được. Ngay cả các trưởng lão Hắc Long Tông trên đài cao cũng đồng loạt đứng dậy, ánh mắt sắc bén như điện, nhìn chằm chằm vào hắn.

“Sáu màu? Điều này sao có thể?”

“Đoán Thạch này chưa bao giờ hiển thị sáu màu cả! Cao nhất cũng chỉ là năm màu, đại diện cho Thần Tướng!”

“Kẻ này rốt cuộc là ai? Tu vi gì?”

Tiếng xì xào bàn tán bùng nổ, còn mạnh mẽ hơn lúc trước. Cổ Lam đứng trong đám đông, há hốc mồm kinh ngạc. Hắn chỉ nghĩ Lăng Thiên là Thần Nhân hậu kỳ hoặc đỉnh phong, nhưng không ngờ lại có thể đánh ra sáu màu! Điều này đã vượt qua mọi nhận thức của hắn về Thần Lực Đo Thạch.

Hắc Phong trưởng lão trên đài cao, vẻ mặt uy nghiêm cũng không còn giữ được. Ông ta bước nhanh đến trước Thần Lực Đo Thạch, cẩn thận kiểm tra, rồi lại nhìn chằm chằm vào Lăng Thiên. “Ngươi tên là gì? Tu vi gì?” Giọng nói của ông ta tràn đầy sự kinh ngạc, xen lẫn một tia hưng phấn.

Lăng Thiên bình tĩnh ôm quyền: “Vãn bối Lăng Thiên. Về tu vi… có lẽ đã vượt qua cảnh giới Thần Tướng một chút.” Hắn nói rất khiêm tốn, nhưng lời này lại như một quả bom ném vào đám đông.

Vượt qua Thần Tướng một chút? Đó chẳng phải là cảnh giới Thần Vương sao? Một thiếu niên ngoại lai, lại có thể đạt đến cảnh giới Thần Vương?! Điều này hoàn toàn phá vỡ lẽ thường.

Hắc Phong trưởng lão hít sâu một hơi. Ông ta là Thần Vương trung kỳ, có thể cảm nhận được Lăng Thiên không nói dối. Luồng Thần lực mà Lăng Thiên vừa bộc lộ tuy không quá mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng tinh khiết, ẩn chứa một loại uy áp khó tả, không phải Thần Tướng bình thường có thể sở hữu. Tấm bia đá hiển thị sáu màu, có lẽ là đại diện cho một cảnh giới cao hơn Thần Tướng, mà tấm bia này chưa từng ghi nhận!

“Tốt! Tốt! Tốt!” Hắc Phong trưởng lão liên tục nói ba chữ “tốt”. Ánh mắt ông ta nhìn Lăng Thiên như nhìn thấy một khối bảo ngọc vô giá. “Lăng Thiên! Ngươi trực tiếp thông qua vòng khảo hạch đầu tiên, và tất cả các vòng khảo hạch sau! Từ giờ phút này, ngươi chính là đệ tử nòng cốt của Hắc Long Tông ta! Ta sẽ đích thân dẫn ngươi đi diện kiến Tông chủ!”

Lời tuyên bố này lại một lần nữa khiến toàn bộ quảng trường chấn động. Trực tiếp trở thành đệ tử nòng cốt? Thậm chí còn được Hắc Phong trưởng lão đích thân dẫn đi diện kiến Tông chủ? Đây là đãi ngộ chưa từng có trong lịch sử Tiềm Long Hội! Ngay cả những thiên tài Thần Tướng cũng chỉ được coi là đệ tử nội môn, còn muốn trở thành đệ tử nòng cốt thì phải trải qua nhiều thử thách hơn nữa.

Lăng Thiên khẽ nhướng mày, có vẻ như hắn đã gây ra một sự chú ý lớn hơn mình tưởng. Nhưng điều này cũng tốt, ít nhất hắn sẽ có được một vị thế nhất định trong Hắc Long Tông, dễ dàng hơn trong việc tìm hiểu thông tin và tiếp tục tu luyện.

Hắc Phong trưởng lão không đợi Lăng Thiên trả lời, đã lập tức nắm lấy tay hắn, ánh mắt tràn đầy vẻ vui mừng. “Đi thôi, Lăng Thiên. Tông chủ chắc chắn sẽ rất vui mừng khi biết Hắc Long Tông chúng ta lại có một thiên tài như ngươi!”

Dưới ánh mắt kinh ngạc, ghen tị và cả kính sợ của hàng ngàn người, Lăng Thiên theo Hắc Phong trưởng lão bay lên, hướng về phía đỉnh Hắc Long Sơn. Cuộc hành trình của hắn ở Thần Giới, với tư cách là một đệ tử nòng cốt của Hắc Long Tông, chính thức bắt đầu, hứa hẹn sẽ khuấy động phong vân của toàn bộ Thần Giới.

Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Mục tiêu của hắn không chỉ dừng lại ở Hắc Long Tông, hay Hắc Long Thành. Hắn muốn đứng trên đỉnh cao nhất của Thần Giới, khám phá những bí ẩn sâu xa nhất, và cuối cùng, thách thức Thiên Đạo. Con đường “Đế Thần Vô Thượng” còn rất dài, và đầy rẫy chông gai.

Nhưng Lăng Thiên không sợ hãi. Hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách. Hắc Long Tông, Thần Giới, hãy đón nhận Lăng Thiên này!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8