Đế Thần Vô Thượng
Chương 76
Chương 76: Cánh Cửa Thần Giới, Chân Lý Hé Mở
Cổ Viêm Tiên Đế nhìn Lăng Thiên, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà vạn tượng. Giọng nói của ông vang vọng, không quá lớn nhưng lại mang một sức nặng của hàng triệu năm lịch sử.
“Ngươi đã nghĩ rằng Tiên Giới là đỉnh cao của tu luyện sao, Lăng Thiên?” Cổ Viêm chậm rãi hỏi, như thể đọc thấu tâm tư của hắn. “Không, Tiên Giới chẳng qua cũng chỉ là một trong vô vàn những ‘trung chuyển trạm’ trong vũ trụ rộng lớn này mà thôi. Phàm Giới, Tiên Giới, Thần Giới, và sau đó là vô số Đại Thiên Thế Giới, Hằng Hà Sa Số Vị Diện khác. Mỗi một thế giới đều có ‘Thiên Đạo’ của riêng nó, một tập hợp những quy tắc vận hành, những định luật sinh diệt. Nhưng ngươi có bao giờ tự hỏi, ai là người đã tạo ra những Thiên Đạo đó? Hay chúng chỉ tự nhiên mà thành?”
Lăng Thiên nín thở lắng nghe. Những lời Cổ Viêm nói ra đã hoàn toàn lật đổ nhận thức của hắn về vũ trụ. Hắn từng nghĩ Tiên Đế là cực hạn, nhưng giờ đây, khái niệm về “Thiên Đạo” lại được mở rộng đến mức khó tin.
“Cái mà chúng ta gọi là Thiên Đạo ở Tiên Giới này,” Cổ Viêm tiếp tục, “chẳng qua cũng chỉ là một ‘tiểu Thiên Đạo’, một quy tắc đã được thiết lập để duy trì sự cân bằng mong manh, để Tiên Giới không bị hủy diệt hoàn toàn bởi những lực lượng mạnh mẽ hơn. Nhưng nó cũng là một cái lồng, giam cầm những Tiên Đế như chúng ta, ngăn cản chúng ta tiến xa hơn, chạm đến cảnh giới Thần Đạo chân chính.”
“Một cái lồng?” Lăng Thiên nhíu mày. “Ai đã tạo ra nó? Và vì mục đích gì?”
Cổ Viêm Tiên Đế thở dài, một tiếng thở dài nặng nề như mang theo gánh nặng của thời gian. “Đó là một câu chuyện rất dài, liên quan đến sự hình thành của vũ trụ sơ khai, và sự trỗi dậy của những tồn tại Vô Thượng đầu tiên. Có những kẻ tự xưng là ‘Thần’ đã thiết lập nên trật tự này, để đảm bảo ‘nguồn năng lượng’ của vũ trụ không bị hao phí vô ích. Mỗi lần một Phàm Giới bị hủy diệt, năng lượng của nó sẽ được thu thập. Mỗi lần một Tiên Giới suy tàn, tinh hoa của nó sẽ được hấp thụ. Tất cả đều là một phần của một ‘cỗ máy’ khổng lồ, vận hành bởi những ‘người quản lý’ của Thần Giới.”
Lăng Thiên cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn không thể tin được. Toàn bộ sinh mệnh, toàn bộ sự tồn tại mà hắn biết, chỉ là những viên pin trong một cỗ máy khổng lồ của ai đó? Ý nghĩ đó thật đáng sợ.
“Vậy thì, Thần Giới… là gì?” Lăng Thiên hỏi, giọng hắn khẽ run.
“Thần Giới là nơi những ‘người quản lý’ đó ngự trị,” Cổ Viêm Tiên Đế giải thích. “Là nơi quy tắc của ‘Đại Thiên Đạo’ được thể hiện rõ ràng nhất. Nơi đó tồn tại những Thần Tộc cổ xưa, những Thần Điện hùng mạnh, và những vị Thần nắm giữ quyền năng hủy diệt tinh cầu, thậm chí là sáng tạo thế giới. Nhưng ngay cả ở Thần Giới, cũng không phải là tận cùng. Ngay cả những vị Thần cũng có giới hạn của mình, và cũng phải tuân theo một quy tắc lớn hơn, một ‘Thiên Đạo’ bao trùm lên tất cả.”
“Và những kẻ đứng sau tất cả, những kẻ thao túng mọi thứ?” Lăng Thiên truy hỏi, trong lòng tràn đầy phẫn nộ.
“Đó là điều mà ta và những Tiên Đế chân chính khác đã cố gắng tìm kiếm trong hàng triệu năm qua,” Cổ Viêm Tiên Đế đáp. “Chúng ta gọi họ là ‘Nguyên Thủy Chi Thần’, hoặc ‘Đấng Sáng Tạo’. Họ là những tồn tại đã thiết lập nên toàn bộ hệ thống này, và dường như đã biến mất sau khi hoàn thành công việc. Hoặc, có thể họ vẫn đang quan sát, từ một vị diện mà ngay cả Thần Giới cũng không thể chạm tới.”
Cổ Viêm Tiên Đế ngừng lại, nhìn thẳng vào Lăng Thiên. “Nhưng có một điều bất biến. Cứ sau mỗi chu kỳ dài của vũ trụ, khi sự suy tàn và hủy diệt đạt đến đỉnh điểm, sẽ có một tồn tại xuất hiện. Một tồn tại mang trong mình huyết mạch ‘Đế Thần Vô Thượng’, có khả năng phá vỡ xiềng xích, lật đổ trật tự cũ và kiến tạo nên một kỷ nguyên mới. Ngươi, Lăng Thiên, chính là tồn tại đó.”
Lăng Thiên cảm thấy toàn thân chấn động. Huyết mạch ‘Đế Thần Vô Thượng’ của hắn. Hắn từng nghĩ đó chỉ là một thể chất mạnh mẽ giúp hắn tu luyện. Nhưng giờ đây, nó lại mang một ý nghĩa vĩ đại đến mức này, một sứ mệnh nặng nề đến mức này.
“Ta…” Hắn cố gắng thốt lên, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ.
“Ngươi là hy vọng cuối cùng,” Cổ Viêm Tiên Đế nói. “Huyết mạch của ngươi không chỉ cho phép ngươi tu luyện nhanh hơn, mạnh hơn. Nó cho phép ngươi ‘nhìn xuyên’ qua những quy tắc, ‘phá vỡ’ những giới hạn mà Thiên Đạo đặt ra. Ngươi không bị ràng buộc bởi những định luật sinh diệt như chúng ta. Ngươi là người duy nhất có khả năng đối mặt với mối đe dọa thực sự đang rình rập vũ trụ.”
“Mối đe dọa thực sự?” Lăng Thiên hỏi, ánh mắt hắn sắc bén trở lại.
“Sự suy tàn của vũ trụ,” Cổ Viêm Tiên Đế đáp. “Mọi thứ đều có điểm khởi đầu và điểm kết thúc. Ngay cả vũ trụ này cũng không ngoại lệ. Những ‘người quản lý’ của Thần Giới, họ chỉ đang trì hoãn sự sụp đổ mà thôi, bằng cách hút cạn sinh cơ từ các tiểu thế giới. Nhưng một ngày nào đó, cỗ máy này sẽ hỏng hóc hoàn toàn. Hoặc tệ hơn, một thế lực từ ‘Hư Vô’ bên ngoài vũ trụ sẽ xâm nhập, nuốt chửng tất cả. Chỉ có một ‘Đế Thần Vô Thượng’ chân chính mới có thể kiến tạo lại, hoặc bảo vệ sự tồn vong của vạn giới.”
Lăng Thiên đứng lặng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Tiên Giới rộng lớn đang ẩn hiện trong mây mù. Mọi vinh quang, mọi trận chiến Tiên Đế mà hắn từng trải qua, giờ đây bỗng trở nên nhỏ bé và vô nghĩa. Hắn không còn là Lăng Thiên của Phàm Giới, hay Lăng Thiên của Tiên Giới nữa. Hắn là người gánh vác ‘Đế Mệnh’, sứ mệnh của toàn bộ vũ trụ.
“Vậy ta phải làm gì?” Lăng Thiên hỏi, giọng hắn trầm khàn nhưng đầy kiên định. Hắn đã chấp nhận định mệnh của mình.
“Ngươi phải đi đến Thần Giới,” Cổ Viêm Tiên Đế nói. “Đó là bước tiếp theo trong hành trình của ngươi. Ở đó, ngươi sẽ đối mặt với những vị Thần cổ xưa, những quy tắc khắc nghiệt hơn, và những chân lý sâu xa hơn. Ngươi sẽ phải chiến đấu, phải học hỏi, phải trưởng thành, cho đến khi ngươi đủ sức mạnh để đối mặt với ‘Đại Thiên Đạo’, và tìm ra kẻ đứng sau tất cả.”
Cổ Viêm Tiên Đế đưa cho Lăng Thiên một viên ngọc bội cổ xưa, phát ra ánh sáng lung linh. “Đây là Thần Giới Dẫn Lộ Ngọc. Nó sẽ chỉ dẫn ngươi con đường an toàn nhất để phi thăng Thần Giới. Nhưng hãy nhớ, an toàn không có nghĩa là dễ dàng. Thần Giới không phải là nơi để chơi đùa. Ngươi sẽ bị coi thường, bị khinh miệt bởi những vị Thần tự cao tự đại. Nhưng đừng nản lòng. Huyết mạch của ngươi sẽ là vũ khí mạnh nhất của ngươi.”
Lăng Thiên nắm chặt ngọc bội trong tay. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng thần bí đang chảy qua. Hắn gật đầu, ánh mắt bừng lên ngọn lửa quyết tâm.
“Ta hiểu rồi, Cổ Viêm tiền bối,” Lăng Thiên nói. “Cảm ơn người đã cho ta biết sự thật này. Ta sẽ không phụ lòng tin của người.”
Cổ Viêm Tiên Đế mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy vẻ nhẹ nhõm. “Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Hãy đi đi, Lăng Thiên. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng ta tin ngươi sẽ làm được. Tiên Giới này, ta sẽ tạm thời bảo vệ. Nhưng tương lai của vạn giới, nằm trong tay ngươi.”
Lăng Thiên đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Cổ Viêm Tiên Đế. Sau đó, hắn quay người, bước ra khỏi Tiên Cung. Tâm trí hắn tràn ngập những thông tin mới mẻ, những khái niệm vĩ đại về vũ trụ. Hắn biết, Tiên Giới đã không còn là giới hạn của hắn nữa. Mọi thứ hắn đã đạt được ở đây, chỉ là sự khởi đầu.
Hắn cần phải sắp xếp lại mọi thứ, chuẩn bị cho hành trình phi thăng Thần Giới. Những người bạn đồng hành của hắn, những kẻ thù hắn từng đối mặt, tất cả đều trở thành một phần của quá khứ. Mục tiêu của hắn giờ đây đã vượt xa khỏi sự tranh bá cá nhân, mà là vì vận mệnh của toàn bộ vũ trụ.
Trong lòng Lăng Thiên, ngọn lửa ‘Đế Thần Vô Thượng’ bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn sẽ đi, sẽ chiến đấu, sẽ khám phá. Hắn sẽ phá vỡ mọi giới hạn, lật đổ mọi xiềng xích, và tìm ra chân lý cuối cùng. Thần Giới, ta đến đây!
Với một ánh sáng chói lọi từ Thần Giới Dẫn Lộ Ngọc, Lăng Thiên cảm thấy một lực hút mạnh mẽ đang kéo hắn lên cao, xuyên qua tầng tầng lớp lớp không gian, hướng về một thế giới rộng lớn hơn, hùng vĩ hơn, và đầy rẫy những bí ẩn đang chờ đợi.