Đế Thần Vô Thượng
Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:21:48 | Lượt xem: 4

Chương 91: Thần Giới Tranh Bá, Cửu Thiên Lộ Khai

Hơi thở của Thần Giới khác biệt hoàn toàn so với Tiên Giới. Nó không chỉ là sự nồng đậm của linh khí, mà còn là một loại năng lượng nguyên thủy, tinh khiết và uy áp hơn gấp vạn lần – Thần Linh Khí. Từng đợt sương tím bao phủ đỉnh núi, không phải là sương mù bình thường, mà là sự ngưng tụ của Thần Linh Khí đến mức hóa lỏng, tựa như một bức màn huyền ảo che khuất đi vô vàn bí ẩn.

Lăng Thiên đứng giữa màn sương, lắng nghe những lời khai run rẩy từ mấy tên Thần Nhân kia. Thông tin tuy rời rạc nhưng đủ để hắn phác thảo một bức tranh ban đầu về Thần Giới. Đây là một thế giới rộng lớn đến vô tận, chia thành Cửu Đại Thần Vực, mỗi Thần Vực lại có vô số đại lục, tiểu lục. Các thế lực chính bao gồm Thần Tộc cổ xưa, những Thần Điện cai quản quy tắc, và Thần Triều hùng mạnh thống trị các vùng đất. Hệ thống tu luyện cũng hoàn toàn khác biệt: Thần Nhân, Thần Tướng, Thần Vương, Thần Chủ, và trên cả là Thần Đế. Mỗi cấp độ đều ẩn chứa sức mạnh hủy thiên diệt địa, vượt xa cảnh giới Tiên Đế mà hắn từng đạt tới.

“Thú vị.” Lăng Thiên khẽ lẩm bẩm. “Hóa ra Tiên Giới chỉ là một ‘cấp độ thấp hơn’ của vũ trụ này. Thần Giới mới là nơi các vị Thần thực sự ngự trị.”

Những tên Thần Nhân quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy, không dám ngẩng đầu. Chúng đã khai ra tất cả những gì mình biết, từ cấu trúc các Thần Vực, những Thần Tộc hùng mạnh nhất, cho đến các loại Thần Khí, Thần Đan, và những vùng đất bí ẩn chứa Thần Dược. Chúng còn kể về một số cuộc tranh giành giữa các Thần Tộc, những cuộc chiến trường kỳ để tranh đoạt Thần Vị và tài nguyên. Mối đe dọa lớn nhất hiện tại dường như đến từ một “Hư Vô Ma Uyên” ở biên giới một Thần Vực nào đó, nơi Ma Thần và Hư Vô Sinh Vật thường xuyên xâm lấn.

Lăng Thiên gật đầu, thầm ghi nhớ từng chi tiết. Hắn vung tay áo, một luồng ánh sáng tím bao phủ lấy mấy tên Thần Nhân. Khi ánh sáng tan đi, chúng vẫn nằm đó, nhưng ánh mắt trở nên trống rỗng, ký ức về Lăng Thiên đã bị xóa sạch. Hắn không muốn gây chú ý quá sớm, nhưng cũng không thể để lộ tung tích.

Hắn hít sâu một hơi. Thần Linh Khí tràn vào cơ thể, khiến Thần Mạch trong hắn rạo rực. Cảm giác như một cái ao cạn gặp được đại dương mênh mông. Tốc độ chuyển hóa và hấp thu Thần Linh Khí của hắn nhanh đến kinh người, vượt xa những gì hắn từng trải qua ở Tiên Giới. Huyết mạch “Đế Thần Vô Thượng” trong hắn dường như đang “thức tỉnh” mạnh mẽ hơn, đòi hỏi một nguồn năng lượng khổng lồ để phát triển.

“Thần Giới… ta sẽ bắt đầu từ đâu đây?” Lăng Thiên nhìn xung quanh. Nơi hắn đặt chân đến là một vùng núi non hùng vĩ, mây tím giăng phủ, Thần Thú gầm gừ đâu đó trong bóng tối. Rõ ràng đây là một vùng hoang vu, cách xa các trung tâm quyền lực.

Hắn quyết định trước tiên phải tìm một nơi ẩn mình để củng cố tu vi, thích nghi với quy tắc Thần Giới, và quan trọng nhất là tìm hiểu sâu hơn về hệ thống tu luyện Thần Giới. Những gì hắn nghe được chỉ là bề nổi. Hắn cần một cuốn công pháp Thần cấp, hoặc ít nhất là một nơi có truyền thừa Thần đạo để học hỏi.

Với tốc độ của Lăng Thiên, hắn bay xuyên qua màn sương tím, vượt qua những ngọn núi khổng lồ như những cột chống trời. Thần Giới quả thực khác biệt. Cây cối cao vút, thân cây ánh lên kim quang hoặc ngọc bích. Những dòng sông chảy xiết mang theo Thần Sa lấp lánh. Hắn thậm chí còn nhìn thấy một con chim khổng lồ với đôi cánh bằng lửa, bay lượn trên bầu trời, phát ra tiếng kêu vang vọng cả Thần Giới.

Khoảng nửa ngày sau, khi hắn đã bay qua hàng ngàn dặm, một tòa thành cổ kính dần hiện ra trong tầm mắt. Nó được xây dựng bằng những khối đá khổng lồ màu xám tro, vững chãi như một ngọn núi. Chung quanh thành là những bức tường thành cao vút, trên đó có khắc vô số phù văn Thần bí, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa và kiên cố.

“Thần Thành?” Lăng Thiên nhíu mày. Theo lời mấy tên Thần Nhân kia, những thành trì ở Thần Giới thường là nơi tập trung của các Thần Nhân cấp thấp và trung bình, là nơi giao thương và cũng là nơi tranh chấp thường xuyên. Nó không phải là nơi an toàn tuyệt đối, nhưng lại là nơi dễ dàng thu thập thông tin nhất.

Hắn hạ thấp độ cao, ẩn mình trong một đám mây. Trước khi vào thành, hắn cần phải thay đổi trang phục và khí tức để tránh gây chú ý. Hắn không muốn vừa đặt chân đến đã trở thành mục tiêu.

Trong lúc Lăng Thiên đang chuẩn bị, từ phía dưới, một nhóm Thần Nhân khoảng năm người đang cưỡi trên lưng một loại Thần Thú có hình dáng như hổ nhưng có cánh, bay ngang qua. Chúng mặc giáp phục màu đồng, khí tức khá mạnh mẽ, đạt tới cảnh giới Thần Nhân trung kỳ.

“Ha ha, lần này chúng ta săn được con Hắc Giác Thần Ngưu, chắc chắn sẽ bán được giá tốt ở Thần Thành!” Một tên Thần Nhân to lớn cười vang, giọng nói ồn ào. Trên lưng Thần Thú của hắn buộc một con trâu khổng lồ với hai chiếc sừng đen nhánh, đã chết.

“Đừng quá vui mừng, vùng biên giới này vẫn còn nhiều cường giả ẩn mình. Lần trước chúng ta suýt nữa đụng phải Mộc Cổ Thần Tướng của Mộc Gia, may mà chạy nhanh.” Một tên khác nhắc nhở.

Lăng Thiên khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc từ một trong số chúng. Hắn thầm vận dụng Thần Thức quét qua, phát hiện ra một chiếc nhẫn không gian trên tay một tên Thần Nhân. Bên trong chiếc nhẫn có một khối ngọc giản ghi chép về một số công pháp tu luyện Thần Nhân và thông tin về Thần Thành phía trước.

“Đúng lúc.” Lăng Thiên thầm nghĩ. Hắn không có ý định cướp đoạt, nhưng nếu chúng tự tìm đến, hắn cũng không ngại. Hắn hiện thân, chặn đường nhóm Thần Nhân kia.

Năm tên Thần Nhân giật mình, lập tức dừng lại. Chúng nhìn Lăng Thiên, một thiếu niên mặc áo bào trắng đơn giản, không có Thần Khí phô trương, khí tức cũng bị hắn che giấu rất khéo léo, chỉ như một Thần Nhân sơ kỳ bình thường.

“Ngươi là ai? Dám chặn đường Thần Giáp Quân ta?” Tên Thần Nhân to lớn ban nãy quát lớn, ánh mắt lộ vẻ khinh thường. Thần Giáp Quân là một nhóm tuần tra tự phát trong vùng, có chút danh tiếng.

Lăng Thiên không nói gì, chỉ giơ tay ra, nhẹ nhàng chỉ vào chiếc nhẫn trên tay tên Thần Nhân cầm đầu.

“Ngươi muốn gì? Ngươi nghĩ mình là ai mà dám ra lệnh cho ta?” Tên đội trưởng Thần Giáp Quân cười khẩy, hắn không nhìn ra được chút nào uy hiếp từ Lăng Thiên. “Một Thần Nhân sơ kỳ lại dám cản đường chúng ta? Chán sống rồi sao?”

Bốn tên Thần Nhân còn lại cũng cười vang, ánh mắt đầy trêu tức. Chúng đã quen với việc bắt nạt những Thần Nhân yếu hơn ở vùng biên giới này.

Lăng Thiên lắc đầu. “Ta không muốn gây rắc rối. Chỉ cần chiếc nhẫn của ngươi, ta sẽ tha cho các ngươi một mạng.”

Lời nói của Lăng Thiên khiến nhóm Thần Giáp Quân sửng sốt, rồi sau đó là một tràng cười khinh miệt. “Ha ha ha! Ngươi nghe thấy không? Hắn muốn chiếc nhẫn của đội trưởng! Chuyện cười lớn nhất năm ở Thần Giới!”

“Đồ ngu ngốc!” Tên đội trưởng Thần Giáp Quân rút ra một cây đại đao bằng Thần Thiết, lưỡi đao sáng loáng. “Xem ra ngươi không biết sợ là gì! Hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi một bài học!”

Hắn vung đao chém xuống. Một luồng đao khí hùng hậu mang theo Thần Linh Khí cuồn cuộn lao thẳng vào Lăng Thiên. Bốn tên còn lại cũng đồng loạt ra tay, các loại Thần Khí bay ra, phong tỏa mọi đường lui của Lăng Thiên.

Lăng Thiên đứng yên, ánh mắt bình thản. Khi đao khí và Thần Khí sắp chạm vào người hắn, một luồng uy áp vô hình bùng nổ. Đây không phải là khí thế của Thần Nhân, mà là một loại lực lượng siêu việt hơn, mang theo sự cổ xưa và tối cao, tựa như Thiên Đạo giáng lâm.

“Cút!”

Chỉ một tiếng quát nhẹ. Luồng uy áp tím đen lập tức bao phủ lấy năm tên Thần Nhân. Đao khí tan biến, các Thần Khí rơi loảng xoảng xuống đất. Năm tên Thần Nhân lập tức cảm thấy một sức nặng khổng lồ đè lên người, xương cốt kêu răng rắc. Chúng không thể cử động, toàn thân cứng đờ, ánh mắt đầy hoảng sợ.

Đây là… đây là sức mạnh gì?! Chúng chưa từng thấy một Thần Nhân nào có thể phát ra uy áp khủng bố như vậy, ngay cả Thần Tướng cũng không thể!

Lăng Thiên bước đến, như một vị Thần tối cao hạ phàm. Hắn dễ dàng gỡ chiếc nhẫn không gian trên tay tên đội trưởng Thần Giáp Quân. “Ta đã cảnh cáo các ngươi.”

Hắn quét Thần Thức vào chiếc nhẫn, tìm thấy ngọc giản mong muốn. Sau đó, hắn vung tay, một luồng lực lượng nhu hòa nhưng mạnh mẽ đánh vào năm tên Thần Nhân, hất văng chúng ra xa. Chúng không bị thương quá nặng, nhưng tinh thần đã hoàn toàn sụp đổ, nằm rạp trên mặt đất, không dám ngẩng đầu nhìn hắn.

“Ngươi… rốt cuộc ngươi là ai?” Tên đội trưởng run rẩy hỏi.

“Một người không muốn gây phiền phức.” Lăng Thiên đáp, rồi quay lưng đi. Hắn không cần phải để lại danh tính, màn thể hiện vừa rồi đã đủ để những kẻ này khiếp sợ và không dám gây sự với bất kỳ ai nhìn có vẻ yếu hơn nữa.

Hắn lướt đi trong không trung, hướng về Thần Thành. Vừa đi, hắn vừa đọc ngọc giản. Thông tin trong đó tuy không quá chi tiết, nhưng đủ để hắn có cái nhìn rõ ràng hơn về tu luyện Thần Giới, các Thần Tộc lớn và cách thức hoạt động của Thần Thành. Hắn cũng tìm thấy một số địa điểm có thể chứa Thần Dược hoặc Thần Linh Mạch.

Thần Giới, quả nhiên là một thế giới đầy rẫy cơ duyên và thử thách. Vừa đặt chân đến đã có màn chào hỏi “nồng nhiệt” như vậy. Lăng Thiên khẽ cười. Đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường “Đế Thần Vô Thượng” của hắn ở Thần Giới, giờ đây, mới thực sự mở ra. Hắn sẽ không chỉ là một Thần Nhân, mà là một Đế Thần, đứng trên vạn vật, vượt qua cả Thiên Đạo.

Phía trước, Thần Thành sừng sững, như một con mãnh thú cổ xưa đang ngủ say, chờ đợi sự khuấy động của một vị khách không mời mà đến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8