Đế Thần Vô Thượng
Chương 8

Chương 8: Hổ Vương Truy Sát, Vô Ảnh Thân Pháp
Cảm giác nguy hiểm ập đến như sóng thần, xuyên qua tầng tầng lớp lớp linh khí đang cuộn trào quanh Lăng Thiên, trực tiếp tác động lên thần hồn hắn. Đó không chỉ là một con yêu thú bình thường, mà là một sinh linh cường đại đến mức khiến toàn bộ Dược Sơn Mạch phải run rẩy. Hắn không cần nhìn, cũng biết đó là một Yêu Vương, một tồn tại mà ở Phàm giới này, chỉ có những cường giả Nguyên Anh cảnh mới dám đối đầu.
Lăng Thiên mở bừng mắt, đôi đồng tử đen láy phản chiếu sự kiên nghị và một chút lo lắng. Hắn vừa mới đột phá Luyện Khí cảnh tầng ba, linh khí trong cơ thể đang dồi dào, kinh mạch được mở rộng, nhưng so với một Yêu Vương… đó vẫn là khoảng cách giữa trời và đất. Yêu Vương đó đã đạt đến Luyện Khí cảnh viên mãn, thậm chí là bán bộ Trúc Cơ, với sức mạnh thể chất và khả năng cảm ứng linh khí vượt xa nhân loại cùng cảnh giới. Hắn cảm nhận được, con Yêu Vương kia đang nhanh chóng tiếp cận, chỉ còn cách vài dặm.
“Không thể đối đầu!” Lăng Thiên lập tức đưa ra phán đoán. Hắn không phải kẻ lỗ mãng. Con đường tu luyện của hắn chỉ vừa mới bắt đầu, không thể tùy tiện mạo hiểm tính mạng. Hơn nữa, việc hắn hấp thu lượng lớn linh khí từ nơi này chắc chắn đã gây chú ý, Yêu Vương kia có lẽ đang coi hắn là kẻ xâm phạm lãnh địa.
Không chút do dự, Lăng Thiên đứng bật dậy. Hắn không chạy ngay, mà nhanh chóng thu lại những dấu vết linh khí còn sót lại quanh mình. Hắn vẫy tay, một luồng chân nguyên vô hình quét qua, xóa tan mùi vị thảo dược nồng đậm trên người, che giấu khí tức bản thân đến mức tối đa. Đây là một trong những ứng dụng đầu tiên của Đế Thần Thần Mạch, cho phép hắn hòa mình vào tự nhiên một cách hoàn hảo, giảm thiểu sự phát hiện từ kẻ thù.
Một tiếng gầm rống chấn động cả sơn cốc. Cây cối xung quanh đổ rạp, lá cây bay tán loạn. Một luồng uy áp đáng sợ như thực chất ập tới, khiến Lăng Thiên cảm thấy lồng ngực như bị đè nặng. Hắn quay đầu nhìn lại, xuyên qua những tán lá rậm rạp, một bóng đen khổng lồ lao đến. Đó là một con Hắc Lang Vương, toàn thân lông đen tuyền như mực, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, kích thước lớn gấp đôi một con hổ trưởng thành. Móng vuốt sắc nhọn của nó có thể dễ dàng xé nát đá tảng, và hơi thở của nó mang theo mùi vị tanh tưởi chết chóc. Rõ ràng, đây là một tồn tại đã sống hàng trăm năm, hấp thu tinh hoa nhật nguyệt mà thành yêu.
“Hắc Lang Vương!” Lăng Thiên thầm kêu lên trong lòng. Đây là một trong những Yêu Vương đáng sợ nhất ở Dược Sơn Mạch, nổi tiếng với tốc độ kinh hồn và sự hung tàn. Hắn không ngờ lại chạm trán với nó ngay lúc này.
Hắc Lang Vương dừng lại cách vị trí của Lăng Thiên không xa, đôi mắt đỏ lòm quét qua khu vực. Nó cảm nhận được tàn dư linh khí nồng đậm, nhưng lại không tìm thấy kẻ xâm nhập. Một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên trong cổ họng nó, thể hiện sự bực bội và nghi ngờ. Nó bắt đầu di chuyển, từng bước nặng nề nhưng nhanh nhẹn, đánh hơi khắp nơi.
Lăng Thiên nín thở, ẩn mình sau một gốc đại thụ cổ thụ. Hắn cố gắng kiểm soát từng nhịp đập của trái tim, từng dòng máu chảy trong huyết quản, để không lộ ra bất kỳ khí tức nào. Hắc Lang Vương càng đến gần, áp lực càng lớn. Hắn có thể cảm nhận được luồng khí nóng hôi thối từ hơi thở của nó, và nghe rõ tiếng móng vuốt cào trên đất đá.
Một khắc, hai khắc… Thời gian trôi qua chậm rãi như hàng năm. Hắc Lang Vương vẫn chưa rời đi. Nó bắt đầu phát ra những tiếng hú dài, gọi đàn. Nếu đàn sói đến, Lăng Thiên chắc chắn không có đường thoát.
“Không thể chờ đợi thêm nữa!” Lăng Thiên quyết định. Hắn phải hành động. Hắn vận dụng Đế Thần Thần Mạch, một luồng chân nguyên đặc biệt nhanh chóng lưu chuyển khắp cơ thể. Hắn không dùng những bộ thân pháp thông thường, mà là một kỹ năng độc đáo mà hắn mơ hồ cảm nhận được từ sâu thẳm huyết mạch của mình – Vô Ảnh Thân Pháp. Đây không phải là một bộ công pháp hoàn chỉnh, mà là một bản năng di chuyển dựa trên sự hòa hợp với không gian và linh khí xung quanh.
Trong chớp mắt, bóng người Lăng Thiên nhẹ nhàng lướt đi, không gây ra một tiếng động nhỏ, gần như không tạo ra gợn sóng linh khí. Hắn lao về phía ngược lại với hướng Hắc Lang Vương đang đứng, xuyên qua khu rừng rậm rạp như một bóng ma. Tốc độ của hắn không phải là nhanh nhất, nhưng lại cực kỳ quỷ dị, đôi khi như tan biến vào không khí, đôi khi lại xuất hiện ở một vị trí khác.
Hắc Lang Vương đang tuần tra bỗng khựng lại. Nó cảm nhận được một luồng dao động cực kỳ yếu ớt, như có như không, vừa mới xuất hiện rồi lại biến mất. Đôi mắt đỏ rực của nó quét nhanh về phía đó, nhưng không thể định vị chính xác. Một tiếng gầm giận dữ vang lên, nó biết mình đã bị lừa.
“Grừ rừ!!!”
Với tốc độ kinh hoàng, Hắc Lang Vương lao theo. Nó không thể nhìn thấy Lăng Thiên, nhưng trực giác của Yêu Vương đã chỉ cho nó phương hướng. Dù Vô Ảnh Thân Pháp của Lăng Thiên có kỳ diệu đến đâu, khoảng cách cảnh giới quá lớn vẫn khiến hắn không thể thoát ly hoàn toàn khỏi sự truy đuổi của Hắc Lang Vương. Nó có thể cảm nhận được tàn dư khí tức mờ nhạt của Lăng Thiên, và tốc độ của nó thực sự quá kinh khủng, chỉ trong vài hơi thở đã rút ngắn đáng kể khoảng cách.
Lăng Thiên cảm nhận được luồng khí tức tử vong đang áp sát phía sau. Hắn nghiến răng, dốc toàn lực vận chuyển Vô Ảnh Thân Pháp. Mỗi bước chân của hắn đều ẩn chứa sự tính toán kỹ lưỡng, lợi dụng địa hình phức tạp của Dược Sơn Mạch, xuyên qua những bụi cây rậm rạp, nhảy qua những khe đá, lợi dụng những khối đá tảng lớn để che khuất tầm nhìn của Hắc Lang Vương.
Bỗng nhiên, một luồng gió tanh tưởi ập đến từ phía sau. Lăng Thiên không cần quay đầu cũng biết Hắc Lang Vương đã đến rất gần. Hắn vội vàng lăn mình, tránh thoát một cú táp hiểm ác sượt qua tai, để lại một vết cào sâu trên gốc cây cổ thụ phía sau.
“Nguy hiểm thật!” Lăng Thiên thầm nghĩ. Hắn đứng dậy, ánh mắt quét nhanh qua môi trường xung quanh. Hắn đang ở rìa một vách đá dốc đứng, bên dưới là một con suối chảy xiết. Phía trước là Hắc Lang Vương đang nhe nanh múa vuốt, đôi mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào hắn. Phía sau là vực sâu.
“Không còn đường lui!”
Hắc Lang Vương không vội tấn công ngay. Nó thích thú nhìn con mồi bị dồn vào đường cùng. Tiếng gầm gừ trong cổ họng nó mang theo sự chế giễu và tàn bạo.
Lăng Thiên hít sâu một hơi. Hắn biết, nếu không bộc phát sức mạnh, hắn sẽ chết chắc. Hắn chợt nhớ đến cảm giác dòng năng lượng cuộn trào trong cơ thể khi hấp thu linh khí, và những hình ảnh mơ hồ về một phương pháp chiến đấu cổ xưa. Trong giây phút cận kề sinh tử, một tia sáng lóe lên trong đầu hắn.
“Đế Thần Quyết, Phá Thiên Trảm!”
Không phải là một chiêu thức hoàn chỉnh, mà là một bản năng bùng nổ sức mạnh từ huyết mạch. Lăng Thiên gầm nhẹ, toàn thân hắn tỏa ra một luồng khí tức kim sắc nhàn nhạt. Linh khí trong cơ thể hắn không còn vận chuyển theo cách thông thường, mà như bị một lực lượng vô hình thúc đẩy, tập trung toàn bộ vào lòng bàn tay phải. Một luồng chân nguyên tinh thuần đến cực điểm, mang theo một vẻ cổ xưa và bá đạo, ngưng tụ thành một lưỡi dao vô hình.
“Gừ!” Hắc Lang Vương cảm nhận được nguy hiểm. Nó không ngờ con người yếu ớt này lại có thể bộc phát ra khí tức đáng sợ như vậy. Nó lập tức lao đến, không cho Lăng Thiên có cơ hội hoàn thành chiêu thức, móng vuốt sắc nhọn mang theo phong lôi mạnh mẽ, nhắm thẳng vào trái tim Lăng Thiên.
Nhưng Lăng Thiên nhanh hơn. Mặc dù chỉ là một bản năng, nhưng sức mạnh của Đế Thần Thần Mạch đã được kích hoạt. Hắn vung tay phải, lưỡi đao chân nguyên vô hình xé toạc không khí, không có tiếng động, không có ánh sáng chói mắt, nhưng lại mang theo một lực lượng cắt phá không gian đáng sợ.
“Phập!”
Tiếng động rất nhỏ, nhưng lại rõ ràng đến kinh người trong không gian tĩnh lặng. Hắc Lang Vương đang lao đến bỗng khựng lại giữa không trung. Một vết cắt mảnh như sợi chỉ xuất hiện trên vai nó, từ bả vai kéo dài xuống tận bụng. Máu yêu đỏ sẫm tuôn trào, nhuộm đỏ bộ lông đen tuyền. Đôi mắt đỏ rực của nó tràn ngập sự kinh hoàng và không thể tin được.
Nó không hề cảm nhận được bất kỳ năng lượng nào, nhưng vết thương kia lại thực sự tồn tại, và nó đau đớn đến thấu xương. Đây không phải là một chiêu thức bình thường! Sức mạnh này vượt xa những gì mà một Luyện Khí cảnh tầng ba có thể thi triển.
“Gừ… aoo!!” Hắc Lang Vương kêu lên một tiếng thảm thiết, nó không còn hung hăng như trước. Vết thương không quá sâu để giết chết nó ngay lập tức, nhưng lại đủ để khiến nó mất đi khả năng chiến đấu trong thời gian ngắn, và quan trọng hơn, nó đã cảm nhận được một luồng ý chí bá đạo, cổ xưa, dường như đến từ vực sâu của vũ trụ, khiến nó phải run sợ.
Nó nhìn Lăng Thiên, ánh mắt không còn sự khinh miệt mà thay vào đó là sự sợ hãi tột độ. Nó không dám ở lại đây thêm một giây nào nữa. Với một tiếng hú vang trời, Hắc Lang Vương quay đầu bỏ chạy, tốc độ nhanh hơn lúc truy đuổi Lăng Thiên rất nhiều, nhanh chóng biến mất vào sâu trong rừng.
Lăng Thiên thở hổn hển, cả người hắn mềm nhũn, suýt chút nữa ngã quỵ. Chiêu thức vừa rồi đã rút cạn gần hết chân nguyên trong cơ thể hắn, và cả tinh thần lực nữa. Hắn biết, nếu Hắc Lang Vương không bị chấn nhiếp bởi nguồn sức mạnh bí ẩn từ Đế Thần Thần Mạch mà liều mạng tấn công, hắn chắc chắn sẽ chết. May mắn thay, bản năng sinh tồn của Yêu Vương đã khiến nó lựa chọn rút lui.
“Thật nguy hiểm…” Lăng Thiên ngồi bệt xuống đất, dựa lưng vào vách đá. Hắn nhìn lòng bàn tay mình, vẫn còn chút tê dại. Chiêu thức vừa rồi, “Phá Thiên Trảm”, chắc chắn là một khả năng tiềm ẩn của Đế Thần Thần Mạch. Nó không chỉ cắt phá vật chất, mà còn mang theo một loại ý chí vô thượng, đủ để chấn nhiếp cả Yêu Vương. Điều này chứng tỏ, sức mạnh của hắn không nằm ở lượng, mà nằm ở chất, ở sự tinh thuần và cổ xưa của nó.
Hắn cũng nhận ra một điều quan trọng: Dược Sơn Mạch này không chỉ có cơ duyên, mà còn có những hiểm nguy vượt xa tưởng tượng. Hắn đã quá chủ quan. Việc chạm trán Hắc Lang Vương là một lời cảnh tỉnh đáng giá.
“Ta cần phải mạnh hơn nữa, rất nhiều.” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn không thể mãi dựa vào sự bộc phát ngẫu nhiên hay may mắn. Hắn cần phải nắm vững sức mạnh của mình, biến những bản năng đó thành những chiêu thức hoàn chỉnh, những kỹ năng có thể kiểm soát được.
Nhìn xuống vực sâu hun hút, Lăng Thiên bỗng nảy ra một ý nghĩ táo bạo. Con suối bên dưới vực có thể là một con đường thoát hiểm an toàn, tránh xa phạm vi tuần tra của Hắc Lang Vương. Hơn nữa, những nơi hiểm trở như vậy thường ẩn chứa những loại linh dược quý hiếm hoặc cơ duyên bất ngờ.
Sau khi hồi phục một chút chân nguyên, Lăng Thiên không chần chừ. Hắn nhảy xuống vách đá. Vô Ảnh Thân Pháp lại được vận dụng, giúp hắn giảm bớt lực rơi, bám víu vào những mỏm đá nhô ra, cây cối mọc lởm chởm. Dù có đôi chút khó khăn, cuối cùng hắn cũng tiếp đất an toàn bên bờ suối, sâu dưới đáy vực.
Tiếng nước chảy róc rách, không khí ẩm ướt và mát mẻ. Ánh sáng mặt trời khó khăn lắm mới xuyên qua khe núi, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt nước. Hắn ngước nhìn lên, không còn thấy bóng dáng Hắc Lang Vương. An toàn tạm thời.
Lăng Thiên nhìn dòng nước chảy xiết, một cảm giác bình yên tạm thời ập đến, nhưng trong lòng hắn vẫn tràn đầy ý chí chiến đấu. Cuộc chạm trán với Hắc Lang Vương đã khiến hắn hiểu rõ hơn về thế giới tu luyện. Con đường của “Đế Thần Vô Thượng” không chỉ là sự tăng cường sức mạnh, mà còn là sự tôi luyện ý chí, trí tuệ và bản năng sinh tồn.
Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tiếp tục tiến lên, khám phá những bí ẩn của Dược Sơn Mạch, tìm kiếm cơ duyên để mạnh mẽ hơn. Con đường nghịch thiên của hắn, giờ đây đã thực sự bắt đầu với những thử thách sinh tử đầu tiên.
Nhìn sâu vào dòng nước, Lăng Thiên chợt thấy một vệt sáng lấp lánh dưới đáy suối, giữa những tảng đá rêu phong. Một vật gì đó đang phát ra linh khí nhàn nhạt, không quá mạnh nhưng lại cực kỳ tinh thuần. Hắn nhíu mày, cảm thấy tò mò.
Liệu đó có phải là một cơ duyên mới, hay một hiểm nguy khác đang chờ đợi? Con đường tu luyện của Lăng Thiên, từ đây, sẽ càng trở nên gập ghềnh và đầy rẫy bất ngờ.