Đế Thần Vô Thượng
Chương 95
Chương 95: Tử Kim Thần Liên, Đột Phá Trung Giai
Lăng Thiên rời khỏi khu vực Long Mãng đã chết, không vội vã mà cẩn trọng từng bước. Thần Dược Cốc không hổ danh là một trong những vùng đất hiểm địa của Thần Giới, nơi đây Thần Nguyên nồng đậm đến mức hóa thành sương mù lượn lờ giữa những dãy núi đá kỳ lạ và cây cối cổ thụ. Tuy nhiên, sự giàu có về tài nguyên cũng đi kèm với vô vàn nguy hiểm. Hắn biết, không chỉ có Thần Thú ẩn nấp, mà còn có vô số Thần Nhân khác đang săn lùng Thần Dược, và dĩ nhiên, cũng không thiếu những kẻ tàn nhẫn muốn cướp đoạt tài sản của người khác.
Hắn không muốn gây sự chú ý. Ba vị Thần Tộc cường giả kia chắc chắn sẽ không bỏ qua việc Tử Kim Thần Liên rơi vào tay kẻ khác, và có lẽ chúng còn chưa hoàn toàn rời đi khỏi Thần Dược Cốc. Lăng Thiên cần một nơi tuyệt đối an toàn để bế quan, hấp thu dược lực của Tử Kim Thần Liên, nhanh chóng đột phá cảnh giới Thần Nhân trung giai.
Ánh mắt hắn đảo qua, Thần Thức trải rộng, cẩn thận thăm dò từng ngóc ngách. Hắn không chỉ tìm kiếm một hang động kín đáo, mà còn muốn một nơi có Thần Nguyên càng thêm tinh thuần, hoặc có dấu hiệu của một mạch khoáng Thần Thạch ngầm. Hắn hiểu rằng, với thể chất đặc biệt của mình, việc hấp thu Thần Nguyên thông thường sẽ hiệu quả hơn rất nhiều nếu nguồn cung cấp dồi dào và chất lượng.
Sau gần nửa ngày trời di chuyển, né tránh những khu vực có dấu hiệu Thần Thú cấp cao hoặc Thần Nhân khác đang hoạt động, Lăng Thiên cuối cùng cũng tìm thấy một địa điểm ưng ý. Đó là một khe nứt sâu hoắm ẩn mình sau một thác nước Thần Nguyên nhỏ, nơi dòng nước trắng xóa từ trên cao đổ xuống, tạo thành một màn che tự nhiên hoàn hảo. Bên trong khe nứt, một con đường hẹp dẫn xuống lòng đất, càng đi sâu, Thần Nguyên càng trở nên đặc quánh, thậm chí có thể nhìn thấy những hạt sáng li ti lấp lánh trôi nổi trong không khí.
Lăng Thiên cẩn thận tiến vào. Bên dưới lòng đất là một hang động rộng lớn, vòm đá cao vút, và trên vách động có những sợi Thần Thạch nhũ lấp lánh, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ Thần Nguyên. Không khí trong động mát lạnh và tràn đầy sinh khí. Quan trọng hơn, hắn cảm nhận được một luồng Thần Nguyên tinh khiết hơn rất nhiều đang bốc lên từ sâu dưới lòng đất, dấu hiệu của một Thần Mạch nhỏ hoặc một mỏ Thần Thạch chưa được khai thác. Đây chính là nơi lý tưởng để bế quan.
Hắn không lập tức ngồi xuống tu luyện. Thay vào đó, Lăng Thiên bắt đầu bố trí một loạt trận pháp phòng ngự và ẩn nấp. Với kinh nghiệm tu luyện từ phàm giới đến tiên giới, hắn hiểu rõ tầm quan trọng của việc che giấu khí tức và bảo vệ bản thân khi đột phá. Hắn dùng một số Thần Thạch hạ phẩm còn lại để làm vật dẫn, kết hợp với các thủ ấn phức tạp, tạo ra một trận pháp Mê Tung và Ẩn Tức, đủ để đánh lừa những Thần Nhân không quá mạnh hoặc những kẻ chỉ lướt qua bên ngoài.
Hoàn tất mọi thứ, Lăng Thiên ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, hít sâu một hơi. Cảm giác Thần Nguyên tinh thuần tràn vào phổi khiến hắn cảm thấy sảng khoái. Hắn lấy Tử Kim Thần Liên từ nhẫn trữ vật ra. Ngay lập tức, luồng sáng tím vàng rực rỡ chiếu rọi cả hang động, một mùi hương thanh khiết pha lẫn chút khí tức cổ xưa lan tỏa, khiến tinh thần Lăng Thiên chấn động.
Tử Kim Thần Liên. Toàn thân nó tỏa ra ánh sáng rực rỡ, những cánh sen màu tím biếc được điểm xuyết bởi những đường vân vàng kim huyền ảo. Khí tức của nó không chỉ là Thần Nguyên đơn thuần, mà còn ẩn chứa một loại Thần Tính vô cùng mạnh mẽ, như thể nó đã trải qua hàng vạn năm hấp thu tinh hoa của trời đất và quy tắc Thần Giới.
Lăng Thiên không chần chừ. Hắn đưa Tử Kim Thần Liên đến gần miệng, nhẹ nhàng cắn một cánh sen nhỏ. Ngay lập tức, một dòng năng lượng ấm áp, mạnh mẽ và tinh khiết đến khó tin tràn vào cơ thể hắn. Dòng năng lượng này không hề hung bạo, mà như một dòng suối mát lành, nhanh chóng lan tỏa khắp kinh mạch, hòa vào Thần Nguyên của hắn. Thần Nguyên trong đan điền của hắn lập tức sôi trào, như được tiếp thêm một nguồn lực khổng lồ.
Điều khiến Lăng Thiên ngạc nhiên hơn là, khi dược lực của Tử Kim Thần Liên hòa vào, huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong cơ thể hắn cũng bắt đầu phản ứng. Một cảm giác nóng bỏng lan tỏa từ sâu trong xương tủy, những đường vân huyết mạch màu vàng kim mờ ảo trên cánh tay hắn khẽ nhấp nháy. Dược lực của Thần Liên không chỉ tăng cường Thần Nguyên, mà còn trực tiếp tẩy rửa Thần Thể, củng cố Thần Cách, và quan trọng nhất, nó đang kích thích tiềm năng huyết mạch của hắn, giúp nó trở nên tinh thuần và mạnh mẽ hơn.
Lăng Thiên nhắm mắt, tập trung hoàn toàn vào quá trình luyện hóa. Hắn vận chuyển công pháp “Đế Thần Quyết” – công pháp cốt lõi của huyết mạch Đế Thần Vô Thượng, vốn chỉ có thể phát huy tối đa khi huyết mạch được kích hoạt. Từng chu thiên vận chuyển, Thần Nguyên trong cơ thể hắn tăng vọt với tốc độ kinh người. Thần Cách trong đan điền cũng bắt đầu hấp thu tinh hoa của Thần Liên, trở nên kiên cố và rực rỡ hơn. Thần Thức của hắn cũng được tăng cường, cảm nhận về các Pháp Tắc Thần Giới trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Cánh sen thứ nhất, rồi thứ hai, thứ ba… Lăng Thiên từng chút một hấp thu Tử Kim Thần Liên. Toàn bộ quá trình diễn ra suôn sẻ một cách đáng kinh ngạc. Hắn không gặp phải bất kỳ trở ngại hay phản phệ nào từ dược lực khổng lồ của Thần Liên, điều mà một Thần Nhân sơ giai bình thường chắc chắn sẽ phải trải qua. Điều này càng chứng tỏ sự phi phàm của huyết mạch Đế Thần Vô Thượng, nó có thể dung nạp và chuyển hóa năng lượng một cách hoàn hảo, không có bất kỳ lãng phí nào.
Sau ba ngày ba đêm liên tục luyện hóa, toàn bộ Tử Kim Thần Liên đã được Lăng Thiên hấp thu hoàn toàn. Thần Nguyên trong cơ thể hắn đã đạt đến đỉnh điểm của Thần Nhân sơ giai, không thể dung nạp thêm nữa. Thần Cách của hắn cũng đã phát triển đến mức tối đa ở cảnh giới này, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, gần như muốn phá vỡ một giới hạn vô hình.
“Chính là lúc này!” Lăng Thiên thầm nghĩ. Hắn dồn toàn bộ Thần Nguyên, Thần Hồn và Thần Thể vào một điểm, tập trung công kích vào bức tường vô hình ngăn cách giữa Thần Nhân sơ giai và Thần Nhân trung giai.
Ầm ầm!
Trong nội thể Lăng Thiên vang lên một tiếng nổ trầm đục. Đó không phải là âm thanh từ bên ngoài, mà là tiếng nứt vỡ của gông xiềng cảnh giới. Một luồng Thần Nguyên cuồn cuộn như biển cả bùng nổ, tràn ngập mọi ngóc ngách cơ thể hắn. Thần Cách trong đan điền bỗng nhiên phóng đại, rồi thu nhỏ lại, nhưng trở nên tinh thuần và cô đọng hơn gấp bội. Thần Thể của hắn cũng được Thần Nguyên mới mẻ tẩy rửa, cường hóa, trở nên bền chắc hơn, gân cốt như được đúc bằng Thần Kim.
Khí tức của Lăng Thiên đột ngột tăng vọt, từ Thần Nhân sơ giai vững chắc tiến vào Thần Nhân trung giai. Một cảm giác mạnh mẽ chưa từng có tràn ngập tâm trí hắn. Hắn cảm thấy mình có thể dễ dàng xé rách không gian, đánh nát núi non. Thần Thức của hắn cũng được mở rộng, bao trùm một phạm vi lớn hơn, cảm nhận rõ ràng hơn về từng hạt Thần Nguyên trong không khí, về dòng chảy của các Pháp Tắc Thần Giới xung quanh.
Đột phá thành công! Và không chỉ là đột phá cảnh giới đơn thuần. Lăng Thiên cảm nhận được huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong cơ thể hắn đã được kích hoạt mạnh mẽ hơn một tầng nữa. Sức mạnh tiềm ẩn sâu trong huyết mạch đang dần thức tỉnh, mang đến cho hắn một cảm giác quen thuộc nhưng cũng đầy bí ẩn. Hắn biết, Tử Kim Thần Liên không chỉ là Thần Dược để tăng cường tu vi, mà nó còn là một chất xúc tác quan trọng cho sự thức tỉnh của huyết mạch Đế Thần Vô Thượng.
Hắn mất thêm một ngày để củng cố cảnh giới mới, làm quen với sức mạnh Thần Nhân trung giai. Sau đó, Lăng Thiên chậm rãi mở mắt. Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, như chứa đựng tinh tú và nhật nguyệt. Một nụ cười nhẹ nở trên môi.
“Thần Nhân trung giai… Sức mạnh này, đã đủ để đối phó với những Thần Nhân tầm thường rồi.”
Hắn đứng dậy, cảm nhận sự nhẹ nhàng và linh hoạt của cơ thể. Thần Nguyên chảy trong kinh mạch tựa như dòng sông lớn, dồi dào và mạnh mẽ. Hắn vung tay, một luồng Thần Nguyên tinh thuần bùng nổ, dễ dàng xuyên thủng một tảng đá rắn chắc.
Tuy nhiên, Lăng Thiên không hề tự mãn. Hắn biết, Thần Giới rộng lớn vô biên, cường giả như mây. Ba vị Thần Tộc cường giả kia, ít nhất cũng là Thần Nhân trung giai, thậm chí có thể là Thần Nhân hậu kỳ. Với sức mạnh hiện tại, hắn có thể chống lại một trong số họ, nhưng đối mặt với ba người cùng lúc thì vẫn còn rất khó khăn. Hắn cần phải mạnh hơn nữa, rất nhiều nữa.
Hơn nữa, Tử Kim Thần Liên đã cho hắn một cái nhìn sâu sắc hơn về huyết mạch của mình. Rõ ràng, huyết mạch Đế Thần Vô Thượng không phải là thứ có thể dùng tài nguyên thông thường để nuôi dưỡng. Nó cần những Thần Dược quý hiếm, những cơ duyên đặc biệt, thậm chí là những nguồn năng lượng nguyên thủy để thực sự thức tỉnh và phát huy toàn bộ tiềm năng.
Hắn cũng nhớ đến những lời nói của ba vị Thần Tộc kia về “Tử Kim Thần Liên có quan hệ với một đại nhân vật”, và về kẻ đã “cướp mất” nó của họ. Rõ ràng, Thần Dược này có lai lịch không hề đơn giản, và việc hắn có được nó chắc chắn sẽ dẫn đến những rắc rối không nhỏ trong tương lai. Nhưng Lăng Thiên không sợ hãi. Rắc rối cũng chính là cơ duyên, là động lực để hắn tiến lên.
“Thần Giới… ta sẽ không chỉ dừng lại ở đây.” Lăng Thiên khẽ lẩm bẩm. “Con đường Đế Thần Vô Thượng, không chỉ vượt qua mọi Thần Linh, mà còn thách thức cả Thiên Đạo.”
Hắn thu hồi trận pháp, rời khỏi hang động. Thần Dược Cốc đã mang lại cho hắn một cơ duyên lớn, nhưng đã đến lúc phải đi xa hơn. Hắn cần tìm hiểu thêm về Thần Giới, về các Thần Tộc hùng mạnh, về những bí ẩn cổ xưa đang dần hé lộ. Hắn cần những cơ hội để tiếp tục cường đại, để khám phá chân tướng về huyết mạch của mình, và để đối mặt với những thử thách lớn lao hơn đang chờ đợi phía trước.
Ánh mắt Lăng Thiên kiên định, hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây Thần Nguyên cuồn cuộn. Cuộc hành trình chinh phục Thần Giới, và xa hơn nữa, con đường Vô Thượng, chỉ mới thực sự bắt đầu.