Đế Thần Vô Thượng
Chương 83
Thần Phong dẫn đường, tốc độ nhanh như tia chớp, nhưng Lăng Thiên còn nhanh hơn. Hắn không cần dùng toàn lực, chỉ cần nhẹ nhàng bay theo, đã khiến Thần Phong phải dốc hết sức mới có thể theo kịp. Càng đến gần, Diệu Quang Thành càng hiện rõ sự hùng vĩ và tráng lệ. Đó không chỉ là một tòa thành, mà là một quần thể kiến trúc khổng lồ, những ngọn tháp cao vút chạm mây, những bức tường thành làm từ khoáng thạch thần bí lấp lánh ánh sáng ngũ sắc, và vô số cung điện nguy nga tráng lệ trải dài đến tận chân trời. Một luồng khí tức cổ xưa, hùng hậu và tràn đầy thần lực bao trùm lấy toàn bộ thành phố, khiến tâm trí phàm nhân cũng phải rung động.
“Đây… đây chính là Diệu Quang Thành, một trong Cửu Đại Thần Thành của Thần Giới!” Thần Phong reo lên, giọng nói đầy vẻ sùng bái và tự hào. “Nó được xây dựng bởi chính Cửu Diệu Thần Điện, là trung tâm của khu vực này, nơi tập trung vô số cường giả Thần Giới.”
Lăng Thiên khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua từng ngóc ngách của Diệu Quang Thành. Hắn có thể cảm nhận được vô số luồng khí tức mạnh mẽ bên trong, trong đó có không ít khí tức khiến hắn phải chú ý. Khác biệt hoàn toàn với Tiên Giới, ở đây, mỗi người tu luyện đều mang theo một loại năng lượng thuần túy và cao cấp hơn rất nhiều – Thần Lực. Dù là một Hạ Vị Thần yếu nhất, Thần Lực của họ cũng vượt xa Tiên Nguyên lực của một Tiên Đế đỉnh phong. Đây chính là Thần Giới!
“Thần Giới Đại Hội sắp bắt đầu, nên Diệu Quang Thành mới náo nhiệt như vậy.” Thần Phong giải thích thêm. “Mỗi trăm năm, Cửu Diệu Thần Điện lại tổ chức Đại Hội này để tuyển chọn nhân tài. Chỉ những Thần Nhân dưới ba ngàn tuổi mới có tư cách tham gia, và phải đạt đến cảnh giới Hạ Vị Thần trở lên.”
“Dưới ba ngàn tuổi, Hạ Vị Thần…” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn nhẩm tính, bản thân mình từ khi tu luyện đến nay cũng chưa đến ngàn năm, nhưng đã là một Tiên Đế gần như vô địch Tiên Giới, và giờ đây, chỉ mới đặt chân đến Thần Giới, Thần Lực trong cơ thể hắn đang tự động chuyển hóa và cường hóa. Hắn cảm thấy mình đã vượt qua ngưỡng Hạ Vị Thần từ lâu, có lẽ đã đạt đến Trung Vị Thần, thậm chí là Thượng Vị Thần. Tuy nhiên, hắn vẫn cần phải tìm hiểu kỹ hơn về hệ thống tu luyện của Thần Giới.
“Thần Giới có bao nhiêu cảnh giới?” Lăng Thiên hỏi.
“Bẩm tiền bối, Thần Giới chia thành các cảnh giới chính: Hạ Vị Thần, Trung Vị Thần, Thượng Vị Thần, Thần Vương, Thần Chủ, và Thần Đế!” Thần Phong cung kính đáp. “Mỗi cảnh giới lại chia thành Sơ Kỳ, Trung Kỳ, Hậu Kỳ và Đỉnh Phong. Trên Thần Đế là tồn tại Vô Thượng, nhưng đó chỉ là truyền thuyết, không ai biết liệu có thật hay không.”
Lăng Thiên nghe vậy, trong lòng đã có cái nhìn tổng quan. Hắn cảm thấy Thần Lực trong cơ thể mình đang sôi trào, xương cốt phát ra tiếng “rắc rắc” nhẹ, dường như đang được Thần Giới pháp tắc tôi luyện, trở nên tinh thuần và mạnh mẽ hơn. Hắn biết, mình đang ở một điểm khởi đầu mới, nhưng tốc độ tiến bộ của hắn chắc chắn sẽ khiến người khác phải kinh ngạc.
“Chúng ta vào thành thôi.” Lăng Thiên nói.
Hai người bay đến cổng thành. Cổng thành Diệu Quang Thành cao vút, rộng hàng trăm trượng, được trấn giữ bởi những Thần Binh mặc giáp trụ sáng loáng, khí thế uy nghiêm. Phía trên cổng có một tấm bia đá khổng lồ, khắc ba chữ “Diệu Quang Thành” bằng Thần Văn cổ xưa, tỏa ra áp lực vô hình.
“Dừng lại!” Một Thần Binh cấp Hạ Vị Thần chặn đường. “Vào thành phải nộp Thần Thạch, một vạn Hạ Phẩm Thần Thạch cho mỗi người!”
Thần Phong hơi nhăn mặt. Một vạn Hạ Phẩm Thần Thạch không phải là con số nhỏ đối với một Thần Nhân lang thang như hắn, nhưng cũng không quá lớn. Hắn đang định lấy Thần Thạch ra, thì Lăng Thiên đã lướt qua hắn, ánh mắt bình thản nhìn Thần Binh kia.
“Có quy tắc này sao?” Lăng Thiên hỏi, giọng điệu không chút gợn sóng.
Thần Binh kia thấy Lăng Thiên khí chất phi phàm, nhưng lại không có vẻ gì là Thần Tộc lớn, chỉ là một Hạ Vị Thần xa lạ, liền hừ lạnh: “Đương nhiên! Diệu Quang Thành không phải ai muốn vào là vào! Ngươi có Thần Thạch không? Nếu không, cút sang một bên!”
Hắn vừa dứt lời, một luồng uy áp vô hình bỗng nhiên ập đến, khiến Thần Binh kia cảm thấy như có một ngọn núi khổng lồ đè nặng lên vai, suýt chút nữa quỳ rạp xuống. Hắn hoảng sợ ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt bình thản của Lăng Thiên, nhưng trong đó lại ẩn chứa một tia sắc bén khiến hắn rùng mình.
“Ngươi… ngươi là ai?” Thần Binh lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn chưa bao giờ cảm thấy áp lực lớn đến vậy, ngay cả khi đối mặt với cấp trên là một Trung Vị Thần.
Lăng Thiên không nói gì, chỉ khẽ phất tay. Một viên Thượng Phẩm Thần Thạch to bằng ngón cái bay ra, lơ lửng trước mặt Thần Binh. “Thưởng cho ngươi.”
Thần Binh kia trợn mắt há hốc mồm. Một viên Thượng Phẩm Thần Thạch tương đương một triệu Hạ Phẩm Thần Thạch! Đây là một số tiền khổng lồ mà hắn phải cống hiến cả đời cũng khó lòng kiếm được. Hắn run rẩy đón lấy Thần Thạch, cảm thấy hơi thở của Lăng Thiên đã biến mất.
“Tiền bối… ngài…” Thần Phong kinh hãi nhìn Lăng Thiên. Hắn biết Lăng Thiên rất mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức chỉ một ánh mắt đã khiến Hạ Vị Thần lính gác phải sợ hãi, và tùy tiện ban thưởng Thượng Phẩm Thần Thạch như cho ăn mày vậy.
Lăng Thiên đã đi vào thành, Thần Phong vội vàng theo sau.
Bên trong Diệu Quang Thành, khung cảnh càng thêm tráng lệ. Những con đường rộng lớn lát đá thần quang, những cửa hàng san sát bán đủ loại Thần Khí, Thần Đan, Thần Tài liệu. Các Thần Nhân đi lại tấp nập, kẻ cưỡi Thần Thú phi hành, người đạp Thần Kiếm lướt đi, kẻ thì ngồi trên kiệu Thần Hoa do Thần Nữ khiêng. Mỗi người đều toát ra khí chất mạnh mẽ, tự tin.
Lăng Thiên cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Thần Giới là một thế giới hoàn toàn mới, nơi sức mạnh được tôn thờ tuyệt đối.
“Tiền bối, chúng ta nên tìm một khách sạn để nghỉ ngơi trước, sau đó đi đăng ký tham gia Thần Giới Đại Hội.” Thần Phong đề nghị. “Diệu Quang Thành có rất nhiều khách sạn lớn, nhưng vào dịp Đại Hội thì rất đông đúc.”
Lăng Thiên gật đầu. “Ngươi sắp xếp đi.”
Thần Phong tìm một khách sạn khá sang trọng tên là “Thần Uy Các”. Vừa bước vào, một tiếng cười ngạo nghễ đã vang lên: “Ôi dào, lại là hai tên nhà quê từ đâu đến thế này? Thần Uy Các này không phải nơi chó mèo gì cũng có thể vào đâu!”
Một nam tử trẻ tuổi, quần áo lụa là, khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ kiêu căng, đang ngồi ở đại sảnh uống rượu, bên cạnh là hai Thần Nữ xinh đẹp hầu hạ. Hắn có tu vi Trung Vị Thần đỉnh phong, khí tức khá mạnh mẽ.
Thần Phong nhìn thấy hắn, sắc mặt hơi biến đổi. “Là Bàng Minh của Bàng Gia!”
Bàng Gia là một Thần Tộc hạng trung ở khu vực này, có chút thế lực. Bàng Minh nổi tiếng là công tử ăn chơi trác táng, ỷ thế hiếp người.
“Sao nào? Ngươi quen ta à?” Bàng Minh nhếch mép cười khinh bỉ. “Nhìn bộ dạng nghèo hèn của các ngươi, chắc là đến đây để mơ mộng được Cửu Diệu Thần Điện thu nhận chứ gì? Nằm mơ đi! Thần Giới Đại Hội không phải chỗ cho lũ sâu bọ các ngươi bò vào!”
Thần Phong tức giận, nhưng không dám lên tiếng. Hắn biết mình không phải đối thủ của Bàng Minh.
Lăng Thiên khẽ nhíu mày. Hắn không thích sự ồn ào và những lời lẽ khiêu khích vô nghĩa. Hắn bước lên phía trước một bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Bàng Minh.
“Ngươi có chắc là chó mèo không thể vào không?” Lăng Thiên hỏi, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo một áp lực vô hình.
Bàng Minh giật mình, trong lòng chợt nảy sinh một dự cảm không lành. Nhưng hắn là công tử Bàng Gia, sao có thể chịu thua trước một tên lạ mặt? Hắn đập bàn đứng dậy: “Hừ! Tên súc sinh nhà ngươi dám nói chuyện với ta như vậy sao? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là Bàng Minh của Bàng Gia! Ngươi chán sống rồi!”
Thần Lực trên người Bàng Minh bùng phát, định ra tay dạy dỗ Lăng Thiên. Nhưng ngay khi hắn vừa vận chuyển Thần Lực, một cỗ sức mạnh khủng khiếp hơn gấp trăm lần đột nhiên giáng xuống, trực tiếp trấn áp toàn bộ Thần Lực của hắn. Bàng Minh cảm thấy như có một vị Thần Vương đang nhìn chằm chằm vào mình, toàn thân cứng đờ, không thể nhúc nhích.
“Ngươi… ngươi…” Bàng Minh xanh mặt, sợ hãi tột độ. Hắn không thể tin được, một ánh mắt của đối phương đã khiến hắn không thể phản kháng. Đây tuyệt đối không phải là Hạ Vị Thần hay Trung Vị Thần bình thường!
Lăng Thiên chỉ nhẹ nhàng phất tay. Một luồng Thần Lực vô hình cuốn lấy Bàng Minh và hai Thần Nữ bên cạnh, ném thẳng ra khỏi Thần Uy Các, không gây ra bất kỳ thương tổn nào, nhưng đủ để khiến hắn mất mặt.
Toàn bộ đại sảnh im lặng như tờ. Những Thần Nhân đang dùng bữa, uống rượu đều trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng vừa rồi. Một Trung Vị Thần đỉnh phong như Bàng Minh, con cháu của một Thần Tộc có tiếng tăm, lại bị một người lạ mặt tùy tiện ném ra ngoài mà không thể phản kháng. Người này rốt cuộc là ai?
Chưởng quỹ Thần Uy Các là một Thượng Vị Thần trung niên, thấy vậy liền vội vàng chạy tới, cúi đầu khom lưng: “Kính chào tiền bối! Vừa rồi là do tiểu nhân quản lý không nghiêm, để kẻ lỗ mãng quấy rầy ngài. Xin tiền bối tha lỗi!”
Hắn có thể cảm nhận được khí tức của Lăng Thiên sâu không lường được, tuyệt đối không phải là một Hạ Vị Thần hay Trung Vị Thần. Có lẽ là một Thượng Vị Thần đỉnh phong, hoặc thậm chí là một Thần Vương!
Lăng Thiên không để ý đến hắn, chỉ nói: “Cho ta một gian phòng thượng hạng.”
“Vâng! Vâng! Mời tiền bối đi lối này!” Chưởng quỹ vội vàng dẫn đường, cung kính hơn bao giờ hết. Hắn thầm nghĩ, may mà mình không đắc tội với vị cường giả này, nếu không Bàng Minh chính là bài học nhãn tiền.
Thần Phong đi theo Lăng Thiên, lòng vẫn còn chấn động. Hắn biết Lăng Thiên mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này. Vừa mới đặt chân đến Thần Giới đã gây ra chấn động nhỏ, chắc chắn sau này sẽ còn nhiều chuyện thú vị hơn nữa.
Sau khi ổn định chỗ ở, Lăng Thiên bắt đầu tìm hiểu về Thần Giới Đại Hội. Hắn lấy ra lệnh bài đăng ký mà Thần Phong đã đưa cho, cảm nhận được một luồng Thần Lực đặc biệt trên đó.
“Tiền bối, Đại Hội sẽ kéo dài ba giai đoạn.” Thần Phong cẩn thận giải thích. “Giai đoạn đầu là khảo hạch thiên phú và tiềm lực. Giai đoạn hai là tranh tài thực chiến, chia thành nhiều vòng loại và đối kháng. Giai đoạn ba là vào ‘Thần Bí Chi Cảnh’ để tìm kiếm cơ duyên và thử thách cuối cùng.”
“Thần Bí Chi Cảnh?” Lăng Thiên hỏi.
“Vâng, đó là một tiểu thế giới được Cửu Diệu Thần Điện phong ấn từ thời thượng cổ, chứa đựng vô số cơ duyên và thử thách. Có thể là Thần Khí, Thần Đan, công pháp cổ xưa, hoặc thậm chí là một loại Thần Mạch đặc biệt nào đó. Chỉ những người xuất sắc nhất mới có thể tiến vào.” Thần Phong nói, ánh mắt đầy vẻ khao khát.
Lăng Thiên gật đầu. Đây chính là cơ hội tốt để hắn tìm hiểu về Thần Giới, đồng thời cũng là nơi để hắn thể hiện sức mạnh của mình. Hắn cần phải nổi bật, để thu hút sự chú ý của Cửu Diệu Thần Điện, và có lẽ, từ đó tìm được manh mối về nguồn gốc huyết mạch “Đế Thần Vô Thượng” của mình.
“Ngươi cũng tham gia đi.” Lăng Thiên nói với Thần Phong. “Nếu ngươi có thể lọt vào top những người được Cửu Diệu Thần Điện thu nhận, ta sẽ ban cho ngươi một cơ duyên lớn.”
Thần Phong nghe vậy, vô cùng xúc động. Hắn biết Lăng Thiên không nói đùa, và lời hứa của một cường giả như Lăng Thiên là vô giá. “Vâng! Tiểu nhân nhất định sẽ cố gắng hết sức!”
Trong mấy ngày tiếp theo, Lăng Thiên không vội vã. Hắn dành thời gian để hấp thu Thần Lực của Thần Giới, củng cố tu vi, và tìm hiểu thêm về các loại Thần Văn, Thần Quyết đang lưu hành ở đây. Hắn phát hiện ra rằng, con đường tu luyện của Thần Giới tuy có vẻ khác biệt, nhưng về bản chất vẫn là sự lĩnh ngộ Đại Đạo, chỉ là ở một tầng thứ cao hơn. Với nền tảng tu luyện độc đáo của mình, hắn có thể dễ dàng tiếp thu và dung hợp các loại Thần Quyết, thậm chí còn có thể cải tiến chúng.
Hắn cũng nghe ngóng được rằng, lần Thần Giới Đại Hội này có rất nhiều thiên tài từ các Thần Tộc lớn tham gia. Nổi bật nhất là Thần Tử của Diệu Quang Thần Tộc – Diệu Thiên Hành, một thiên tài bẩm sinh đã đạt đến Thượng Vị Thần sơ kỳ khi chưa đầy ngàn tuổi. Còn có Thánh Nữ của U Nguyệt Thần Tộc – U Nguyệt Dao, người sở hữu Thần Thể đặc biệt và tu vi Trung Vị Thần đỉnh phong. Những cái tên này đều là những ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí đứng đầu Đại Hội.
Lăng Thiên chỉ mỉm cười. Những thiên tài này có thể là rồng phượng trong mắt người khác, nhưng trong mắt hắn, họ chỉ là những bước đệm trên con đường Vô Thượng của mình. Hắn không quan tâm ai là đối thủ, hắn chỉ quan tâm đến việc phá vỡ mọi giới hạn, vượt qua mọi quy tắc.
Ngày Thần Giới Đại Hội chính thức bắt đầu đã đến gần. Cả Diệu Quang Thành sôi sục, náo nhiệt hơn bao giờ hết. Vô số Thần Nhân tập trung tại quảng trường trung tâm, nơi Cửu Diệu Thần Điện đã dựng lên một võ đài khổng lồ và các đài quan sát bằng Thần Thạch.
Lăng Thiên đứng trên ban công Thần Uy Các, nhìn xuống biển người đông đúc. Một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi hắn.
“Thần Giới Đại Hội… Hãy để ta xem, Thần Giới này rốt cuộc có bao nhiêu cao thủ, và bí mật của Thần Giới, của Thiên Đạo, rốt cuộc là gì.”
Ánh mắt hắn sâu thẳm, như ẩn chứa cả một vũ trụ. Con đường Vô Thượng Chi Lộ đã mở ra, và hắn sẽ là người đầu tiên đặt chân lên đỉnh cao nhất.
Hành trình của Đế Thần Vô Thượng, chính thức bắt đầu tại Thần Giới!