Đế Thần Vô Thượng
Chương 78

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:12:30 | Lượt xem: 5

Chương 78: Thần Giới Sơ Khai, Thần Uy Thể Hiện

Lăng Thiên bước đi, dưới sự dẫn dắt của nhóm Thần Vệ run rẩy. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo khí chất siêu phàm, khiến không gian xung quanh dường như cũng phải nhượng bộ. Bầu trời Thần Giới không phải là màu xanh trong vắt như phàm giới hay tiên giới, mà là một dải lụa ngũ sắc huyền ảo, ẩn chứa vô số tinh vân và những dòng năng lượng thần thánh cuồn cuộn. Thỉnh thoảng, những luồng sáng rực rỡ xẹt qua, đó là những Thần Thú khổng lồ hoặc cường giả Thần Giới đang ngao du.

Hắn cảm nhận được một loại năng lượng hoàn toàn khác biệt, mạnh mẽ và tinh khiết hơn gấp vạn lần Tiên Linh Khí. Đây là Thần Lực, nguồn gốc của mọi quyền năng trong Thần Giới. Thân thể Lăng Thiên tự động hấp thụ, như một miếng bọt biển khô cạn gặp nước, mỗi tế bào đều reo vang vì được tôi luyện. Huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong cơ thể hắn cũng âm thầm thức tỉnh, phát ra một loại dao động đặc biệt, khiến những Thần Vệ đi trước càng thêm kinh hãi.

“Tiền bối… Tiền bối, chúng ta sắp đến Thần Thành Viêm Dương rồi ạ.” Nam tử kiêu ngạo lúc trước, giờ đã hoàn toàn mất đi vẻ ngạo mạn, cung kính khom người nói, giọng run rẩy.

Lăng Thiên khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía xa. Một thành trì khổng lồ hiện ra trong tầm mắt, được xây dựng từ những khối đá thần bí lấp lánh, cao vút chạm tới tầng mây ngũ sắc. Trên tường thành khắc họa vô số phù văn cổ xưa, tỏa ra khí tức tang thương và hùng vĩ. Xung quanh thành trì là những dãy núi thần liên miên, ẩn chứa vô số thiên tài địa bảo, và những dòng sông thần quang uốn lượn.

Thần Thành Viêm Dương, là một trong số hàng vạn Thần Thành rải rác khắp Thần Giới, nhưng đối với Lăng Thiên, đây là cánh cửa đầu tiên để hắn khám phá thế giới mới này.

Khi đến gần cổng thành, hắn thấy dòng người ra vào tấp nập. Không phải là phàm nhân hay tiên nhân, mà là những Thần Nhân, Thần Binh, thậm chí có cả Thần Tướng cấp thấp. Mỗi người đều mang theo khí chất cường đại, ánh mắt sắc bén, hoặc là uy nghi, hoặc là lạnh lùng. Không khí trong thành tràn ngập sự tranh giành, cường giả vi tôn.

“Tiền bối, có cần chúng tôi dẫn ngài vào thành làm thủ tục không?” Một Thần Vệ khác hỏi, vẫn còn vẻ sợ sệt.

Lăng Thiên khoát tay. “Không cần. Các ngươi cứ trở về đi. Ta có việc riêng.”

Nghe vậy, nhóm Thần Vệ như được đại xá, vội vàng dập đầu tạ ơn rồi nhanh chóng rút lui. Với họ, việc thoát khỏi vị cường giả bí ẩn này là may mắn lớn nhất.

Lăng Thiên một mình bước về phía cổng thành. Hắn không che giấu khí tức của mình, nhưng cũng không cố ý phô trương. Tuy nhiên, bản thân hắn sau khi hấp thụ Thần Lực của Thần Giới, khí chất đã trở nên càng thêm siêu phàm thoát tục, tựa như một vị Thần Vương ẩn mình.

Tại cổng thành, có hai hàng Thần Binh cao lớn, mặc giáp trụ sáng loáng, tay cầm Thần Binh khí thế ngút trời. Khi Lăng Thiên đến gần, một Thần Binh tiến lên, giọng lạnh lùng: “Người đến từ Tiên Giới? Thỉnh xuất ra Thần Giới lệnh bài hoặc nộp lệ phí nhập thành.”

Lăng Thiên nhướng mày. Hắn không có Thần Giới lệnh bài, hiển nhiên cũng không có Thần Tinh để nộp lệ phí. Hắn mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng ẩn chứa sự uy nghi vô hình. “Ta là lần đầu tiên đến Thần Giới. Lệnh bài thì không có, Thần Tinh cũng không.”

Thần Binh kia lập tức biến sắc, ánh mắt trở nên sắc lạnh. “Ngươi là kẻ không có lai lịch rõ ràng? Dám xông vào Thần Thành Viêm Dương ta mà không có gì? Mau lui ra, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!”

Ngay lập tức, những Thần Binh khác cũng vây quanh, Thần Binh khí trong tay chĩa thẳng vào Lăng Thiên. Xung quanh, những Thần Nhân đang ra vào thành cũng dừng lại, ánh mắt tràn đầy sự hiếu kỳ và khinh thường. Một kẻ từ Tiên Giới lên, lại còn không biết quy củ Thần Giới, đây là đang tự tìm cái chết sao?

Lăng Thiên không hề động thủ. Hắn chỉ đơn thuần phóng thích một phần nhỏ khí tức của huyết mạch Đế Thần Vô Thượng. Khí tức đó không mang theo sát ý, nhưng lại ẩn chứa một áp lực vô hình, trực tiếp tác động lên linh hồn và Thần Hồn của đối phương. Nó như một ngọn núi cổ đại, sừng sững, đè nặng lên mọi sinh linh.

“Cái gì?!”

Toàn bộ Thần Binh vây quanh Lăng Thiên đều cảm thấy một lực lượng kinh khủng đè nén, khiến Thần Lực trong cơ thể họ trở nên trì trệ, Thần Hồn rung động dữ dội. Bọn họ như bị sét đánh, sắc mặt tái nhợt, Thần Binh khí trong tay không thể cầm vững, lạch cạch rơi xuống đất. Thậm chí, một số Thần Binh có tu vi thấp hơn đã trực tiếp quỳ sụp xuống, mồ hôi lạnh toát ra như tắm.

Những Thần Nhân xung quanh cũng không khá hơn. Người có tu vi yếu lập tức cảm thấy chóng mặt, choáng váng, Thần Hồn bất ổn. Kẻ mạnh hơn thì cũng phải lùi lại mấy bước, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hãi. Họ không thể tin được, một kẻ từ Tiên Giới lên, lại có thể sở hữu khí tức kinh khủng đến vậy. Đó không phải là áp lực của Thần Lực thuần túy, mà là một loại áp lực từ cấp độ sinh mệnh cao hơn, một loại uy áp của huyết mạch và Đạo.

Thần Binh trưởng nhóm, một vị Thần Tướng cấp thấp, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Hắn cố gắng chống cự, nhưng hai chân vẫn không ngừng run rẩy. Hắn từng gặp qua Thần Vương, thậm chí là Thần Chủ của Thần Thành, nhưng uy áp của họ cũng không khủng bố như vậy. Uy áp này, tựa như đến từ một vị Thượng Cổ Thần Linh, khiến hắn không dám nảy sinh bất kỳ ý niệm chống đối nào.

Lăng Thiên thu hồi khí tức, ánh mắt thâm thúy quét qua Thần Binh trưởng nhóm. “Giờ thì, ta có thể vào thành được chưa?”

“Được… được! Mời… mời tiền bối!” Thần Binh trưởng nhóm vội vàng gật đầu, giọng lắp bắp, còn không quên ra hiệu cho các Thần Binh khác mau chóng dẹp đường. Hắn hiểu rằng, kẻ trước mặt tuyệt đối không phải là một Tiên Nhân bình thường, mà là một tồn tại kinh khủng mà ngay cả Thần Thành Viêm Dương cũng không dám đắc tội.

Lăng Thiên không nói thêm gì, thong thả bước qua cổng thành, để lại đám Thần Binh và Thần Nhân đang còn chấn động, mặt cắt không còn một giọt máu.

Bước vào Thần Thành Viêm Dương, Lăng Thiên cảm nhận được sự phồn hoa và trật tự của Thần Giới. Những con đường rộng lớn được lát bằng đá quý, những cửa hàng san sát nhau bày bán Thần Khí, Thần Đan, Thần Tài liệu. Những Thần Nhân, Thần Binh đi lại tấp nập, tu vi thấp nhất cũng là Thần Nhân sơ cấp, cao hơn thì có Thần Tướng, thậm chí Lăng Thiên còn cảm nhận được vài luồng khí tức Thần Vương ẩn giấu trong các tòa nhà cao tầng.

Hắn không vội vàng tìm nơi ở hay tài nguyên. Điều đầu tiên hắn cần làm là hiểu rõ hơn về Thần Giới này. Hắn rẽ vào một Thần Các trông có vẻ cổ kính, trên biển hiệu viết “Thiên Cơ Thần Các”. Đây là nơi chuyên mua bán tin tức, công pháp và tài nguyên trong Thần Giới.

Bên trong Thiên Cơ Thần Các, một lão giả râu tóc bạc phơ, ánh mắt tinh tường như chim ưng, đang ngồi sau quầy. Tu vi của lão giả này đã đạt đến Thần Tướng đỉnh phong, chỉ một bước nữa là có thể đột phá Thần Vương.

Lăng Thiên bước đến gần, khẽ mỉm cười. “Lão tiên sinh, ta muốn tìm hiểu một chút thông tin về Thần Giới.”

Lão giả ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét qua Lăng Thiên. Ông ta không cảm nhận được Thần Lực dao động mạnh mẽ từ Lăng Thiên, nhưng lại cảm thấy một loại áp lực vô hình, khiến linh hồn ông ta hơi rung động. “Khách nhân là lần đầu đến Thần Giới?”

“Chính xác.” Lăng Thiên gật đầu.

“Vậy khách nhân muốn tìm hiểu loại thông tin nào? Thiên Cơ Thần Các chúng ta có từ những tin tức cơ bản về cảnh giới tu luyện, địa lý Thần Giới, cho đến những bí mật của các Thần Tộc, Thần Điện lớn, thậm chí là tin tức về Thiên Đạo.” Lão giả nói, giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt vẫn không rời Lăng Thiên.

Lăng Thiên trầm ngâm một lát. “Ta muốn biết về hệ thống tu luyện của Thần Giới, về các thế lực lớn, và đặc biệt là, về Thiên Đạo.”

Nghe đến hai chữ “Thiên Đạo”, ánh mắt lão giả Thiên Cơ Thần Các hơi lóe lên. “Thông tin về Thiên Đạo không phải là rẻ. Ngươi có gì để trao đổi?”

Lăng Thiên mỉm cười, không nói gì, chỉ giơ tay lên. Một luồng khí tức cổ xưa, hỗn độn nhưng lại tràn đầy sinh cơ, lập tức lan tỏa ra. Đó là một phần nhỏ khí tức của Hỗn Độn Chi Khí mà hắn đã hấp thụ và tôi luyện trong Tiên Giới, kết hợp với tinh hoa của huyết mạch Đế Thần Vô Thượng.

Lão giả Thiên Cơ Thần Các lập tức đứng bật dậy, đôi mắt mở to hết cỡ, tràn đầy vẻ kinh hãi và khó tin. Ông ta cảm nhận được một loại lực lượng nguyên thủy, vượt xa mọi Thần Lực mà ông ta từng biết. Đây không phải là Thần Lực thông thường, mà là nguồn gốc của Thần Lực, là Chân Lý của Vũ Trụ!

Khí tức này, thậm chí còn khiến huyết mạch Thần Tướng của ông ta phải run rẩy, như một con kiến đang đối mặt với một cự long.

“Đây… đây là…” Lão giả lắp bắp, không thể nói nên lời.

Lăng Thiên thu lại khí tức, ánh mắt vẫn bình thản. “Đây có đủ để trao đổi thông tin không?”

“Đủ! Quá đủ!” Lão giả vội vàng gật đầu, cung kính đến cực điểm. Ông ta biết, vị khách trước mắt này tuyệt đối không phải Thần Nhân bình thường, mà là một tồn tại siêu việt, có thể chạm đến cảnh giới Thần Đế, thậm chí là cao hơn nữa. Một chút khí tức như vậy, đối với ông ta mà nói, là vô giá, có thể giúp ông ta cảm ngộ và đột phá Thần Vương cảnh.

“Mời khách nhân vào trong.” Lão giả đích thân dẫn Lăng Thiên vào một căn phòng bí mật, rồi lấy ra một viên ngọc giản màu vàng kim. “Đây là Thiên Thư Thần Giới, ghi chép mọi thứ về Thần Giới, từ cơ bản đến nâng cao. Khách nhân cứ tùy ý xem. Về phần Thiên Đạo… ta sẽ đích thân giải thích cho khách nhân.”

Lăng Thiên nhận lấy ngọc giản, khẽ gật đầu. Hắn biết, trong Thần Giới này, sức mạnh vẫn là chân lý tối cao. Chỉ cần hắn thể hiện đủ uy lực, mọi thứ sẽ tự động đến với hắn.

Khi ngón tay Lăng Thiên chạm vào ngọc giản, vô số thông tin lập tức tràn vào tâm trí hắn. Hệ thống tu luyện của Thần Giới được chia thành: Thần Nhân, Thần Tướng, Thần Vương, Thần Chủ, Thần Đế, và trên Thần Đế là cảnh giới Vô Thượng mà ngay cả Thần Giới cũng chỉ là truyền thuyết. Các Thần Tộc lớn, các Thần Điện hùng mạnh, những vùng đất cấm hiểm ác, và cả những dấu vết của một cuộc chiến tranh Thần Giới cổ xưa… tất cả đều hiện rõ trong đầu Lăng Thiên.

Hắn cũng nhận ra, Thần Giới này đang ẩn chứa một âm mưu to lớn, một cuộc chiến tranh giành quyền lực ngầm giữa các phe phái, và một mối đe dọa từ bên ngoài vũ trụ đang dần lộ diện. Thân phận của hắn, huyết mạch Đế Thần Vô Thượng, chắc chắn sẽ không thể yên ổn ở nơi đây.

Đặc biệt, thông tin về Thiên Đạo khiến hắn phải suy nghĩ. Thiên Đạo không chỉ là một quy tắc, mà là một thực thể vô hình, chi phối vận mệnh của vạn giới. Nó có thể ban thưởng, cũng có thể trừng phạt. Nhưng liệu Thiên Đạo có phải là chân lý cuối cùng, hay chỉ là một tầng lớp kiểm soát do một tồn tại Vô Thượng nào đó tạo ra?

Lăng Thiên nhìn lão giả Thiên Cơ Thần Các. “Giờ thì, lão tiên sinh có thể nói cho ta nghe về Thiên Đạo được rồi.”

Lão giả hít sâu một hơi, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. “Khách nhân, Thiên Đạo… nó không phải là thứ mà Thần Giới chúng ta có thể hoàn toàn hiểu được. Nó là quy tắc tối cao, là ý chí của vũ trụ. Tuy nhiên, trong Thần Giới có một truyền thuyết, rằng Thiên Đạo cũng có thể bị… thao túng. Hoặc là, nó từng có một chủ nhân…”

Những lời của lão giả như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lăng Thiên, mở ra một cánh cửa mới về chân lý vũ trụ mà hắn đang tìm kiếm. Con đường Vô Thượng, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8