Đế Thần Vô Thượng
Chương 90

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:21:14 | Lượt xem: 4

Chương 90: Thần Giới Sơ Khai, Vô Thượng Uy Nghiêm

Kẻ bại trận ngã sóng soài, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Hắn trừng trừng nhìn vào Lăng Thiên, ánh mắt không còn sự khinh miệt, mà thay vào đó là sự kinh ngạc và một chút sợ hãi. Hắn biết, mình đã đánh giá thấp đối phương. Kẻ này không phải là Tiên Nhân bình thường, mà là một quái vật.

“Ngươi… rốt cuộc là ai?” Hắn lắp bắp hỏi lại, giọng nói đã mất đi vẻ kiêu ngạo ban đầu.

Lăng Thiên không trả lời. Hắn chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng nở trên môi. Hắn đã đặt chân đến Thần Giới, một thế giới mới đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng tràn ngập cơ hội. Những kẻ khinh thường hắn sẽ phải trả giá. Con đường Vô Thượng của hắn, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.

Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn sương tím. Thần Giới, ta đến rồi! Hãy chờ xem, vị Đế Thần Vô Thượng này sẽ khuấy đảo phong vân nơi đây như thế nào!

Ánh mắt Lăng Thiên lướt qua kẻ vừa bị hắn đánh bại, một Tiên Đế tự xưng là “Tiên Thần Giới Giới Chủ”, kẻ đã cố gắng ngăn cản hắn phi thăng. Giờ đây, hắn ta chỉ là một đống đổ nát, nằm thoi thóp dưới chân Lăng Thiên. Một cái phất tay nhẹ nhàng, một luồng sức mạnh vô hình quét qua, xóa sổ hoàn toàn dấu vết của Tiên Đế kia, không để lại dù chỉ một mảnh vụn linh hồn.

Hắn không có thời gian lãng phí với những kẻ yếu kém. Mục tiêu của hắn là Thần Giới, là Vô Thượng Chi Lộ. Lăng Thiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Thần Giới. Khác xa với Tiên Giới, nơi đây bầu trời không phải màu xanh ngọc bích mà là một sắc tím huyền ảo, thỉnh thoảng điểm xuyết những dải ngân hà lấp lánh như được dệt từ vô số tinh tú. Không khí đặc quánh năng lượng, không phải Tiên Linh Khí, mà là Thần Linh Khí, tinh khiết và mạnh mẽ gấp vạn lần. Mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác thanh tẩy và cường hóa thân thể.

Dưới chân hắn, mặt đất không phải là bùn đất hay đá sỏi thông thường, mà là những khối khoáng thạch óng ánh, cứng rắn như tinh cương. Cỏ cây cũng mang một màu sắc rực rỡ kỳ lạ, và mỗi phiến lá đều ẩn chứa một chút Thần tính. Đây chính là Thần Giới, nơi mà chỉ những tồn tại cường đại nhất mới có thể đặt chân tới.

“Thần Linh Khí… quả nhiên khác biệt.” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể mình đang được tôi luyện và thăng hoa với một tốc độ chóng mặt. Mặc dù đã đạt đến đỉnh cao của Tiên Giới, nhưng khi đến Thần Giới, hắn vẫn cảm thấy mình như một đứa trẻ vừa mới chập chững biết đi trong một thế giới hoàn toàn mới lạ. Cái cảm giác yếu kém tương đối này lại khiến hắn phấn khích. Nó có nghĩa là còn rất nhiều không gian để hắn tiến bộ.

Hắn thả lỏng cơ thể, cho phép Thần Linh Khí cuồn cuộn tràn vào kinh mạch, tẩy rửa từng tấc xương tủy. Thể chất “Đế Thần Vô Thượng” của hắn như một cái động không đáy, không ngừng hấp thụ và chuyển hóa. Chỉ trong chốc lát, hắn cảm thấy tu vi của mình đã vững chắc hơn rất nhiều, một tầng phong ấn vô hình trên người hắn cũng có dấu hiệu nới lỏng.

“Cảnh giới Thần Giới… Rốt cuộc là như thế nào?” Lăng Thiên nhíu mày. Hắn biết, ở đây, danh xưng Tiên Đế đã không còn ý nghĩa gì. Hắn cần phải tìm hiểu về hệ thống tu luyện mới, về các thế lực và quy tắc của Thần Giới.

Hắn bước đi, mỗi bước chân đều nhẹ như không, nhưng lại ẩn chứa một sức nặng ngàn cân. Dù cho bản thân hắn vẫn còn đang ở ngưỡng cửa của cảnh giới Thần Nhân sơ cấp, nhưng khí chất và uy áp tỏa ra từ hắn đã vượt xa bất kỳ Thần Nhân nào. Hắn tiến sâu vào màn sương tím, hướng về phía những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện, nơi hắn cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ hơn.

Đi được một quãng, Lăng Thiên chợt dừng lại. Hắn cảm nhận được vài luồng khí tức đang nhanh chóng tiếp cận. Không phải một, mà là ba luồng, mỗi luồng đều mạnh mẽ hơn Tiên Đế rất nhiều, nhưng vẫn chưa đạt đến cảnh giới mà Lăng Thiên cho là “Thần”. Có lẽ, đây là những Thần Nhân sơ cấp của Thần Giới.

Quả nhiên, chỉ trong vài hơi thở, ba bóng người xuất hiện, lướt qua màn sương và đáp xuống cách Lăng Thiên không xa. Ba người đều mặc giáp trụ ánh kim, tay cầm Thần Binh tỏa ra linh quang. Hai nam một nữ, khuôn mặt ngạo mạn, ánh mắt sắc bén như chim ưng.

“Hừ, lại là một kẻ phi thăng từ hạ giới.” Người đàn ông đứng đầu, có vẻ là kẻ mạnh nhất trong ba người, khịt mũi coi thường. Hắn có một mái tóc vàng rực như mặt trời, đôi mắt xanh thẳm lạnh lẽo. “Khí tức yếu ớt như vậy, còn dám tự tiện xông vào khu vực cấm địa của Thần Điện Vĩnh Hằng ta?”

Người phụ nữ bên cạnh hắn, với mái tóc đỏ rực và thân hình bốc lửa, liếc nhìn Lăng Thiên từ đầu đến chân, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. “Tiểu tử, ngươi may mắn lắm mới không bị Thần Thú nơi đây ăn thịt. Mau giao nộp Thần Hạch phi thăng của ngươi ra, sau đó quỳ xuống cầu xin, may ra chúng ta sẽ tha cho ngươi một mạng, đưa ngươi đến Thần Điện làm tạp dịch.”

Người thứ ba, một gã đàn ông vạm vỡ với khuôn mặt đầy sẹo, gằn giọng: “Đừng nói nhiều với loại hạ giới này. Cứ đánh cho hắn tàn phế, rồi lục soát. Chắc chắn có Thần Hạch hoặc vài thứ Tiên Bảo rách nưới nào đó. Lâu lắm rồi không có kẻ phi thăng nào lạc đến đây.”

Lăng Thiên đứng im lặng, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát ba người. Trong mắt hắn, bọn họ không khác gì những con kiến đang cố gắng thách thức một con rồng.

Thần Hạch phi thăng? Tạp dịch? Lời lẽ ngạo mạn và khinh thường của bọn chúng khiến Lăng Thiên cảm thấy buồn cười. Hắn đã trải qua vô số sinh tử, từ phế vật đến Tiên Đế, giờ lại bị coi thường bởi ba Thần Nhân cấp thấp như vậy.

“Ngươi điếc à?” Gã tóc vàng thấy Lăng Thiên không phản ứng, lập tức nổi giận. Hắn giơ tay, một thanh Thần Thương màu bạc lóe lên, mũi thương chỉ thẳng vào Lăng Thiên. “Mau trả lời, bằng không đừng trách ta không khách khí!”

Lăng Thiên khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Ba Thần Nhân kia bất giác cảm thấy tim mình đập mạnh hơn, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng, nhưng sự kiêu ngạo đã che mờ lý trí của họ.

“Các ngươi… quá yếu.” Lăng Thiên cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong màn sương tím. “Và quá ồn ào.”

Vừa dứt lời, Lăng Thiên không hề có bất kỳ động tác thừa nào. Hắn chỉ khẽ nhấc tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía ba Thần Nhân. Một luồng sức mạnh vô hình, không phải Thần Linh Khí, cũng không phải Tiên Nguyên, mà là một loại lực lượng nguyên thủy hơn, cao cấp hơn, đột ngột bộc phát.

Trong khoảnh khắc đó, không gian xung quanh ba Thần Nhân hoàn toàn méo mó, như một tấm gương bị bóp nặn. Thời gian dường như ngưng đọng. Ba người bọn họ, cùng với Thần Binh trong tay, hoàn toàn bị cố định giữa không trung, không thể cử động dù chỉ một ngón tay. Nụ cười ngạo mạn trên môi gã tóc vàng, ánh mắt khinh miệt của cô gái tóc đỏ, và vẻ hung hãn của gã đàn ông sẹo đều đóng băng lại, biến thành nỗi kinh hoàng tột độ.

Họ cảm thấy một sức ép khủng khiếp đè nặng lên toàn thân, như thể cả vũ trụ đang nghiền nát họ. Thần hồn của họ run rẩy, ý chí gần như sụp đổ. Đây không phải là sức mạnh mà họ từng biết. Đây là một loại quyền năng vượt trên mọi quy tắc mà Thần Giới đã định ra.

“Ngươi… ngươi là cái gì?” Gã tóc vàng cố gắng phát ra một tiếng nói, nhưng chỉ là những âm thanh khàn khàn, yếu ớt.

Lăng Thiên thu tay về, luồng sức mạnh kia cũng lập tức biến mất. Không gian trở lại bình thường, nhưng ba Thần Nhân thì không. Họ rơi phịch xuống đất, thở hổn hển, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Thần Binh trong tay họ đã biến thành những mảnh vụn kim loại không hơn không kém, thậm chí còn chưa kịp chạm vào Lăng Thiên. Cảnh giới tu vi của họ, trong khoảnh khắc đó, đã bị Lăng Thiên phong ấn hoàn toàn, biến họ thành những phàm nhân yếu ớt.

Một đòn duy nhất, không chiêu thức, không bạo lực, chỉ bằng một ý niệm, đã phế bỏ ba Thần Nhân. Điều này không thể nào xảy ra, ngay cả đối với Thần Chủ hay Thần Đế. Đây là sự chênh lệch cảnh giới không thể tưởng tượng nổi.

Lăng Thiên nhìn xuống bọn họ, ánh mắt không chút biểu cảm. “Giờ thì, ta cần thông tin. Nói cho ta biết về Thần Giới này. Các ngươi có thể chọn, nói ra tất cả, hoặc biến mất khỏi vũ trụ này vĩnh viễn, không một dấu vết.”

Những lời nói của Lăng Thiên không mang theo sát ý, nhưng lại khiến ba Thần Nhân run rẩy không ngừng. Họ cảm nhận được sự chân thật trong lời nói đó. Kẻ trước mặt không hề đùa giỡn. Hắn có thể dễ dàng xóa sổ họ.

Gã tóc vàng, người đã từng kiêu ngạo nhất, giờ đây quỳ sụp xuống, đầu gục xuống đất. “Vâng… vâng thưa ngài! Chúng tôi sẽ nói tất cả! Xin ngài tha mạng!”

Cô gái tóc đỏ và gã đàn ông sẹo cũng không dám chậm trễ, vội vàng quỳ xuống, dập đầu lia lịa. Nỗi sợ hãi đã hoàn toàn lấn át mọi sự kiêu ngạo của họ.

“Tốt.” Lăng Thiên gật đầu. “Bắt đầu từ cơ bản nhất. Hệ thống tu luyện Thần Giới, các thế lực lớn, và nơi ta có thể tìm thấy tài nguyên để cường hóa bản thân.”

Trong màn sương tím huyền ảo, những tiếng nói run rẩy bắt đầu vang lên, kể về một thế giới rộng lớn, phức tạp và đầy rẫy những bí ẩn. Lăng Thiên lắng nghe, thu thập từng chút thông tin. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường Vô Thượng của hắn ở Thần Giới, giờ đây, mới thực sự mở ra.

Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi cao vút chạm tới những đám mây tím. Thần Giới, ta đến rồi! Hãy chờ xem, vị Đế Thần Vô Thượng này sẽ khuấy đảo phong vân nơi đây như thế nào! Hắn sẽ không chỉ là một Thần Nhân, mà là một Đế Thần, đứng trên vạn vật, vượt qua cả Thiên Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8