Đế Thần Vô Thượng
Chương 94
Lăng Thiên đứng dậy, ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua những khu vực sâu hơn của Thần Dược Cốc. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức nguyên thủy, mạnh mẽ hơn nhiều đang ẩn chứa bên trong. Nơi này, Thần Linh Khí dường như còn cô đặc hơn cả những gì hắn đã thấy ở rìa ngoài, tạo nên một màn sương mờ ảo màu trắng bạc bao phủ khắp các ngọn núi và thung lũng.
Bước chân hắn nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước đều mang theo một sự kiên định khó lay chuyển. Hắn di chuyển sâu hơn, cảnh vật xung quanh dần thay đổi. Những loại Thần Dược hắn gặp ban đầu chỉ là tầm thường, giờ đây, những cây cỏ mang theo vầng sáng rực rỡ, tỏa ra mùi hương mê hoặc và khí tức cường đại bắt đầu xuất hiện dày đặc. Có những đóa hoa sen mọc trên hồ nước linh khí, mỗi cánh hoa đều ngưng tụ Thần Linh Khí thành giọt sương óng ánh; có những cây nấm khổng lồ, thân nấm phát ra ánh sáng ngũ sắc, tựa như chứa đựng một tiểu thế giới bên trong; và cả những loại cây dây leo uốn lượn trên vách đá, thân cây như được đúc bằng ngọc bích, kết những trái nhỏ li ti rực rỡ.
“Đây mới chính là Thần Dược Cốc chân chính,” Lăng Thiên lẩm bẩm, nụ cười hài lòng hiện lên trên khóe môi. Hắn không vội vã hái bất kỳ loại Thần Dược nào ngay lập tức, mà dùng Thần Thức của mình cẩn thận quét qua, phân tích phẩm cấp và công hiệu của chúng. Với kiến thức từ Đế Thần Quyết, hắn biết rõ loại nào là quý hiếm nhất, loại nào sẽ mang lại lợi ích lớn nhất cho bản thân hắn ở giai đoạn Thần Nhân sơ giai này.
Bỗng nhiên, một luồng khí tức hung hãn, tràn ngập sát ý từ phía trước ập tới. Lăng Thiên lập tức dừng bước, Thần Thức của hắn nhanh chóng khóa chặt nguồn gốc của luồng khí tức đó. Một bóng đen khổng lồ lao ra từ một khu rừng rậm rạp, thân hình đồ sộ như một ngọn núi nhỏ, bao phủ bởi lớp vảy cứng rắn màu đen tuyền lấp lánh dưới ánh sáng Thần Linh Khí. Đó là một con Thần Thú! Đầu nó giống như đầu rồng, nhưng thân lại là của một con mãng xà khổng lồ, hai bên sườn mọc ra hai chiếc cánh xương sắc nhọn.
“Hắc Giáp Long Mãng!” Lăng Thiên nhận ra. Đây là một loại Thần Thú cấp thấp ở Thần Giới, nhưng đối với Thần Nhân sơ giai thì vẫn là một đối thủ cực kỳ đáng gờm. Con Long Mãng này đã đạt tới Thần Nhân trung giai đỉnh phong, chỉ một bước nữa là có thể tiến vào Thần Nhân hậu giai. Điều đặc biệt là, nó đang cuộn mình bảo vệ một đóa hoa sen màu tím sẫm, tỏa ra khí tức thần linh nồng đậm. Đó là Tử Kim Thần Liên, một loại Thần Dược có thể giúp Thần Nhân sơ giai đột phá thẳng lên trung giai, thậm chí còn củng cố Thần Hồn và Thần Thể một cách hoàn hảo.
“Quả nhiên là có Thần Thú canh giữ Thần Dược quý hiếm.” Lăng Thiên cười khẽ. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều này. Con Hắc Giáp Long Mãng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Lăng Thiên, như thể coi hắn là kẻ xâm nhập đáng ghét nhất. Nó há cái miệng rộng lớn, phun ra một cột lửa đen kịt mang theo hơi thở hủy diệt, lao thẳng về phía Lăng Thiên.
Lăng Thiên không né tránh, mà thay vào đó, hắn nhấc tay lên, một đạo kiếm khí màu vàng kim rực rỡ bắn ra từ đầu ngón tay. Kiếm khí này không phải là kiếm khí thông thường, nó được ngưng tụ từ Thần Lực tinh thuần nhất của hắn, mang theo một tia ý chí Đế Thần vô thượng. “Phá!” Hắn khẽ quát một tiếng. Kiếm khí màu vàng kim va chạm trực diện với cột lửa đen, tạo ra một tiếng nổ lớn. Cột lửa bị xuyên thủng, tan biến vào hư không, còn kiếm khí của Lăng Thiên vẫn còn dư lực, lao thẳng về phía Hắc Giáp Long Mãng.
Con Long Mãng không ngờ đòn tấn công của nó lại bị phá giải dễ dàng đến vậy. Nó rít lên một tiếng giận dữ, vảy đen trên người dựng đứng, tạo thành một lớp phòng ngự vững chắc. Kiếm khí vàng kim đâm vào lớp vảy, phát ra tiếng kim loại va chạm chói tai. Tuy không thể xuyên thủng hoàn toàn, nhưng nó cũng để lại một vết nứt sâu trên lớp vảy của con Long Mãng, khiến nó đau đớn gầm rú.
“Sức mạnh Thần Thể không tồi.” Lăng Thiên đánh giá. Hắn biết rằng không thể dùng những chiêu thức thông thường để đối phó với một con Thần Thú có huyết mạch cổ xưa như Long Mãng. Hắn cần phải tung ra sức mạnh chân chính của mình.
Hai tay hắn kết ấn, Thần Lực trong cơ thể bùng nổ. Một vầng hào quang màu vàng kim bao phủ lấy hắn, khí thế của hắn tăng vọt. Đây chính là bí pháp trong Đế Thần Quyết, có thể tạm thời kích phát tiềm năng của Thần Thể và Thần Mạch. “Đế Hoàng Quyền!” Lăng Thiên hét lớn, tung ra một quyền. Quyền phong màu vàng kim mang theo hình ảnh mờ ảo của một vị Đế Hoàng, uy nghi và mạnh mẽ, đập thẳng vào đầu con Hắc Giáp Long Mãng.
Hắc Giáp Long Mãng cảm nhận được nguy hiểm chết người. Nó vội vàng xoay thân, dùng cái đuôi to lớn như roi thép quất thẳng vào Lăng Thiên. Cái đuôi mang theo sức mạnh kinh hoàng của Thần Nhân trung giai đỉnh phong, có thể dễ dàng đập nát một ngọn núi.
Nhưng Lăng Thiên không hề lùi bước. Quyền phong của hắn va chạm với đuôi Long Mãng. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, chấn động cả Thần Dược Cốc. Khí sóng Thần Lực cuồn cuộn lan ra, san phẳng những cây cỏ xung quanh. Lăng Thiên bị đẩy lùi vài bước, nhưng thân hình vẫn vững như bàn thạch. Còn con Hắc Giáp Long Mãng thì rít lên một tiếng thê lương, cái đuôi của nó bị đánh cho biến dạng, Thần Huyết màu đen chảy ra từ vết thương, nhỏ giọt xuống mặt đất, ăn mòn cả đá tảng.
“Ngươi không phải đối thủ của ta.” Lăng Thiên lạnh lùng nói. Hắn không muốn kéo dài trận chiến. Hắn lao tới như một tia chớp, thân hình linh hoạt đến khó tin. Hắc Giáp Long Mãng bị thương nặng ở đuôi, tốc độ phản ứng chậm lại rõ rệt. Lăng Thiên nắm lấy cơ hội, một đạo kiếm chỉ nữa ngưng tụ, lần này là Thần Lực hoàn toàn tập trung vào một điểm. “Đế Thần Chi Chỉ!”
Ngón tay hắn điểm ra, một luồng sáng vàng kim mảnh như sợi chỉ nhưng sắc bén vô cùng, xuyên thẳng qua lớp vảy cứng rắn nhất trên đầu con Long Mãng, nơi giáp nối giữa đầu và cổ. Đây là điểm yếu chí mạng của nó. Lòng Mãng rống lên một tiếng cuối cùng, đôi mắt đỏ rực mất đi thần thái, thân thể đồ sộ của nó đổ sụp xuống đất, chấn động cả thung lũng.
Lăng Thiên thở phào nhẹ nhõm. Trận chiến đầu tiên ở Thần Giới đã kết thúc. Hắn tiến đến gần Hắc Giáp Long Mãng, dùng dao găm cắt lấy một phần Thần Huyết tinh hoa của nó. Thần Huyết của Thần Thú là bảo vật quý giá, có thể dùng để luyện đan hoặc tăng cường Thần Thể. Sau đó, hắn nhẹ nhàng hái lấy đóa Tử Kim Thần Liên, cất vào trong nhẫn trữ vật.
Hắn ngồi xuống một tảng đá gần đó, bắt đầu hấp thu Thần Huyết Long Mãng trước. Từng giọt Thần Huyết đen nhánh tinh thuần được hắn luyện hóa, chuyển hóa thành Thần Lực hùng hậu, chảy khắp kinh mạch, củng cố gân cốt và tăng cường sức mạnh Thần Thể của hắn. Làn da hắn trở nên óng ánh hơn, xương cốt phát ra tiếng ken két nhẹ nhàng, như thể đang được tôi luyện lại. Mặc dù không giúp hắn đột phá cảnh giới, nhưng nó lại giúp hắn có một nền tảng vững chắc hơn cho con đường tu luyện sau này.
Trong lúc Lăng Thiên đang hấp thu, Thần Thức của hắn bỗng nhiên cảm nhận được vài luồng khí tức mạnh mẽ đang tiến về phía này. Ba người! Mỗi người đều là Thần Nhân hậu giai, một người thậm chí đã chạm tới ngưỡng Thần Tướng sơ giai. Đây là những cường giả chân chính ở Thần Giới, không phải là những kẻ yếu ớt như những gì hắn đã gặp ở phàm giới hay tiên giới.
Hắn nhíu mày, không ngờ lại có người đến nhanh như vậy. Có lẽ họ cũng cảm nhận được dao động Thần Lực khi hắn giao chiến với Hắc Giáp Long Mãng. Lăng Thiên không muốn gây thêm rắc rối ngay lúc này. Hắn nhanh chóng thu liễm khí tức của mình, ẩn mình vào một bụi cây rậm rạp gần đó, dùng bí pháp che giấu thân hình. Với cấp độ Thần Thức của hắn, những Thần Nhân hậu giai kia khó lòng phát hiện ra hắn nếu hắn không chủ động lộ diện.
Không lâu sau, ba bóng người xuất hiện. Hai nam một nữ, đều mặc trang phục màu xanh lam thêu hình mây và kiếm. Trên ngực áo của họ có một phù hiệu hình cây kiếm cắm xuống ngọn núi, biểu tượng của một tông môn nào đó. Người đàn ông dẫn đầu, với khí tức mạnh nhất, là một trung niên cao lớn, râu dài, ánh mắt sắc bén. Hắn ta nhìn thấy xác con Hắc Giáp Long Mãng đã chết, đôi mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Hắc Giáp Long Mãng Thần Nhân trung giai đỉnh phong đã chết! Ai đã làm điều này?” Người đàn ông trung niên trầm giọng hỏi, Thần Thức của hắn ta quét khắp xung quanh, tìm kiếm dấu vết của kẻ đã ra tay.
Một thanh niên bên cạnh hắn ta nói: “Sư thúc, xem ra là một cường giả nào đó đã ra tay. Long Mãng này còn rất mới, Thần Huyết vẫn chưa khô. Chẳng lẽ là Huyết Kiếm Môn hay Thiên Vân Tông?”
Người phụ nữ còn lại cúi xuống kiểm tra vết thương của Long Mãng. Nàng ta thốt lên: “Vết thương này… không phải do Thần Khí bình thường gây ra. Một nhát kiếm xuyên thẳng qua điểm yếu. Sức mạnh này không tầm thường. Hơn nữa, Thần Huyết tinh hoa của Long Mãng đã bị lấy đi, nhưng Tử Kim Thần Liên thì lại không còn.”
Người đàn ông trung niên nhíu chặt mày: “Tử Kim Thần Liên đã bị lấy đi? Chết tiệt! Chúng ta tìm kiếm nó đã lâu, không ngờ lại bị kẻ khác cướp mất. Hừ! Dám động vào đồ của Thái Hư Kiếm Tông ta, bất kể là ai, ta cũng sẽ không bỏ qua!”
Lăng Thiên ẩn mình trong bóng tối, lắng nghe cuộc trò chuyện của bọn họ. Thái Hư Kiếm Tông. Hắn ghi nhớ cái tên này. Xem ra, Thần Giới cũng không khác gì phàm giới và tiên giới, vẫn là tranh giành, vẫn là máu tanh. Hắn chỉ là một Thần Nhân sơ giai, nếu bị ba kẻ này phát hiện, chắc chắn sẽ gặp rắc rối lớn.
Hắn quyết định không lộ diện, chờ bọn họ rời đi rồi mới tiếp tục hành trình. Con đường Đế Thần Vô Thượng này, không chỉ là chiến đấu với Thần Thú, mà còn là đối phó với những Thần Linh khác, những kẻ sẽ luôn coi thường hắn, hoặc muốn tranh giành tài nguyên với hắn. Hắn cần phải mạnh mẽ hơn, nhanh chóng tăng cường tu vi để có thể tự do hành động ở Thần Giới này.
Ba người của Thái Hư Kiếm Tông tiếp tục tìm kiếm thêm một lúc, nhưng không phát hiện ra điều gì. Với vẻ mặt khó chịu và bực tức, họ đành phải rời đi, tiếp tục tìm kiếm Thần Dược khác, và có lẽ là cả kẻ đã cướp mất Tử Kim Thần Liên của họ.
Sau khi cảm nhận được khí tức của ba người đã đi xa, Lăng Thiên mới chậm rãi hiện thân. Ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, Thần Giới này không phải là nơi để hắn nhàn rỗi. Hắn phải nhanh chóng cường đại. Tử Kim Thần Liên trong nhẫn trữ vật của hắn chính là bước đệm đầu tiên. Hắn sẽ tìm một nơi an toàn để bế quan, đột phá Thần Nhân trung giai. Con đường Đế Thần Vô Thượng, từ đây sẽ bắt đầu những bước chân vững chắc, không chỉ vượt qua mọi Thần Linh, mà còn thách thức cả Thiên Đạo.
Hắn rời khỏi khu vực Long Mãng đã chết, tiếp tục tiến sâu vào Thần Dược Cốc, tìm kiếm một hang động kín đáo hoặc một nơi ẩn mình hoàn hảo. Cảnh giới tiếp theo đang chờ đợi hắn, và những thử thách lớn hơn cũng sẽ sớm đến.