Đế Thần Vô Thượng
Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:18:51 | Lượt xem: 4

Chương 86: Đế Uy Khai Chiến, Thần Vương Quỳ Phục

Lời tuyên bố của Lăng Thiên như một tiếng sấm vang dội giữa không gian Thần Giới Đại Hội. Hắn không cần giấu giếm, cũng không cần che đậy. Con đường Vô Thượng, vốn dĩ phải đạp bằng mọi chướng ngại, nghiền nát mọi kẻ dám cản đường.

Long Ngạo không nói thêm lời nào. Hắn là Thần Vương Long Tộc, huyết mạch cao quý, thân phận hiển hách. Từ khi bước chân vào Thần Giới, hắn chưa từng bị một kẻ vô danh tiểu tốt nào dám ngông cuồng đến vậy. Thận trọng thì có, nhưng lùi bước thì không bao giờ!

“Hống!”

Một tiếng rống giận rung trời lở đất bùng nổ. Thân thể Long Ngạo đột ngột bành trướng, những lớp vảy rồng màu vàng kim hiện rõ, lấp lánh như hoàng kim nung chảy. Hắn không biến thành chân thân rồng, nhưng đã hóa thành Bán Long Chi Thể, sức mạnh tăng vọt gấp mấy lần. Khí tức cuồng bạo quét ngang, khiến vô số Thần Nhân đang quan chiến phải lùi lại, sắc mặt tái nhợt.

Một trảo Long Kích mang theo quy tắc hủy diệt, xé rách không gian, lao thẳng tới Lăng Thiên. Trảo phong sắc bén đến mức có thể cắt đứt tinh thần, phá nát Thần Hồn. Đây là một đòn thăm dò, nhưng cũng là một lời cảnh cáo mạnh mẽ từ Long Ngạo.

Lăng Thiên đứng yên bất động, ánh mắt thâm thúy như vực sâu. Trên thân hắn, một luồng khí tức cổ xưa và bất diệt bắt đầu trỗi dậy. Đó không phải Thần Lực đơn thuần, mà là một loại năng lượng siêu việt, ẩn chứa sự bá đạo của vạn cổ đế vương. Xung quanh hắn, không gian bắt đầu vặn vẹo một cách kỳ lạ, như thể các quy tắc Thần Giới đang bị bóp méo, khuất phục trước một ý chí mạnh mẽ hơn.

“Cút.”

Hắn chỉ nhàn nhạt thốt ra một tiếng. Không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, không có bất kỳ Thần Khí nào được triệu hồi. Hắn chỉ đơn giản là giơ tay ra, một quyền đánh thẳng vào Long Kích đang tới.

Ầm!!!

Hai luồng sức mạnh va chạm, tạo nên một tiếng nổ long trời lở đất. Các Thần Nhân xung quanh chỉ kịp nhìn thấy một luồng năng lượng đen trắng đan xen bùng nổ, cuốn phăng mọi thứ trong phạm vi mấy trăm trượng. Quy tắc Thần Giới bị xé toạc, lộ ra những khe nứt không gian tối đen. Bầu trời Thần Giới Đại Hội dường như cũng run rẩy, những phù văn cổ xưa khắc trên vách đá sân đấu phát sáng rực rỡ, cố gắng duy trì sự ổn định.

Khi ánh sáng chói mắt tan đi, cảnh tượng khiến tất cả Thần Nhân phải kinh hãi. Long Ngạo, Thần Vương Long Tộc danh tiếng lẫy lừng, đang bị đẩy lùi hơn trăm bước, mỗi bước chân đều để lại một vết lõm sâu hoắm trên nền đá cứng rắn của sân đấu. Cánh tay hóa rồng của hắn run rẩy, những lớp vảy vàng kim nứt toác, máu rồng chảy ra tí tách, tạo thành những tiếng xèo xèo khi chạm vào mặt đất.

Còn Lăng Thiên thì sao? Hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ, y phục không một nếp nhăn, khí tức vẫn hùng vĩ như núi cao. Chỉ có ánh mắt hắn là càng thêm sắc bén, như hai tia chớp xé toạc màn đêm.

“Sao có thể? Long Ngạo Thần Vương lại bị đánh lùi chỉ bằng một quyền? Hắn ta là ai?” Một Thần Nhân trẻ tuổi thốt lên, giọng run rẩy.

“Không phải bị đánh lùi… mà là bị áp chế tuyệt đối! Cánh tay của Long Ngạo Thần Vương đã bị thương rồi!” Một vị Thần Chủ lão luyện nheo mắt, nhìn chằm chằm vào những vết nứt trên vảy rồng của Long Ngạo, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn.

Long Ngạo cũng cảm nhận được cánh tay đau nhức, nhưng nỗi đau thể xác không bằng sự chấn động trong Thần Hồn hắn. Một quyền của Lăng Thiên không chỉ chứa đựng sức mạnh kinh khủng, mà còn mang theo một loại uy áp vô hình, khiến Thần Lực của hắn bị kìm hãm, quy tắc Long Tộc bị đè nén. Đây là cảm giác mà hắn chỉ từng trải qua khi đối mặt với những vị Thần Đế tối cao của Thần Giới, những tồn tại đã đứng trên đỉnh vạn cổ!

“Ngươi… rốt cuộc là ai? Ngươi không phải là Thần Nhân bình thường!” Long Ngạo nghiến răng, ánh mắt trở nên dữ tợn. “Ta là Thần Vương Long Tộc, thân mang Long Hồn bất diệt, há có thể bị ngươi sỉ nhục?”

Hắn rống lên một tiếng nữa, toàn thân bùng cháy Long Viêm màu vàng kim. Một đạo Long Ảnh khổng lồ hiện hình sau lưng hắn, gầm gừ thị uy. Đây là Long Hồn Chiến Thể của Long Ngạo, một bí pháp tối cường của Long Tộc, có thể triệu hồi Long Hồn tổ tiên để tăng cường sức mạnh.

Long Ngạo không ngần ngại, vận dụng toàn bộ sức mạnh, hóa thành một luồng sáng vàng kim, lao thẳng vào Lăng Thiên. Hắn vung Long Trảo, mỗi trảo đều mang theo sức mạnh của một ngọn núi sụp đổ, một ngôi sao rơi rụng. Hắn muốn dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát sự kiêu ngạo của Lăng Thiên.

Lăng Thiên khẽ lắc đầu, trong mắt lộ ra một tia thất vọng. “Chỉ vậy thôi sao?”

Hắn giơ tay phải lên. Trên lòng bàn tay hắn, một ấn ký màu vàng kim nhạt hiện ra, lấp lánh như một mặt trời thu nhỏ. Đó là một ấn ký cổ xưa, phức tạp đến mức không một Thần Nhân nào có thể nhận ra, nhưng lại toát ra một thứ uy năng khiến vạn vật phải quỳ phục.

“Đế Mệnh, Vô Thượng!”

Lăng Thiên khẽ quát. Ấn ký trên tay hắn lập tức bùng nổ ánh sáng chói lòa, một luồng uy áp vô hình nhưng chân thực như núi thái sơn đổ ập xuống. Uy áp này không chỉ tác động lên thân thể, mà trực tiếp đè nén Thần Hồn, nghiền nát ý chí.

Rắc! Rắc! Rắc!

Tiếng xương cốt Long Ngạo kêu răng rắc. Long Hồn Chiến Thể sau lưng hắn lập tức run rẩy, Long Ảnh khổng lồ như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, méo mó biến dạng. Luồng Long Viêm trên người hắn cũng lập tức bị dập tắt. Hắn cảm thấy như toàn bộ Thần Giới đang đè nặng lên mình, khiến hắn không thể thở nổi.

“Cái gì… đây là cái gì?” Long Ngạo kinh hãi tột độ. Hắn đã từng đối mặt với uy áp của Thần Đế, nhưng cũng không đáng sợ đến mức này. Uy áp của Lăng Thiên không chỉ mạnh mẽ, mà nó còn mang theo một sự tối cao, một sự bất khả xâm phạm, như thể Lăng Thiên chính là Thiên Đạo, chính là Quy Tắc Nguyên Thủy của vũ trụ này!

Hắn không thể nhúc nhích, Thần Lực trong cơ thể bị phong tỏa hoàn toàn. Ý chí chiến đấu của hắn bị đè nén đến mức không còn một chút nào. Hắn chỉ còn lại duy nhất một cảm giác: khuất phục!

Phịch!

Dưới ánh mắt kinh hoàng của toàn bộ Thần Giới Đại Hội, Thần Vương Long Tộc Long Ngạo quỳ sụp xuống, đầu gối đập mạnh xuống nền đá, nứt toác. Hắn không thể chống cự, không thể ngẩng đầu. Hắn bị một luồng sức mạnh vô hình đè nén, buộc hắn phải cúi đầu, phải quỳ phục trước Lăng Thiên.

Cả sân đấu chìm vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Kim châm rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy. Tất cả Thần Nhân đều đứng hình, đôi mắt mở to, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Một Thần Vương, một cường giả đỉnh cấp của Thần Giới, lại bị một kẻ lạ mặt quỳ phục chỉ bằng một luồng khí tức, một ấn ký vô hình?

“Đây… đây là Thần Uy gì?”

“Chẳng lẽ, hắn là… là Thần Đế? Nhưng Thần Đế đã ẩn thế từ vạn năm trước!”

“Không, không phải Thần Đế. Ta đã từng cảm nhận uy áp của Thần Đế, nhưng không có sự bá đạo và cổ xưa đến mức này. Cảm giác như… hắn là chủ nhân của vạn vật!”

Những lời xì xào bắt đầu nổi lên, nhưng ngay cả những lời thì thầm cũng đầy sự sợ hãi và kinh hãi. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về Lăng Thiên, vị nam tử trẻ tuổi đang đứng sừng sững giữa sân đấu, uy phong lẫm liệt, như một vị Đế Vương vừa giáng trần.

Lăng Thiên nhìn Long Ngạo đang quỳ dưới chân mình, ánh mắt lạnh nhạt. Hắn thu hồi ấn ký Đế Mệnh. Ngay lập tức, Long Ngạo cảm thấy áp lực tan biến, nhưng thân thể hắn vẫn run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn không dám ngẩng đầu, nỗi sợ hãi đã khắc sâu vào Thần Hồn hắn.

“Ngươi còn muốn ngăn cản con đường của ta sao?” Lăng Thiên hỏi, giọng nói vang vọng khắp sân đấu, khiến mỗi chữ đều như đập vào Thần Hồn của Long Ngạo.

Long Ngạo không dám nói lời nào, chỉ có thể lắc đầu nguầy nguậy, thân thể vẫn còn run bần bật. Hắn đã hoàn toàn bị đánh bại, không chỉ về sức mạnh, mà còn về ý chí, về Đạo Tâm. Một kẻ có thể khiến Thần Vương Long Tộc quỳ phục chỉ bằng uy áp, đó không phải là thứ mà hắn có thể đối đầu.

Lăng Thiên không bận tâm đến Long Ngạo nữa. Hắn quét mắt nhìn một lượt các Thần Nhân đang có mặt trong Thần Giới Đại Hội. Ánh mắt hắn sắc bén như dao, mang theo sự uy nghiêm tuyệt đối. Bất cứ Thần Nhân nào bị ánh mắt hắn lướt qua đều cảm thấy lạnh sống lưng, tự giác cúi đầu, không dám đối mặt.

“Ta tên là Lăng Thiên.” Hắn cất tiếng, giọng nói không quá lớn, nhưng lại rõ ràng đến từng ngóc ngách của Thần Giới Đại Hội. “Ta đến đây, không phải vì Thần Vị, cũng không phải vì Thần Khí. Ta đến đây, là để khai sáng một kỷ nguyên mới. Kẻ nào dám cản đường, Long Ngạo chính là kết cục của các ngươi.”

Lời tuyên bố bá đạo này khiến toàn bộ Thần Giới Đại Hội chấn động. Khai sáng kỷ nguyên mới? Đây là lời nói của một kẻ ngông cuồng, hay là lời của một vị Đế Thần đang trỗi dậy?

Trong số những Thần Nhân đang quan chiến, có một vài tồn tại cổ xưa, khí tức thâm trầm như vực sâu, ánh mắt ẩn chứa vô số tinh hà. Bọn họ không phải Thần Vương đơn thuần, mà là những Thần Chủ lão quái vật đã ẩn cư vạn năm, hoặc những đệ tử thân truyền của Thần Đế, mang theo Thần Khí tối thượng. Bọn họ đã chứng kiến toàn bộ quá trình Lăng Thiên áp chế Long Ngạo.

Một vị Thần Chủ tóc trắng như sương, khuôn mặt khắc khổ, khẽ vuốt râu. “Đế Mệnh Vô Thượng… Huyết mạch này… chẳng lẽ là…” Ông ta ngừng lại, ánh mắt tràn đầy sự phức tạp, vừa có kinh hãi, vừa có hoài niệm, lại có một tia kiêng kỵ sâu sắc.

Một vị Thần Nữ tuyệt mỹ, thân vận xiêm y trắng muốt, mái tóc đen nhánh buông dài, ánh mắt hồ ly khẽ nheo lại. “Thú vị. Kẻ này, không chỉ đơn thuần là Tiên Nhân phi thăng. Hắn mang theo một thứ… mà ngay cả Thần Đế cũng phải kiêng dè.” Nàng khẽ nở nụ cười quyến rũ, nhưng trong đó lại ẩn chứa sự tính toán và hứng thú.

Lăng Thiên không quan tâm đến những ánh mắt đó. Hắn đã đạt được mục đích đầu tiên: gây chấn động Thần Giới, khiến mọi người biết đến tên hắn, và quan trọng hơn là khiến những kẻ dám khinh thường hắn phải trả giá.

Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn vô số cường giả ẩn mình, vô số bí mật cần được khám phá. Thần Giới Đại Hội này chỉ là bước khởi đầu. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ đạp bằng mọi thứ, cho đến khi đứng trên đỉnh cao nhất, trở thành Đế Thần Vô Thượng chân chính.

Lăng Thiên bước đi, xuyên qua đám đông đang hoảng sợ, rời khỏi sân đấu. Hắn không tham gia vào bất kỳ vòng đấu nào nữa. Với việc đánh bại Long Ngạo Thần Vương một cách tuyệt đối, hắn đã chứng minh được sức mạnh của mình, không cần phải tiếp tục những trận đấu vô nghĩa. Vị thế của hắn đã được thiết lập, một cách bá đạo và không thể chối cãi.

Thần Giới Đại Hội, kể từ ngày hôm đó, đã có thêm một cái tên được khắc sâu vào ký ức của mọi cường giả: Lăng Thiên. Một cái tên, mang theo uy áp Vô Thượng, hứa hẹn một kỷ nguyên Thần Giới đầy biến động.

Nhưng những bí mật về thân thế của Lăng Thiên, về nguồn gốc sức mạnh “Đế Mệnh Vô Thượng” của hắn, và về âm mưu đang tiềm tàng trong Thần Giới, vẫn còn nằm trong màn sương.

Hành trình chinh phục Thần Giới, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8