Đế Thần Vô Thượng
Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:11:53 | Lượt xem: 4

Chương 77: Thần Giới Sơ Lâm, Tiên Nhân Vô Danh

Dòng xoáy ánh sáng từ Thần Giới Dẫn Lộ Ngọc bùng nổ, bao trùm lấy Lăng Thiên, kéo hắn đi với một tốc độ mà ngay cả ý niệm cũng khó lòng theo kịp. Không gian xung quanh vặn vẹo, méo mó, những tầng lớp Tiên Giới vốn kiên cố như bàn thạch giờ đây tan rã như sương khói trước sức mạnh vô biên của một lực lượng siêu việt. Hắn cảm thấy thân thể mình như bị xé toạc ra thành vô số mảnh, rồi lại được tái tạo trong khoảnh khắc, một cảm giác vừa đau đớn tột cùng, vừa tràn đầy sự sống mãnh liệt.

Đây không phải là một chuyến bay, cũng không phải là một sự dịch chuyển đơn thuần. Đây là một cuộc lột xác, một sự chuyển hóa từ Tiên Giới lên Thần Giới, một quá trình mà cả Tiên Đế đỉnh phong cũng phải dùng hết sức lực và may mắn mới có thể hoàn thành. Năng lượng trong Thần Giới Dẫn Lộ Ngọc không ngừng tuôn trào, bảo vệ lấy thân thể Lăng Thiên, đồng thời tẩy rửa mọi tạp chất còn sót lại của Tiên Giới, chuẩn bị cho hắn đón nhận Thần Linh Khí.

Hắn nhìn thấy vô số tinh hà vụt qua như những vệt sáng lấp lánh, những thế giới khổng lồ trôi dạt trong hư không. Cảm giác về thời gian trở nên mơ hồ, có lẽ là hàng vạn năm, cũng có thể chỉ là một cái chớp mắt. Nhưng Đạo Tâm kiên cố của Lăng Thiên không hề lay chuyển. Hắn bình tĩnh cảm nhận từng thay đổi nhỏ nhất trong cơ thể, trong linh hồn, ghi nhớ từng khoảnh khắc của chuyến đi vĩ đại này.

Cuối cùng, sau một tiếng nổ lớn vang vọng trong cõi hư vô, mọi thứ đột ngột trở lại trạng thái tĩnh lặng. Lăng Thiên cảm thấy thân thể mình đáp xuống một mặt đất vững chắc. Lực hút từ Thần Giới Dẫn Lộ Ngọc biến mất, trả lại cho hắn sự tự do.

Hắn mở mắt. Một thế giới hoàn toàn mới hiện ra trước mắt, khiến ngay cả một Tiên Đế từng trải như hắn cũng phải kinh ngạc đến tột độ. Bầu trời không còn là màu xanh lam của Tiên Giới, mà là một dải ngân hà rực rỡ sắc màu, với những chòm sao khổng lồ treo lơ lửng, phát ra ánh sáng huyền ảo. Những đám mây trôi bồng bềnh không phải là Tiên Vân, mà là những dòng Thần Khí cuồn cuộn, tụ lại thành hình rồng phượng, phiêu đãng giữa tầng không.

Không khí ở đây đặc quánh Thần Linh Khí, mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác thanh lọc và mạnh mẽ. Chỉ cần hít thở thôi, tu vi của Lăng Thiên dường như cũng đang được củng cố. Cây cối xung quanh cao vút đến tận trời, cành lá rủ xuống như những dòng suối ngọc. Đá tảng không phải là đá bình thường, mà là những khối Thần Thạch ẩn chứa lực lượng nguyên thủy. Ngay cả một ngọn cỏ ven đường cũng tỏa ra linh quang nhàn nhạt, chứng tỏ chúng đã được Thần Khí nuôi dưỡng hàng vạn năm.

Đây chính là Thần Giới! Một thế giới rộng lớn gấp vạn lần Tiên Giới, nơi mà quy tắc Đại Đạo được thể hiện một cách rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Lăng Thiên đứng trên một ngọn núi cao, nhìn xuống. Phía dưới là một thảo nguyên bao la, trải dài đến tận chân trời. Xa xa, hắn có thể thấy những tòa thành cổ kính, hùng vĩ, được xây dựng từ những vật liệu không thể tưởng tượng nổi, ẩn hiện trong Thần Quang. Chúng không giống bất kỳ công trình nào hắn từng thấy ở Tiên Giới, mang theo khí tức của sự vĩnh hằng và cổ xưa.

Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt trong tu vi của mình. Ở Tiên Giới, hắn đã đạt đến đỉnh phong, đứng trên mọi Tiên Đế. Nhưng ở Thần Giới, Thần Linh Khí quá mức nồng đậm, quy tắc Đại Đạo quá mức khắc nghiệt, khiến lực lượng của hắn dường như bị áp chế đi một phần. Hắn hiểu rằng, mình lại phải bắt đầu từ con số 0, hoặc ít nhất là từ một khởi điểm mới, để thích nghi và phát triển.

“Thần Giới… cuối cùng ta cũng đã đặt chân đến.” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. “Con đường Vô Thượng, giờ đây mới thực sự bắt đầu.”

Đúng lúc này, từ phía chân núi, một nhóm người đang bay tới. Tổng cộng có khoảng mười người, tất cả đều cưỡi trên những con Thần Thú có hình dáng kỳ dị, hoặc vận dụng Thần Thông bay lượn. Áo giáp trên người họ lấp lánh Thần Quang, tỏa ra khí thế mạnh mẽ. Mỗi người trong số họ đều mang theo một luồng Thần Lực dao động, mạnh hơn bất kỳ Tiên Đế nào mà Lăng Thiên từng biết. Họ là Thần Nhân, những sinh linh chân chính của Thần Giới.

Khi đến gần, một trong số đó, một nam tử trẻ tuổi với khuôn mặt kiêu ngạo, ánh mắt sắc lạnh, cất tiếng. Hắn cưỡi trên một con Hổ Báo Thần Thú khổng lồ, toàn thân mọc đầy vảy vàng, tỏa ra khí tức hung mãnh.

“Kẻ nào dám tự tiện xông vào Thần Vực của Long Thần Điện ta?” Hắn quát lớn, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. “Ngươi là Tiên Nhân phi thăng từ hạ giới sao? Dám không qua Thần Môn, không đăng ký thông tin mà lại xuất hiện ở đây?”

Lăng Thiên nhíu mày. Hắn không ngờ lại bị phát hiện nhanh như vậy, và ngay lập tức bị quy chụp là “Tiên Nhân hạ giới” vi phạm quy tắc. Hắn chưa kịp nói gì, một Thần Vệ khác đã tiếp lời, ánh mắt dò xét, khinh miệt:

“Hừ! Khí tức quá yếu ớt, vừa mới phi thăng sao? Nhìn xem, cả một tia Thần Lực cũng chưa chuyển hóa hoàn toàn, vẫn còn vương vấn mùi vị của Tiên Giới phàm trần. Rõ ràng là một kẻ mới lên, không biết trời cao đất rộng.”

“Đừng nói nhiều, bắt lấy hắn! Đưa về Thần Môn xử lý.” Người nam tử kiêu ngạo ra lệnh, không thèm nhìn Lăng Thiên thêm lần nữa, như thể hắn chỉ là một con kiến không đáng để bận tâm.

Hai Thần Vệ lập tức lao tới, một người giơ ra một sợi xích bạc lấp lánh Thần Quang, người kia vận dụng Thần Lực, ý đồ phong tỏa Lăng Thiên. Đối với họ, việc bắt giữ một Tiên Nhân mới phi thăng là chuyện dễ như trở bàn tay. Ở Thần Giới, Tiên Nhân mới lên thường rất yếu ớt, phải trải qua quá trình tu luyện dài lâu mới có thể thích nghi và chuyển hóa Tiên Lực thành Thần Lực.

Nhưng Lăng Thiên không phải là Tiên Nhân bình thường. Hắn là người đã vượt qua giới hạn của Tiên Giới, đạt đến cảnh giới Vô Thượng, và đang gánh vác Đế Mệnh của mình.

Một luồng khí thế vô hình đột ngột bùng phát từ cơ thể Lăng Thiên, không phải là Thần Lực, cũng không phải là Tiên Lực, mà là một loại áp lực đến từ sâu thẳm linh hồn, từ Đạo Tâm kiên cố của một kẻ đã đứng trên đỉnh phong vạn cổ. Hai Thần Vệ đang lao tới bỗng khựng lại giữa không trung, thân thể cứng đờ, như thể bị một ngọn núi vô hình đè nén. Khuôn mặt họ tái mét, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng.

“Ngươi… ngươi là ai?” Một Thần Vệ run rẩy hỏi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn chưa từng cảm nhận được một loại áp lực nào đáng sợ đến vậy. Đây không phải là sức mạnh đơn thuần, mà là sự chèn ép đến từ cấp độ sinh mệnh.

Lăng Thiên không trả lời. Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi chậm rãi bước về phía trước. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một nhịp điệu kỳ lạ, khiến không gian xung quanh rung chuyển nhẹ. Áp lực vô hình càng lúc càng mạnh, khiến mười Thần Vệ, kể cả nam tử kiêu ngạo kia, đều cảm thấy hô hấp khó khăn, Thần Lực trong cơ thể hỗn loạn, không thể vận chuyển.

Con Hổ Báo Thần Thú dưới trướng nam tử kiêu ngạo rống lên một tiếng sợ hãi, thân thể run rẩy dữ dội, suýt chút nữa đã quỳ rạp xuống đất. Ngay cả một con Thần Thú cấp thấp cũng có thể cảm nhận được sự nguy hiểm chết người từ Lăng Thiên.

“Dừng lại!” Nam tử kiêu ngạo nghiến răng, cố gắng gượng dậy, nhưng hắn nhận ra mình không thể nhúc nhích. Hắn chưa từng thấy một Tiên Nhân mới phi thăng nào lại có thể mạnh đến mức này, chỉ bằng khí thế đã khiến một đội Thần Vệ của Long Thần Điện phải kinh hãi đến vậy.

Lăng Thiên dừng lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người trong số họ. “Ta không muốn gây rắc rối. Nhưng nếu các ngươi muốn tìm chết, ta cũng không ngại thỏa mãn.”

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại vang vọng trong tâm trí của mười Thần Vệ như tiếng sấm sét. Họ cảm nhận được một ý chí tuyệt đối, một sát cơ lạnh lẽo không thể nghi ngờ.

Nam tử kiêu ngạo nuốt khan. Hắn có thể cảm nhận được cái chết đang cận kề. Tiên Nhân này, dù khí tức chưa hoàn toàn chuyển hóa, nhưng sức mạnh của Đạo Tâm và ý chí đã vượt xa bất kỳ Thần Nhân nào hắn từng biết. Hắn không dám nghi ngờ lời nói của Lăng Thiên.

“Tiền bối… Tiền bối xin hãy tha thứ!” Hắn vội vàng cúi đầu, giọng điệu không còn chút kiêu ngạo nào, mà thay vào đó là sự sợ hãi tột độ. “Là chúng ta có mắt không tròng, không nhận ra tiền bối. Xin tiền bối đại nhân không chấp tiểu nhân.”

Những Thần Vệ khác cũng vội vàng quỳ rạp xuống, không ngừng cầu xin. Áp lực trên người họ mới nhẹ đi một chút, nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn hằn sâu trong ánh mắt.

Lăng Thiên thu lại khí thế. Hắn không muốn lãng phí thời gian vào những kẻ nhỏ bé này. Mục tiêu của hắn là khám phá Thần Giới, không phải là gây chiến với những kẻ canh cổng.

“Ta cần biết về Thần Giới này. Về các thế lực, các Thần Điện, và làm thế nào để tìm kiếm những bí ẩn cổ xưa.” Lăng Thiên nói, giọng điệu lạnh nhạt. “Nói cho ta biết tất cả những gì các ngươi biết. Đừng hòng giấu diếm bất cứ điều gì.”

Nam tử kiêu ngạo ngẩng đầu, ánh mắt e dè. “Tiền bối… chúng ta chỉ là Thần Vệ nhỏ bé của Long Thần Điện, chỉ biết một phần rất nhỏ về Thần Giới này. Tuy nhiên, nếu tiền bối muốn tìm hiểu, Long Thần Điện của chúng ta có thể cung cấp một số thông tin cơ bản. Chúng ta sẽ dẫn tiền bối đến Thần Môn, nơi có thể đăng ký thân phận và tìm hiểu về các Thần Vực khác.”

Lăng Thiên trầm ngâm một lát. Hắn biết rằng hắn cần một điểm khởi đầu. Long Thần Điện có vẻ là một thế lực địa phương, và việc nắm bắt thông tin từ họ là cần thiết. Hơn nữa, việc đăng ký thông tin cũng là một cách để hiểu rõ hơn về quy tắc của Thần Giới.

“Được.” Lăng Thiên gật đầu. “Dẫn đường đi. Nếu các ngươi dám có bất kỳ ý đồ bất chính nào, thì đừng trách ta không khách khí.”

“Dạ, dạ! Tuyệt đối không dám!” Nam tử kiêu ngạo vội vàng đáp lời, mồ hôi lạnh vẫn còn đọng trên trán. Hắn ra hiệu cho đồng đội, và cả nhóm Thần Vệ vội vàng mở đường, cung kính mời Lăng Thiên đi trước.

Lăng Thiên bước đi, ánh mắt quét qua bầu trời Thần Giới bao la. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại hơn. Các vị Thần cổ xưa, những bí ẩn về Thiên Đạo, và mục đích thực sự của huyết mạch Đế Thần Vô Thượng đang chờ đợi hắn. Thần Giới này, sẽ là chiến trường tiếp theo của hắn. Và hắn, Lăng Thiên, sẽ một lần nữa đứng trên đỉnh cao, phá vỡ mọi giới hạn, kiến tạo trật tự mới.

Con đường Vô Thượng, vẫn còn rất dài. Nhưng bước chân của hắn, sẽ không bao giờ dừng lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8