Đế Thần Vô Thượng
Chương 87
Chương 87: Thần Giới Phong Vân Thức Tỉnh
Sau khi Lăng Thiên rời đi, sân đấu Thần Giới Đại Hội chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, rồi bùng nổ thành những tiếng xì xào bàn tán như sóng trào. Thần Vương Long Ngạo Thần, một trong Tứ Đại Thần Vương, kẻ từng đứng trên đỉnh cao Thần Giới, giờ đây nằm gục trên đài đấu, thân thể tan nát, linh hồn trọng thương, ý chí gần như sụp đổ. Sự kiện này không chỉ là một thất bại cá nhân, mà còn là một cú sốc lớn đối với toàn bộ cấu trúc quyền lực của Thần Giới.
Các cường giả ngồi trên khán đài, từ Thần Tộc Trưởng Lão đến các Tiên Đế phi thăng, đều mang vẻ mặt kinh hoàng. Một thiếu niên vừa đặt chân đến Thần Giới không lâu, lại có thể đánh bại Long Ngạo Thần Vương một cách tuyệt đối, phô diễn sức mạnh vượt xa cảnh giới Thần Vương bình thường. Hắn không chỉ mạnh, mà còn sở hữu một loại khí chất, một loại uy áp khiến người ta không dám đối diện. Cái tên Lăng Thiên, trong một đêm, đã khắc sâu vào tâm khảm của mọi Thần Giới cường giả, không phải bằng sự công nhận, mà bằng nỗi sợ hãi và sự kinh ngạc tột độ.
Long Ngạo Thần Vương được các thuộc hạ vội vàng đưa đi trị thương. Thanh danh của hắn, vốn đã lẫy lừng khắp chốn, giờ đây bị vấy bẩn không cách nào gột rửa. Từ nay về sau, hắn sẽ phải sống dưới cái bóng của kẻ bại trận trước Lăng Thiên.
Trong khi đó, Lăng Thiên đã trở về Thần Điện tạm trú của mình. Hắn không hề vui mừng hay kiêu ngạo vì chiến thắng. Đối với hắn, đánh bại Long Ngạo Thần Vương chỉ là một bước đệm nhỏ trên con đường dài vô tận. Ngồi tĩnh tọa trong mật thất, Lăng Thiên cảm nhận được dòng sức mạnh cuồn cuộn trong huyết mạch. Thần Mạch “Đế Mệnh Vô Thượng” của hắn sau trận chiến càng thêm sôi trào, như đang đòi hỏi được khai phá sâu hơn, vươn tới những giới hạn cao hơn. Mỗi lần hắn vận dụng sức mạnh, những mảnh ký ức mơ hồ, những hình ảnh xa xăm về một quá khứ bị lãng quên, lại thoáng qua trong tâm trí hắn. Hắn biết, bí mật về nguồn gốc của mình, về cái gọi là “Đế Mệnh Vô Thượng”, chắc chắn không hề đơn giản.
Thần Giới rộng lớn hơn hắn tưởng, và những kẻ đứng sau bức màn quyền lực còn kinh khủng hơn nhiều. Long Ngạo Thần Vương chỉ là một con tốt thí trên bàn cờ Thần Giới, và trận chiến hôm nay có lẽ chỉ là một màn kịch nhỏ để thăm dò hắn. Hắn không tin rằng các Thần Chủ, Thần Đế thực sự lại không xuất hiện, hoặc không chú ý đến một kẻ như hắn.
Đúng như dự đoán của Lăng Thiên, khi màn đêm buông xuống, một vị khách không mời mà đến. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, nhưng lại vô cùng hòa ái, bao trùm lấy Thần Điện. Lăng Thiên mở mắt, không ngạc nhiên. Hắn đã cảm nhận được sự tồn tại này từ lâu. Cánh cửa mật thất tự động mở ra, một lão giả thân mặc đạo bào màu xám tro, tóc bạc phơ như tuyết, gương mặt khắc khổ nhưng đôi mắt lại sáng rực như tinh tú, từ từ bước vào.
“Lăng Thiên công tử, lão phu không mời mà đến, mong công tử thứ lỗi.” Lão giả khẽ mỉm cười, giọng nói trầm ấm như dòng suối cổ.
Lăng Thiên đứng dậy, chắp tay hành lễ. “Tiền bối quá lời. Thần Giới Đại Hội vừa kết thúc, lại có thể khiến tiền bối đích thân giá lâm, hẳn có chuyện quan trọng.”
Lão giả gật đầu, điềm nhiên ngồi xuống ghế đá trong mật thất. “Lão phu là Huyền Cơ Trưởng Lão, đến từ Thần Giới Tối Cao Thần Điện. Ta phụ trách giám sát trật tự Thần Giới, đồng thời cũng là người chứng kiến sự trỗi dậy của các vị Thần Vương, Thần Chủ qua hàng vạn năm.”
Lăng Thiên nhướng mày. Thần Giới Tối Cao Thần Điện, đó là một thế lực huyền thoại, đứng trên mọi Thần Tộc, Thần Triều, là nơi quy tụ những Thần Chủ cổ xưa nhất, nắm giữ quyền lực tối thượng của Thần Giới. Việc một Trưởng Lão từ nơi đó đích thân tìm đến hắn, quả thực không hề đơn giản.
“Hôm nay, công tử đã phô diễn sức mạnh vượt qua mọi định luật của Thần Giới. Ngươi không chỉ đánh bại Long Ngạo Thần Vương, mà còn phá vỡ giới hạn của cảnh giới Thần Vương thông thường. Sức mạnh của công tử, lão phu e rằng ngay cả một số Thần Chủ cũng khó lòng sánh bằng.” Huyền Cơ Trưởng Lão thở dài, ánh mắt đầy thâm ý. “Huyết mạch của công tử, vô cùng đặc biệt. Nó không thuộc về bất kỳ Thần Tộc nào mà ta từng biết. Nó mang theo hơi thở của một kỷ nguyên đã bị lãng quên, một thứ quyền năng ‘Đế Mệnh Vô Thượng’ mà Thiên Đạo cũng khó lòng dung nạp.”
Trái tim Lăng Thiên khẽ rung động. Cuối cùng, cũng có người nhận ra sự bất thường của hắn. “Tiền bối có thể giải thích rõ hơn?”
Huyền Cơ Trưởng Lão lắc đầu. “Không phải ta không muốn, mà là chân tướng còn vượt xa sự hiểu biết của ta. Ngươi có biết, tại sao Thần Giới lại tồn tại, tại sao các vị Thần lại có thể trường sinh bất lão, và tại sao Thiên Đạo lại luôn im lặng, chỉ duy trì một trật tự bất biến?”
Lăng Thiên im lặng. Những câu hỏi này đã từng thoáng qua trong tâm trí hắn.
“Thần Giới, chỉ là một phần nhỏ của vũ trụ vô tận. Bên trên Thần Giới, còn có Vô Thượng Chi Giới, nơi mà các tồn tại Vô Thượng chân chính ngự trị. Và bên dưới Thần Giới, vô số Tiểu Thế Giới, Đại Thiên Thế Giới, luân hồi sinh diệt. Tất cả đều bị một thứ ‘quy tắc’ vô hình chi phối, mà chúng ta gọi là Thiên Đạo.” Huyền Cơ Trưởng Lão tiếp tục, giọng nói trở nên trang nghiêm hơn. “Nhưng Thiên Đạo không phải là bất biến. Nó đang suy yếu, đang mục nát. Một mối đe dọa từ Hư Vô đang dần xâm thực, đe dọa nuốt chửng toàn bộ các giới vực. Đó là ‘Hư Vô Chi Kiếp’.”
Lăng Thiên ngẩn người. Hư Vô Chi Kiếp? Đây là lần đầu tiên hắn nghe về điều này.
“Lý do chúng ta tìm đến ngươi, Lăng Thiên công tử, là vì huyết mạch ‘Đế Mệnh Vô Thượng’ của ngươi. Có một lời tiên tri cổ xưa, về một ‘Đế Thần’ sẽ xuất hiện, mang theo sứ mệnh kiến tạo trật tự mới, hoặc phá vỡ trật tự cũ để cứu rỗi các giới vực khỏi Hư Vô Chi Kiếp. Ngươi, rất có thể là kẻ được chọn.” Huyền Cơ Trưởng Lão nhìn thẳng vào mắt Lăng Thiên, ánh mắt chất chứa sự kỳ vọng và cả lo lắng.
“Tiền bối muốn ta làm gì?” Lăng Thiên hỏi, giọng điệu bình tĩnh nhưng nội tâm đã dậy sóng.
“Chúng ta muốn ngươi đến Tối Cao Thần Điện. Nơi đó cất giữ những bí mật cổ xưa nhất của Thần Giới, những công pháp bị cấm kỵ, những tàn tích của kỷ nguyên Vô Thượng. Chỉ ở đó, ngươi mới có thể thực sự hiểu rõ về huyết mạch của mình, và tìm ra con đường để đối mặt với Hư Vô Chi Kiếp.” Huyền Cơ Trưởng Lão nói, “Nhưng con đường này đầy rẫy nguy hiểm. Ngươi sẽ phải đối mặt với những vị Thần Chủ cổ xưa, những kẻ đã sống hàng triệu năm, những kẻ coi ngươi là dị loại, thậm chí là mối đe dọa. Ngươi cũng sẽ phải đối mặt với chính Thiên Đạo, thứ mà ngươi đang thách thức bằng sự tồn tại của mình.”
Lăng Thiên suy nghĩ. Hắn đến Thần Giới không phải để tranh giành hư danh, mà để tìm kiếm chân lý, để khám phá giới hạn của bản thân. Những lời của Huyền Cơ Trưởng Lão đã mở ra một cánh cửa mới, một con đường dẫn đến bí ẩn sâu xa nhất của vũ trụ. Hắn không có lý do gì để từ chối.
“Ta chấp nhận lời mời của tiền bối.” Lăng Thiên nói, ánh mắt kiên định. “Ta sẽ đến Tối Cao Thần Điện.”
Huyền Cơ Trưởng Lão mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm. “Tốt lắm. Con đường phía trước sẽ không đơn độc. Ngươi sẽ gặp gỡ những đồng minh mới, và cả những kẻ thù đáng sợ hơn Long Ngạo Thần Vương gấp vạn lần. Hãy chuẩn bị tâm lý. Từ giờ phút này, hành trình thực sự của ‘Đế Thần Vô Thượng’ mới chính thức bắt đầu.”
Nói rồi, Huyền Cơ Trưởng Lão đứng dậy, hóa thành một làn khói nhẹ nhàng biến mất, để lại Lăng Thiên một mình trong mật thất. Ngoài cửa sổ, vầng trăng Thần Giới treo lơ lửng, chiếu sáng một con đường mờ ảo. Lăng Thiên nhìn ra xa, cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ đang âm thầm thức tỉnh trong vũ trụ, một lời hiệu triệu từ những bí ẩn xa xưa. Hắn biết, Thần Giới Đại Hội chỉ là khởi đầu. Con đường Vô Thượng, giờ đây mới thực sự trải dài trước mắt hắn.