Đế Thần Vô Thượng
Chương 92
Chương 92: Thần Thành Sơ Nhập, Uy Áp Tứ Phương
Lăng Thiên lướt đi trong không trung, tốc độ cực nhanh, nhưng khi càng đến gần Thần Thành, hắn càng thu liễm khí tức. Thần Thành, một cái tên đơn giản nhưng ẩn chứa sự hùng vĩ và uy nghiêm không gì sánh bằng. Từ xa nhìn lại, nó giống như một con cự thú nguyên thủy đang cuộn mình ngủ say, mỗi khối gạch, mỗi bức tường đều toát ra vẻ cổ xưa và vững chắc, như thể đã đứng vững qua vô số kỷ nguyên. Thành tường cao vút tận mây xanh, được chạm khắc vô số hoa văn thần bí, lấp lánh ánh sáng nhàn nhạt, tựa như có một trận pháp phòng ngự vô cùng cường đại đang vận hành.
Dưới chân tường thành, vô số Thần Nhân ra vào tấp nập. Họ có vẻ ngoài đa dạng, từ nhân loại cho đến các chủng tộc kỳ lạ mà Lăng Thiên chưa từng thấy ở Tiên Giới. Mỗi người đều mang theo khí tức mạnh mẽ, ít nhất cũng đạt tới cảnh giới Thần Nhân sơ cấp. Điều này khiến Lăng Thiên không khỏi cảm thán, Thần Giới quả nhiên là nơi cường giả như mây, so với Tiên Giới thì hoàn toàn khác biệt.
Hạ xuống trước cổng thành khổng lồ, Lăng Thiên hòa vào dòng người. Cổng thành cao trăm trượng, rộng mấy chục trượng, được trấn giữ bởi những Thần Binh mặc giáp trụ sáng loáng, khí tức trầm ổn. Mỗi Thần Binh đều có tu vi ít nhất là Thần Nhân trung kỳ, đôi mắt sắc bén quét qua từng người ra vào. Khi Lăng Thiên đến gần, một Thần Binh có vẻ ngoài lạnh lùng, mày kiếm mắt ưng, giơ tay chặn lại.
“Người mới đến?” Hắn lên tiếng, giọng nói mang theo chút kiêu ngạo và dò xét.
Lăng Thiên khẽ gật đầu, khí tức bình tĩnh. “Đúng vậy.”
Thần Binh kia nhíu mày, ánh mắt không che giấu sự khinh thường. “Không có Thần Bài? Không có người dẫn đường?”
Thần Bài là một loại lệnh bài thân phận ở Thần Giới, giống như Tiên Giới có Tiên Lệnh. Lăng Thiên vừa mới phi thăng, làm gì có những thứ đó. Hắn chỉ nhẹ nhàng đáp: “Ta vừa phi thăng, chưa kịp làm.”
Lời này vừa ra, xung quanh không ít Thần Nhân đang xếp hàng chờ vào thành liền đưa mắt nhìn Lăng Thiên với vẻ mặt khó hiểu, rồi chuyển sang sự chế giễu và khinh bỉ. Một Tiên Nhân mới phi thăng lên Thần Giới, thường sẽ có các thế lực ở Thần Giới chiêu mộ hoặc đón tiếp, hoặc ít nhất cũng phải có một ít Thần Tệ để trang trải ban đầu. Lăng Thiên, một thân một mình, lại không có gì, hiển nhiên bị xem là “kẻ hạ giới” không có bối cảnh.
Thần Binh kia cười lạnh một tiếng, nói: “Hừ, Tiên Nhân hạ giới. Vậy thì nộp một trăm khối Hạ Phẩm Thần Thạch phí vào thành. Không có Thần Thạch, không được vào.”
Một trăm khối Hạ Phẩm Thần Thạch không phải là con số nhỏ đối với một Tiên Nhân mới phi thăng. Thần Thạch là tiền tệ chính thức của Thần Giới, chứa đựng Thần Linh Khí tinh thuần, đồng thời cũng là tài nguyên tu luyện. Lăng Thiên từ Tiên Giới đến, chưa hề có Thần Thạch. Hắn khẽ nhíu mày, không phải vì không có, mà là vì thái độ của đối phương.
“Ta không có Thần Thạch.” Lăng Thiên nói thẳng.
Thần Binh kia cười to, giọng điệu càng thêm khinh miệt. “Ha ha, không có Thần Thạch mà cũng dám đến Thần Thành? Vậy thì cút đi, Thần Thành không phải nơi dành cho những kẻ ăn mày.”
Những Thần Nhân xung quanh cũng xì xào bàn tán, cười nhạo Lăng Thiên. Một số người còn chỉ trỏ, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. “Nhìn kìa, lại một tên phế vật từ hạ giới lên, không biết trời cao đất rộng.”
“Không có Thần Thạch mà đòi vào Thần Thành, nằm mơ giữa ban ngày sao?”
Lăng Thiên vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm đã lóe lên một tia sắc lạnh. Hắn không nói nhiều lời, chỉ nhẹ nhàng giơ tay, một đạo kiếm khí vô hình khẽ lướt qua. Không gian xung quanh hắn khẽ rung động, rồi một khối Thần Thạch tinh thuần, lấp lánh ánh sáng màu bạc, từ hư không ngưng tụ thành hình, lẳng lặng trôi nổi trong lòng bàn tay hắn.
Khối Thần Thạch này không phải Hạ Phẩm, mà là một khối Trung Phẩm Thần Thạch, tỏa ra linh khí dồi dào hơn gấp trăm lần. Đây là thành quả hắn ngưng luyện từ những Tiên Thạch cực phẩm trong không gian giới chỉ của mình, kết hợp với Thần Linh Khí mỏng manh hắn hấp thu trên đường đi. Tuy nhiên, việc ngưng tụ Thần Thạch từ hư không, lại là Trung Phẩm, đã vượt xa khả năng của một Thần Nhân bình thường, thậm chí là các Thần Chủ cũng khó lòng làm được một cách dễ dàng như vậy.
Ánh mắt Thần Binh kia đột nhiên trợn tròn, vẻ kiêu ngạo trên mặt đông cứng. Các Thần Nhân xung quanh cũng ngưng bặt tiếng cười, ánh mắt từ chế giễu chuyển sang kinh ngạc, rồi là sự sợ hãi. Ngưng Thần Thạch từ hư không? Đây là thủ đoạn của cường giả cấp Thần Vương trở lên mới có thể làm được, mà còn không thể tinh thuần như vậy!
Lăng Thiên khẽ búng tay, khối Trung Phẩm Thần Thạch bay thẳng tới trước mặt Thần Binh. “Một khối Trung Phẩm Thần Thạch, đủ cho ngươi chi tiêu trăm năm, coi như phí vào thành.”
Giọng nói Lăng Thiên rất nhẹ, nhưng lại mang theo một loại uy áp vô hình, khiến Thần Binh kia cảm thấy như có một ngọn núi lớn đè nặng lên vai. Hắn ta vội vàng đưa tay bắt lấy Thần Thạch, cảm nhận linh khí tinh thuần bên trong, trong lòng không khỏi kinh hãi. Thần Thạch này không chỉ là Trung Phẩm, mà chất lượng còn vượt xa những khối Trung Phẩm Thần Thạch bình thường.
“Vào… vào đi!” Thần Binh lắp bắp nói, gương mặt tái mét, không còn chút kiêu ngạo nào. Hắn ta biết mình đã đắc tội một tồn tại không thể trêu chọc. Một Tiên Nhân mới phi thăng, nhưng lại có thủ đoạn kinh người như vậy, tuyệt đối không phải người bình thường!
Lăng Thiên không thèm nhìn hắn ta thêm một cái, cất bước tiến vào trong Thần Thành. Dòng người tự động dạt ra hai bên, mở một con đường cho hắn. Không còn ai dám cười nhạo hay chỉ trỏ, ánh mắt tất cả đều đầy sự kính sợ và tò mò.
Bên trong Thần Thành, cảnh tượng còn hùng vĩ hơn nhiều. Các kiến trúc cao vút chạm mây, được xây dựng từ những loại Thần Tài quý hiếm, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Đường phố rộng lớn, lát bằng Thần Ngọc, bên trên có vô số Thần Xa, Thần Thú kéo xe qua lại. Các cửa hàng san sát, bày bán đủ loại Thần Khí, Thần Dược, công pháp Thần cấp, mỗi thứ đều khiến Lăng Thiên cảm thấy hứng thú.
Hắn không vội vã, thong thả đi dạo trên phố, quan sát mọi thứ. Thần Giới này, quả nhiên là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Quy tắc ở đây mạnh mẽ hơn, Thần Linh Khí nồng đậm hơn, và các chủng tộc cũng đa dạng hơn nhiều. Hắn cần thời gian để thích nghi và tìm hiểu.
Trong lúc đi dạo, Lăng Thiên phát hiện một tòa kiến trúc đồ sộ, toát ra khí tức cổ xưa và uy nghiêm, trên cửa có khắc ba chữ lớn: “Thần Điện Thông Tin”. Hắn đoán đây là nơi có thể tìm kiếm tin tức về Thần Giới. Đúng lúc này, một nhóm Thần Nhân trẻ tuổi, ăn mặc hoa lệ, đang nghênh ngang đi tới, trên mặt đầy vẻ kiêu căng. Dẫn đầu là một nam tử tuấn tú, khí chất bất phàm, nhưng ánh mắt lại có phần ngạo mạn.
Khi đi ngang qua Lăng Thiên, nam tử kia liếc mắt một cái, thấy Lăng Thiên khí tức bình thường, không có Thần Bài, lại là một mình, liền lộ vẻ khinh thường. “Hừ, lại là một tên Tiên Nhân phi thăng không có gốc gác. Loại người này cũng dám đến Thần Thành, thật là tự tìm chỗ chết.”
Một tên tùy tùng bên cạnh hắn cười hùa theo: “Thiếu chủ nói phải, loại phế vật này chỉ tổ làm ô uế Thần Thành chúng ta. Nên ném ra ngoài cho Tiên Thú ăn thịt thì hơn.”
Lăng Thiên khẽ cau mày. Hắn không muốn gây chuyện, nhưng bọn người này lại cứ cố tình gây sự. Hắn không phải là kẻ nhát gan. Hắn dừng bước, quay đầu nhìn đám người kia, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm như vực thẳm.
“Miệng của các ngươi, nên rửa sạch sẽ một chút.” Lăng Thiên nhẹ giọng nói, không có chút phẫn nộ nào, nhưng lời nói lại khiến đám người kia sửng sốt.
Nam tử tuấn tú kia nghe vậy thì giận dữ cười lớn. “Ha ha ha! Một tên Tiên Nhân hạ giới mà cũng dám nói chuyện với ta như vậy? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là Liệt Nguyên, thiếu chủ Liệt Gia! Ngươi chán sống rồi sao?”
Liệt Gia, một trong những gia tộc lớn ở Thần Thành này, có thể xem là một thế lực khá mạnh. Liệt Nguyên hiển nhiên là người quen thói hống hách. Hắn ta vung tay, ra hiệu cho hai tên tùy tùng bên cạnh. “Cho tên phế vật này một bài học! Để hắn biết Thần Giới này không phải nơi hắn có thể làm càn.”
Hai tên tùy tùng lập tức xông lên, chúng đều là Thần Nhân trung kỳ, khí tức mạnh mẽ. Một tên vung quyền, một tên tung chưởng, đánh về phía Lăng Thiên, muốn lập tức chế phục hắn.
Tuy nhiên, Lăng Thiên chỉ đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích. Khi hai đòn tấn công sắp chạm vào người hắn, một luồng uy áp vô hình bỗng nhiên bùng phát từ cơ thể hắn, tựa như một ngọn núi lửa đang ngủ say đột nhiên thức tỉnh. Luồng uy áp này không mang theo sát khí, nhưng lại cực kỳ hùng vĩ và cổ xưa, như đến từ khởi nguyên của vũ trụ, khiến không gian xung quanh Lăng Thiên khẽ vặn vẹo.
Hai tên tùy tùng kia vừa chạm vào phạm vi uy áp, thân thể lập tức cứng đờ, như bị vô số ngọn núi đè nặng. Chúng há to miệng, muốn kêu lên, nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Sau đó, “phịch” một tiếng, cả hai tên cùng lúc ngã quỵ xuống đất, toàn thân run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ hoảng sợ và tuyệt vọng, dường như vừa phải đối mặt với một thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp, vượt xa sự hiểu biết của chúng.
Liệt Nguyên và những người còn lại trợn mắt há hốc mồm. Bọn họ hoàn toàn không thấy Lăng Thiên ra tay, nhưng hai tên tùy tùng của hắn đã gục ngã thê thảm. Luồng uy áp vô hình kia cũng khiến bọn họ cảm thấy tim đập thình thịch, một cảm giác sợ hãi không tên bỗng nhiên dâng trào trong lòng.
Lăng Thiên khẽ liếc nhìn Liệt Nguyên, ánh mắt bình tĩnh nhưng lại khiến Liệt Nguyên cảm thấy như bị một con mãnh thú viễn cổ nhìn chằm chằm. Toàn thân hắn ta lạnh toát, mồ hôi chảy ròng ròng, không còn dám nói thêm một lời nào. Hắn ta nhận ra, mình đã đá phải một tấm sắt cực kỳ cứng rắn.
“Nhớ kỹ lời ta nói.” Lăng Thiên chỉ nói một câu, rồi quay người, tiếp tục bước đi về phía Thần Điện Thông Tin, để lại đám người Liệt Nguyên đứng chết trân tại chỗ, không dám nhúc nhích.
Trong Thần Điện Thông Tin, Lăng Thiên dễ dàng có được một tấm Thần Bài tạm thời, đồng thời mua một số ngọc giản ghi chép chi tiết hơn về Thần Giới, các thế lực lớn, và đặc biệt là thông tin về các khu vực có Thần Dược và Thần Linh Mạch. Hắn cũng tìm được một khách điếm tương đối yên tĩnh để tạm trú.
Đêm đến, trong phòng khách điếm, Lăng Thiên ngồi khoanh chân trên giường, tinh thần lực quét qua những ngọc giản vừa mua được. Thần Giới rộng lớn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, được chia thành nhiều đại lục và vô số tiểu thế giới. Thần Thành này chỉ là một trong số hàng trăm Thần Thành trên đại lục Đông Thần. Các thế lực ở đây phức tạp hơn Tiên Giới, không chỉ có Thần Tông, Thần Điện, mà còn có các Thần Tộc cổ xưa, mỗi gia tộc đều có lịch sử lâu đời và cường giả trấn giữ.
Hắn cũng đặc biệt chú ý đến những thông tin về “Thiên Đạo”. Ở Thần Giới, Thiên Đạo không còn là một quy tắc mơ hồ, mà dường như có một sự hiện diện cụ thể hơn, thậm chí có những truyền thuyết về các “Thiên Đạo Chấp Pháp Giả” hoặc “Thiên Đạo Thần Tộc” có thể trực tiếp đại diện cho Thiên Đạo hành sự.
“Thiên Đạo… Rốt cuộc là gì?” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn cảm thấy con đường “Đế Thần Vô Thượng” của mình không chỉ là tu luyện sức mạnh, mà còn là khám phá chân lý, thậm chí là đối kháng với “Thiên Đạo” này.
Thông tin về Thần Dược và Thần Linh Mạch cũng khiến hắn hứng thú. Có một khu vực được gọi là “Thần Dược Cốc” nằm cách Thần Thành không xa, nơi có nhiều Thần Dược quý hiếm sinh trưởng, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm. Đây có lẽ là điểm đến đầu tiên của hắn để củng cố tu vi ở Thần Giới.
Lăng Thiên hít sâu một hơi. Thần Giới, ta đến rồi! Những kẻ khinh thường hắn sẽ phải trả giá. Con đường Đế Thần Vô Thượng, từ giờ phút này, sẽ thực sự bắt đầu chinh phục Thần Giới, vượt qua mọi Thần Linh, cho đến khi đứng trên cả Thiên Đạo.