Đế Thần Vô Thượng
Chương 93
Chương 93: Thần Dược Cốc, Sơ Lộ Phong Mang
Lăng Thiên rời khỏi Thần Các, trong lòng vẫn còn vọng lại những thông tin chấn động về Thần Giới. Thiên Đạo Thần Tộc, Thiên Đạo, Thần Vương, Thần Chủ… Tất cả đều là những khái niệm mới mẻ, nhưng đồng thời cũng là những mục tiêu mà hắn cần phải vượt qua. Hắn ngước nhìn bầu trời Thần Giới, cao vời vợi và tràn ngập năng lượng thần bí. Những đám mây trôi lãng đãng mang theo Thần Linh Khí nồng đậm, khiến cho mỗi hơi thở cũng như được gột rửa tâm hồn.
Dọc theo các đại lộ lát đá thần tinh trong Thần Thành, Lăng Thiên cảm nhận được vô số luồng khí tức cường đại. Những vị Thần Nhân dạo bước trên phố, kẻ cưỡi Thần Thú, người ngồi trên Thần Liễn lộng lẫy, tất cả đều toát ra vẻ cao ngạo và tự tin, như thể họ là những chủ nhân thực sự của thế giới này. Đa số họ đều có cảnh giới Thần Nhân sơ giai, trung giai, nhưng cũng không thiếu những Thần Tướng, Thần Vương ẩn mình trong đám đông.
Lăng Thiên biết, ở nơi đây, hắn lại một lần nữa trở thành kẻ yếu thế. Tuy hắn đã là Tiên Đế đỉnh phong, nhưng khi phi thăng Thần Giới, hắn cần phải trải qua quá trình chuyển hóa Tiên Lực thành Thần Lực, lĩnh ngộ các Pháp Tắc Thần Giới. Dù thể chất Vô Thượng của hắn vượt xa người thường, nhưng hắn vẫn cần thời gian và tài nguyên để ổn định cảnh giới hiện tại, đồng thời tiến lên những cấp độ cao hơn.
Mục tiêu trước mắt của hắn chính là Thần Dược Cốc. Nơi đó không chỉ có Thần Dược quý hiếm mà còn là cơ hội để hắn làm quen với quy tắc sinh tồn của Thần Giới, và quan trọng nhất, nhanh chóng củng cố tu vi.
Hắn không lựa chọn cưỡi Thần Thú hay sử dụng Thần Liễn xa hoa. Thay vào đó, Lăng Thiên bước đi vững chãi trên mặt đất, cảm nhận từng luồng Thần Linh Khí dâng trào. Hắn muốn dùng đôi chân mình để đo đạc vùng đất mới, để tâm hồn mình hòa nhập với thế giới bao la này.
Ra khỏi Thần Thành, cảnh vật dần thay đổi. Những công trình kiến trúc đồ sộ nhường chỗ cho những ngọn núi hùng vĩ, những dòng sông rộng lớn. Không khí trong lành hơn, nhưng cũng ẩn chứa sự hoang dã và nguy hiểm. Lăng Thiên phóng thích thần thức, bao trùm một phạm vi rộng lớn. Hắn phát hiện ra những dấu vết của Thần Thú, của các trận pháp tự nhiên và cả những cuộc đối đầu giữa các Thần Nhân.
Thần Dược Cốc nằm cách Thần Thành khoảng ba ngày đường bay nếu với tốc độ của Thần Nhân bình thường. Với Lăng Thiên, khoảng cách này sẽ rút ngắn đi rất nhiều. Hắn vận chuyển Thần Lực trong cơ thể, hóa thành một đạo cầu vồng xé gió bay đi. Tốc độ của hắn khiến nhiều Thần Nhân đi ngang qua phải ngạc nhiên. Một số kẻ hợm hĩnh còn buông lời trêu chọc.
“Ồ, xem kìa, một tên Tiên Nhân mới phi thăng hay sao mà vội vã thế?”
“Khí tức còn chưa ổn định, chắc hẳn là vừa mới đột phá Thần Nhân cảnh giới. Muốn đi Thần Dược Cốc kiếm hời sao?”
Lăng Thiên không thèm để ý, hắn vẫn duy trì tốc độ của mình. Hắn biết, ở Thần Giới, kẻ yếu bị khinh thường là chuyện thường tình. Hắn không cần phải giải thích hay tranh cãi. Sức mạnh sẽ là câu trả lời tốt nhất.
Tuy nhiên, có vẻ như sự thờ ơ của hắn lại bị hiểu lầm là yếu đuối. Một nhóm ba Thần Nhân, mặc Thần Giáp màu xanh lá, cưỡi trên một con Thần Kê cánh vàng, nhanh chóng đuổi kịp Lăng Thiên.
Thần Kê này có cấp bậc Thần Tướng sơ giai, tốc độ cực nhanh. Kẻ đứng đầu là một nam tử tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, khí tức Thần Nhân trung giai. Hắn nhìn Lăng Thiên bằng ánh mắt khinh miệt.
“Này tiểu tử, đi đâu mà vội vàng thế? Thần Dược Cốc không phải là nơi cho những kẻ non nớt như ngươi đâu.”
Lăng Thiên dừng lại, quay đầu nhìn ba người. Ánh mắt hắn bình tĩnh như mặt hồ, không một gợn sóng. “Chuyện của ta, không liên quan đến các ngươi.”
Nam tử kia cười khẩy. “Ồ, lại còn cứng miệng nữa. Ngươi có biết ta là ai không? Ta là Tống Phong, đệ tử nội môn của Vô Cực Thần Tông. Thần Dược Cốc này có một phần là lãnh địa của tông môn ta. Ngươi muốn vào đó, không nộp lộ phí thì đừng hòng!”
Hai Thần Nhân còn lại cũng hùa theo, ánh mắt tham lam quét qua Lăng Thiên, như muốn đánh giá giá trị của hắn.
Lăng Thiên thở dài một tiếng. Hắn không muốn gây sự, nhưng có vẻ như phiền phức cứ tự tìm đến. “Nếu ta không nộp thì sao?”
Tống Phong biến sắc, ánh mắt lạnh lẽo. “Không nộp? Vậy thì để lại mạng sống và tất cả tài sản của ngươi!” Hắn vung tay, một thanh Thần Kiếm màu bạc hiện ra, mũi kiếm chỉ thẳng vào Lăng Thiên.
Một sát ý lạnh lẽo bao trùm không gian. Hai Thần Nhân còn lại cũng rút Thần Binh, bao vây Lăng Thiên.
Lăng Thiên lắc đầu. “Vốn không muốn ra tay, nhưng các ngươi tự tìm chết.”
Chỉ trong tích tắc, một luồng khí thế bàng bạc từ cơ thể Lăng Thiên bùng nổ, không phải Thần Lực thuần túy, mà là một loại uy áp vượt trên mọi quy tắc, tựa như một vị Đế Vương thức tỉnh. Uy áp này không gây áp lực vật lý mạnh mẽ, nhưng lại trực tiếp trấn áp tinh thần, khiến ba Thần Nhân kia cảm thấy linh hồn run rẩy, Thần Hồn như muốn vỡ vụn.
“Ngươi… ngươi là ai?” Tống Phong lắp bắp, khuôn mặt tái mét. Hắn chưa từng cảm nhận được uy áp đáng sợ đến vậy. Hắn là Thần Nhân trung giai, nhưng trước mặt Lăng Thiên, hắn cảm thấy mình chỉ là một con kiến hôi.
Lăng Thiên không trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng vươn một ngón tay. Một đạo Thần Quang màu tím nhạt bắn ra, tốc độ nhanh đến mức Tống Phong không kịp phản ứng. Đạo Thần Quang xé tan Thần Kiếm của Tống Phong, sau đó xuyên qua vai hắn.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Tống Phong ôm vai, máu Thần Nhân chảy ra, nhuộm đỏ Thần Giáp. Vết thương không chỉ ở thể xác, mà Thần Hồn của hắn cũng bị chấn động mạnh, Thần Cách suýt nữa vỡ tan.
Hai Thần Nhân còn lại sợ đến mức Thần Binh trên tay rơi xuống đất. Thần Kê cánh vàng cũng rít lên một tiếng sợ hãi, nằm rạp trên mặt đất, không dám nhúc nhích.
“Cút.” Lăng Thiên chỉ nói một từ, giọng điệu lạnh lẽo như băng. Hắn không muốn giết người vô cớ, nhưng cũng không dung thứ cho những kẻ tự tìm đường chết.
Tống Phong và hai kẻ đồng bọn như được đại xá, vội vàng bò dậy, không dám quay đầu lại, cưỡi Thần Kê chạy trối chết, trong lòng đầy hối hận và sợ hãi. Uy áp của Lăng Thiên quá kinh khủng, hoàn toàn vượt xa những Thần Vương mà họ từng biết. Đây không phải là một Thần Nhân bình thường, mà là một tồn tại đáng sợ nào đó.
Lăng Thiên tiếp tục hành trình của mình, không để tâm đến ba kẻ yếu đuối kia. Hắn chỉ muốn yên tĩnh tu luyện, nhưng xem ra, Thần Giới này còn hỗn loạn hơn hắn tưởng. Hắn sẽ phải làm quen với việc thường xuyên bị khiêu khích.
Sau nửa ngày bay nữa, một thung lũng rộng lớn hiện ra trước mắt Lăng Thiên. Thung lũng được bao phủ bởi một tầng sương mù màu xanh nhạt, bên trong ẩn hiện những ngọn núi đá vôi kỳ vĩ, những dòng suối chảy róc rách và thảm thực vật xanh tươi đến lạ thường. Thần Linh Khí ở đây nồng đậm gấp hàng chục lần bên ngoài, khiến không khí trở nên đặc quánh, hít thở một hơi cũng cảm thấy sảng khoái.
Đây chính là Thần Dược Cốc.
Lăng Thiên không vội vàng xông vào. Hắn đứng trên một đỉnh núi cao, phóng thích thần thức bao trùm toàn bộ Thần Dược Cốc. Hắn phát hiện ra nhiều điểm bất thường. Ngoài các Thần Dược mọc rải rác, còn có vô số Thần Thú ẩn mình, từ Thần Thú cấp thấp cho đến những Thần Thú cấp Thần Tướng, thậm chí là Thần Vương sơ giai. Bên cạnh đó, có nhiều Thần Nhân đang hoạt động bên trong, chia thành từng nhóm nhỏ, cảnh giác lẫn nhau.
Thần Dược Cốc này không chỉ là một kho báu, mà còn là một chiến trường.
Lăng Thiên thu lại thần thức, khóe miệng khẽ cong lên. “Thú vị.”
Hắn không lựa chọn đi theo lối vào chính thức, nơi có vẻ như đã có nhiều trận pháp hoặc dấu vết canh gác. Thay vào đó, hắn bay vòng qua một ngọn núi cao, tìm một con đường ít người biết đến hơn. Hắn có trực giác rằng, những Thần Dược thực sự quý hiếm sẽ không nằm ở những nơi dễ tìm.
Khi tiến sâu vào Thần Dược Cốc, Lăng Thiên cảm nhận được một loại khí tức cổ xưa hơn. Cây cối ở đây cao lớn hơn, mang theo vẻ già nua của thời gian. Thần Linh Khí cũng tinh khiết và dồi dào hơn. Chỉ đi được vài dặm, hắn đã phát hiện một cây Thần Dược cấp Thần Nhân thượng phẩm, Tinh Quang Thảo, đang tỏa sáng lấp lánh trong một góc khuất. Loại thảo dược này có thể giúp ổn định Thần Hồn và tăng cường tốc độ hấp thu Thần Linh Khí.
Hắn không vội hái. Thần Dược Cốc này chứa đầy nguy hiểm. Đằng sau cây Tinh Quang Thảo, hắn cảm nhận được một luồng khí tức ẩn nấp. Đó là một con Thiên Xà Thần Thú, thân hình ẩn mình trong đám lá cây, màu sắc hòa lẫn với môi trường xung quanh. Cấp bậc của nó là Thần Tướng sơ giai, đang canh giữ Tinh Quang Thảo.
Lăng Thiên âm thầm tiếp cận. Hắn không muốn gây động tĩnh quá lớn. Con Thiên Xà Thần Thú cảm nhận được sự hiện diện của kẻ xâm nhập, bỗng nhiên bật dậy, thân hình dài hơn chục trượng lao đến, cái miệng há rộng lộ ra cặp răng nanh sắc nhọn, phun ra một luồng độc vụ màu xanh.
Lăng Thiên bình tĩnh. Hắn không lùi bước, mà tiến lên. Thân pháp của hắn như ảo ảnh, tránh né độc vụ, đồng thời một quyền đánh ra. Quyền phong mang theo uy lực của “Đế Thần Vô Thượng Quyết”, trực tiếp đánh vào đầu con Thiên Xà.
Ầm!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Đầu con Thiên Xà Thần Thú lập tức nát bét, máu Thần Thú bắn tung tóe. Thân thể khổng lồ của nó ngã xuống, làm rung chuyển cả một khu vực. Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong nháy mắt, gọn gàng và dứt khoát.
Lăng Thiên thu hồi Thần Thú Nội Đan của Thiên Xà, sau đó cẩn thận hái Tinh Quang Thảo. Hắn quan sát xung quanh, xác nhận không có Thần Nhân nào khác bị hấp dẫn bởi tiếng động vừa rồi. Với kinh nghiệm của hắn, việc giết một Thần Thú cấp Thần Tướng là chuyện đơn giản, nhưng quan trọng là phải giữ kín hành tung, tránh phiền phức không đáng có.
Ngồi xuống một tảng đá lớn, Lăng Thiên lấy Tinh Quang Thảo ra, bắt đầu hấp thu. Thần Linh Khí tinh thuần từ thảo dược nhanh chóng dung nhập vào cơ thể, chuyển hóa thành Thần Lực, ổn định cảnh giới của hắn. Đồng thời, Thần Hồn của hắn cũng được củng cố, trở nên mạnh mẽ hơn.
Hắn cảm thấy tu vi của mình đã tiến thêm một bước vững chắc ở Thần Nhân sơ giai. Mặc dù chỉ là một bước nhỏ, nhưng đó là sự khởi đầu tốt đẹp cho hành trình chinh phục Thần Giới của hắn.
“Thần Dược Cốc này đúng là một nơi tốt.” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn đứng dậy, ánh mắt sắc bén quét qua những khu vực sâu hơn của thung lũng. Hắn cảm nhận được nhiều khí tức mạnh mẽ hơn, và cả những Thần Dược quý hiếm hơn đang chờ đợi hắn. Con đường Đế Thần Vô Thượng, từ đây sẽ bắt đầu những bước chân vững chắc đầu tiên tại Thần Giới, vượt qua mọi Thần Linh, cho đến khi đứng trên cả Thiên Đạo.