Đế Thần Vô Thượng
Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:20:40 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 89: THẦN GIỚI ĐĂNG LÂM, PHONG VÂN SƠ KHỞI

Dòng chảy thời gian và không gian trở nên hỗn loạn trong đường hầm đầy sao. Lăng Thiên cảm thấy cơ thể mình như đang bị xé nát rồi lại được tái tạo, liên tục luân chuyển giữa hư vô và hiện thực. Những ngôi sao lấp lánh bên ngoài không phải là những vì tinh tú bình thường, mà là vô số đại thế giới, tiểu thế giới, các nền văn minh cổ xưa, những kỷ nguyên đã lụi tàn và những tương lai chưa thành hình. Chúng lướt qua tâm trí hắn như một thước phim quay nhanh, mang theo những mảnh vụn ký ức và tri thức mà ngay cả Tiên Đế cũng khó lòng lĩnh hội.

Lực lượng siêu việt kéo hắn đi không phải là một loại sức mạnh cố định, mà là bản thân quy tắc vận hành của vũ trụ, một sự rút gọn của Thiên Đạo tối cao. Mỗi một khoảnh khắc trôi qua trong đường hầm, linh hồn và thể chất của Lăng Thiên đều được gột rửa, tinh luyện. Hắn cảm nhận được Tiên Linh Khí trong cơ thể đang dần chuyển hóa, trở nên thuần khiết và thâm sâu hơn gấp vạn lần, mang theo một phẩm chất mà hắn chưa từng biết đến – đó là Thần Linh Khí. Thần Mạch cổ xưa trong hắn, vốn đã thức tỉnh ở phàm giới và bùng nổ ở Tiên Giới, giờ đây lại rung động mãnh liệt, như thể đang tìm về với nguồn cội chân chính của mình.

Lăng Thiên nhắm mắt lại, hoàn toàn buông bỏ sự kháng cự, để bản thân trôi theo dòng chảy. Hắn biết, đây là một quá trình không thể tránh khỏi, là bước tất yếu để một Tiên Đế chân chính phi thăng Thần Giới. Các Tiên Đế khác không dám bước theo, không phải vì họ không có dũng khí, mà vì họ biết rằng, nếu không có huyết mạch hoặc thể chất đặc biệt như Lăng Thiên, việc cưỡng ép phi thăng chỉ khiến họ tan biến thành tro bụi trong hành trình này. Sức mạnh của hắn ở Tiên Giới đã đạt đến cực hạn, thậm chí vượt qua giới hạn của một Tiên Đế bình thường. Nhưng ở đây, trong đường hầm vũ trụ, hắn chỉ là một hạt bụi nhỏ, đang được nhào nặn lại.

Thời gian trong đường hầm dường như không tồn tại. Có thể là một khắc, cũng có thể là vạn năm. Lăng Thiên đã quên đi khái niệm về thời gian, chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối vào quá trình chuyển hóa của bản thân. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều gào thét, mỗi đạo pháp hắn lĩnh ngộ đều được diễn giải lại dưới một góc độ mới, thâm sâu hơn, gần với bản chất vũ trụ hơn. Hắn cảm thấy mình đang tiến hóa, không chỉ về mặt sức mạnh, mà còn về mặt nhận thức, về Đạo Tâm.

Đột nhiên, một chấn động kịch liệt xuyên qua toàn bộ cơ thể hắn. Đường hầm đầy sao chao đảo, rồi vỡ vụn như những tấm kính. Một luồng ánh sáng chói lọi ập đến, và Lăng Thiên cảm thấy mình như bị ném ra khỏi một vòng xoáy khổng lồ. Hắn mở mắt, hít một hơi thật sâu. Không khí quanh hắn đặc quánh, mang theo một hương vị tinh khiết và tràn đầy năng lượng mà hắn chưa từng cảm nhận được ở Tiên Giới – đây chính là Thần Linh Khí, tinh hoa của Thần Giới.

Hắn đứng vững trên một mảnh đất khô cằn, đỏ au, xen lẫn những tảng đá khổng lồ mang màu sắc kỳ lạ. Bầu trời trên đầu hắn không phải là màu xanh lam quen thuộc, mà là một dải màu tím than pha lẫn cam cháy, với những tinh vân khổng lồ trôi lơ lửng như những bức họa cổ xưa. Xa xa, những ngọn núi khổng lồ cao vút đến tận mây, đỉnh núi xuyên thủng những đám mây ngũ sắc, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ đến nghẹt thở. Ngay cả Tiên Giới phồn hoa nhất cũng không thể sánh bằng một góc nhỏ của nơi này.

“Đây chính là Thần Giới…” Lăng Thiên lẩm bẩm, trong mắt hiện lên sự kinh ngạc và khao khát. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình bao trùm, như thể không gian này tự thân nó đã mang một trọng lực khác biệt, một quy tắc khác biệt. Hắn đã là Tiên Đế đỉnh phong, nhưng ở đây, hắn cảm thấy mình như một người mới bắt đầu, cần phải thích nghi lại từ đầu.

Lăng Thiên kiểm tra tu vi của mình. Thần Linh Khí đã hoàn toàn thay thế Tiên Linh Khí, chảy trong Thần Mạch của hắn. Sức mạnh tổng thể của hắn đã tăng lên một bậc, nhưng không có nghĩa là hắn đã trở thành Thần. Hắn vẫn là một Tiên Đế, nhưng là một Tiên Đế với căn cơ Thần cấp, một người đã đặt chân lên ngưỡng cửa của Thần Đạo. Ở Thần Giới, cảnh giới tu luyện được chia thành Thần Nhân, Hạ Vị Thần, Trung Vị Thần, Thượng Vị Thần, Thần Vương, Thần Chủ, Thần Đế… Hắn biết, mình vẫn còn một chặng đường dài phải đi.

Vừa lúc đó, một tiếng gầm rú vang vọng từ phía xa. Mặt đất rung chuyển nhẹ. Lăng Thiên nheo mắt nhìn về phía âm thanh. Một đàn quái vật khổng lồ, thân hình phủ đầy vảy cứng như đá, răng nanh sắc nhọn như dao, đang lao vun vút qua những ngọn núi. Chúng không phải là Tiên Thú, mà là Thần Thú, và mỗi con đều tỏa ra một khí tức hùng mạnh, tương đương với một Tiên Vương cấp thấp ở Tiên Giới.

Lăng Thiên ẩn mình vào một khe núi đá, quan sát. Hắn không muốn gây sự chú ý ngay lập tức. Thần Giới là một thế giới hoàn toàn xa lạ, và sự thận trọng là điều cần thiết. Hắn cần phải tìm hiểu về các quy tắc, các thế lực và những nguy hiểm tiềm tàng ở đây trước khi hành động.

Đàn Thần Thú đó nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt, để lại phía sau một làn bụi đỏ. Lăng Thiên thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức, hắn cảm thấy một vài luồng khí tức khác đang tiếp cận vị trí của mình. Mạnh mẽ hơn đàn Thần Thú vừa rồi.

Ba bóng người từ trên cao hạ xuống, đáp thẳng xuống mảnh đất nơi Lăng Thiên vừa xuất hiện. Họ mặc những bộ giáp trụ sáng bóng, tỏa ra khí tức Thần Linh dồi dào. Hai người ở Hạ Vị Thần cảnh, người còn lại là Trung Vị Thần. Đôi mắt họ sắc lạnh, quét qua mọi ngóc ngách.

“Có vết tích của người vừa phi thăng!” Một người trong số họ lên tiếng, giọng nói trầm đục vang vọng trong không gian. “Thần Linh Khí ở đây vẫn còn hỗn loạn.”

“Một Tiên Nhân phi thăng à? Thật đáng ghét!” Người còn lại bĩu môi. “Mấy tên Tiên Nhân hạ giới luôn mang theo khí tức bẩn thỉu, làm ô nhiễm Thần Giới của chúng ta.”

Người Trung Vị Thần dẫn đầu không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn xung quanh. Hắn vung tay, một luồng Thần Lực quét qua khe núi nơi Lăng Thiên đang ẩn nấp. Lăng Thiên khẽ nhíu mày, nhưng không hề hoảng sợ. Hắn vẫn bất động, để luồng Thần Lực đó lướt qua mình mà không để lại dấu vết gì. Kỹ năng che giấu khí tức của hắn đã đạt đến mức hoàn mỹ.

Tuy nhiên, người Trung Vị Thần kia lại có một món Thần Khí đặc biệt. Một chiếc la bàn nhỏ trong tay hắn đột nhiên phát sáng, kim chỉ nam rung động dữ dội, hướng thẳng về phía Lăng Thiên.

“Ở đó!” Người Trung Vị Thần quát lớn, hắn lập tức vung một quyền, Thần Lực cuồn cuộn hóa thành một tia sáng chói mắt, đánh thẳng vào khe núi.

Lăng Thiên không thể tiếp tục ẩn mình. Hắn nhẹ nhàng bước ra, né tránh đòn tấn công một cách dễ dàng. Ánh mắt hắn bình tĩnh, không chút dao động.

Ba vị Thần Giới lập tức sững sờ. Họ nhìn Lăng Thiên, một Tiên Nhân vừa phi thăng, lại có thể né tránh đòn tấn công của một Trung Vị Thần dễ dàng như vậy? Hơn nữa, khí tức trên người hắn tuy không phải là Thần, nhưng lại mang theo một loại uy áp vô hình, khiến họ cảm thấy có chút khó chịu.

“Ngươi là ai?” Người Trung Vị Thần hỏi, giọng điệu mang theo sự nghi ngờ và một chút đề phòng. “Ngươi đến từ đâu?”

Lăng Thiên nhìn thẳng vào mắt hắn, không trả lời. Hắn chỉ lạnh nhạt nói: “Ta vừa đặt chân đến đây. Không có ý gây sự.”

“Hừ! Vừa đặt chân đến mà đã dám ngông cuồng như vậy sao?” Một Hạ Vị Thần cười khẩy. “Một Tiên Nhân hạ giới lại dám nói chuyện ngang hàng với chúng ta? Ngươi có biết đây là đâu không? Đây là Vực Lam Hỏa, vùng đất nằm dưới sự quản lý của Lam Hỏa Thần Điện. Bất kỳ kẻ phi thăng nào cũng phải trình báo và chịu sự sắp xếp của Thần Điện!”

Lam Hỏa Thần Điện… Lăng Thiên ghi nhớ cái tên này. Hắn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng đã có chút khó chịu. Sự khinh miệt của những kẻ này dành cho “Tiên Nhân hạ giới” quá rõ ràng.

“Ta không biết quy tắc của các ngươi,” Lăng Thiên nói, giọng điệu vẫn đều đều, “Nhưng ta cũng không phải là kẻ dễ bị bắt nạt. Nếu muốn gây sự, ta cũng sẽ không ngại.”

Lời nói của Lăng Thiên khiến ba vị Thần Giới ngẩn ra. Ngông cuồng! Một Tiên Nhân vừa phi thăng lại dám nói ra những lời như vậy với họ? Người Trung Vị Thần dẫn đầu khẽ nheo mắt, sát khí bắt đầu bốc lên. Hắn đã sống ở Thần Giới hàng vạn năm, chưa từng thấy kẻ phi thăng nào dám kiêu ngạo như vậy.

“Dám ngỗ ngược!” Hạ Vị Thần kia không nhịn được nữa, hắn vung một chưởng, Thần Lực bùng nổ, hóa thành một đạo hỏa diễm màu lam, lao thẳng về phía Lăng Thiên. Hắn muốn dạy cho kẻ phàm nhân này một bài học.

Lăng Thiên đứng yên, không hề né tránh. Khi đạo hỏa diễm sắp chạm vào người, một luồng sức mạnh vô hình đột nhiên bùng lên từ cơ thể hắn. Đó là sự kết hợp giữa Thần Linh Khí đã tinh luyện và uy áp từ Thần Mạch cổ xưa, một loại Đế Uy độc nhất vô nhị. Đạo hỏa diễm màu lam lập tức bị chèn ép, vặn vẹo, rồi tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại.

Cả ba vị Thần Giới đều trợn tròn mắt. Đặc biệt là Hạ Vị Thần vừa ra tay, hắn cảm thấy một áp lực cực lớn đè nặng lên mình, khiến hắn suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất. Đây không phải là sức mạnh của một Tiên Nhân vừa phi thăng! Đây là một loại uy áp còn đáng sợ hơn cả Trung Vị Thần bình thường, thậm chí là Thượng Vị Thần!

Người Trung Vị Thần dẫn đầu cuối cùng cũng biến sắc. Hắn nhìn chằm chằm vào Lăng Thiên, ánh mắt không còn sự khinh miệt, mà thay vào đó là sự kinh ngạc và một chút sợ hãi. Hắn biết, mình đã đánh giá thấp đối phương. Kẻ này không phải là Tiên Nhân bình thường, mà là một quái vật.

“Ngươi… rốt cuộc là ai?” Hắn lắp bắp hỏi lại, giọng nói đã mất đi vẻ kiêu ngạo ban đầu.

Lăng Thiên không trả lời. Hắn chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng nở trên môi. Hắn đã đặt chân đến Thần Giới, một thế giới mới đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng tràn ngập cơ hội. Những kẻ khinh thường hắn sẽ phải trả giá. Con đường Vô Thượng của hắn, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.

Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn sương tím. Thần Giới, ta đến rồi! Hãy chờ xem, vị Đế Thần Vô Thượng này sẽ khuấy đảo phong vân nơi đây như thế nào!

Kết thúc Chương 89.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8