Đế Thần Vô Thượng
Chương 75
Chương 75: Vấn Đỉnh Tiên Đài, Đế Mệnh Khởi Phong Vân
Sau khoảnh khắc Lăng Thiên thu lại ánh mắt, toàn bộ Tiên Đài như chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Khí tức Hỗn Độn vừa rồi tuy chỉ chợt lóe rồi tan biến, nhưng dư âm của nó thì còn mãi, như một nhát búa giáng mạnh vào tâm trí của vô số Tiên Nhân đang chứng kiến.
Trên các đài quan chiến, những Tiên Vương, Tiên Tôn đều lộ vẻ chấn động. Ánh mắt của họ không còn đơn thuần là kinh ngạc, mà là sự nghi hoặc, dò xét và cả một chút sợ hãi. Hỗn Độn khí tức… đó là một khái niệm chỉ tồn tại trong truyền thuyết cổ xưa, gắn liền với thời kỳ khai thiên lập địa của vũ trụ, hoặc với những tồn tại Vô Thượng mà ngay cả Tiên Đế cũng khó lòng chạm tới. Vậy mà, một thiếu niên vừa mới phi thăng lên Tiên Giới chưa lâu, lại có thể thi triển ra loại khí tức này? Điều đó hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của họ.
Đặc biệt là vị Tiên Đế ngồi trên Tiên Đài chính, ánh mắt thâm thúy của ông ta vẫn khóa chặt lấy Lăng Thiên, không hề rời đi. Một luồng uy áp vô hình, hùng vĩ như trời bể, lướt qua Lăng Thiên nhưng không mang theo sát ý, chỉ là một sự thăm dò cực kỳ tinh vi. Lăng Thiên cảm nhận được, đó là một loại khí tức còn cường đại hơn gấp vạn lần so với bất kỳ Tiên Vương nào hắn từng gặp, một loại khí tức đã vượt qua giới hạn của “Tiên” để chạm đến một tầng thứ cao hơn.
Hắn cũng không né tránh, ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc bén đối diện với vị Tiên Đế kia. Trong sâu thẳm linh hồn, Thần Mạch cổ xưa đang âm thầm vận chuyển, phát ra một luồng nhiệt nhẹ, như đang cộng hưởng với thứ khí tức Hỗn Độn mà Tiên Đế kia cũng sở hữu. Hắn đã hiểu, thứ khí tức Hỗn Độn mà hắn cảm nhận được từ Tiên Đài chính, chính là từ vị Tiên Đế này mà ra. Đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là một sự kết nối định mệnh.
“Thiên tài tuyệt thế, hay là dị số của vũ trụ?” Vị Tiên Đế kia lẩm bẩm, giọng nói chỉ đủ cho bản thân nghe thấy, nhưng trong đó ẩn chứa vô vàn suy tư. Ông ta là một trong những tồn tại cổ xưa nhất Tiên Giới, đã sống qua vô số kỷ nguyên, biết được nhiều bí mật động trời. Sự xuất hiện của Lăng Thiên, đặc biệt là loại khí tức Hỗn Độn kia, đã làm dấy lên những ký ức sâu thẳm nhất trong tâm trí ông ta, về một lời tiên tri cổ xưa, về một “Đế Mệnh” có thể thay đổi toàn bộ Tiên Giới, thậm chí là các thế giới cao hơn.
Các cuộc tỷ thí vẫn tiếp diễn, nhưng không khí đã hoàn toàn thay đổi. Không còn ai dám coi thường Lăng Thiên, ngay cả những Tiên Vương kiêu ngạo nhất cũng phải kiêng dè. Danh tiếng “phế vật” giờ đây đã hoàn toàn bị xóa bỏ, thay vào đó là “Thiên Tài Hỗn Độn”, “Kẻ Nghịch Thiên” hoặc “Người Mang Đế Mệnh”.
Lăng Thiên không quan tâm đến những ánh mắt soi mói hay những lời bàn tán. Hắn chỉ tập trung vào việc hấp thu những bài học từ trận chiến vừa rồi, và quan trọng hơn, suy nghĩ về luồng khí tức Hỗn Độn từ Tiên Đế kia. Hắn biết, đó là một lời mời gọi, một tín hiệu cho thấy hắn đã bước vào tầm ngắm của những thế lực thực sự trên Tiên Giới. Cuộc tranh bá này, như hắn dự đoán, chỉ là một cái cớ để những kẻ đứng đầu quan sát, tuyển chọn hoặc thậm chí là loại trừ những “dị số” như hắn.
Sau cùng, Đại Hội Tiên Giới cũng đi đến hồi kết. Lăng Thiên, với sức mạnh vượt trội và những màn thể hiện kinh người, đã giành được vị trí đầu bảng, trở thành Quán Quân của Tiên Giới Đại Hội lần này. Danh tiếng của hắn vang dội khắp Cửu Thiên, khiến vô số Tiên Tông, Tiên Triều phải chú ý. Hắn không chỉ nhận được phần thưởng phong phú, mà còn là một tấm lệnh bài danh dự, cho phép hắn tiếp cận một số bí cảnh cổ xưa của Tiên Giới, hoặc được các Tiên Tông lớn chiêu mộ.
Tuy nhiên, điều Lăng Thiên thực sự quan tâm không phải là danh tiếng hay phần thưởng. Khi Đại Hội kết thúc, một vị Tiên Tôn từ một Tiên Tông cực lớn, Tiêu Dao Tiên Tông, đích thân đến gặp hắn. Vị Tiên Tôn này tên là Tiêu Vô Cực, là một tồn tại đã sống qua hàng vạn năm, tu vi thâm sâu khó lường. Ông ta không vòng vo, trực tiếp truyền đạt lại lời của vị Tiên Đế kia.
“Lăng Thiên tiểu hữu, Tiên Đế có lời mời.” Tiêu Vô Cực mỉm cười, ánh mắt ẩn chứa sự đánh giá. “Ngài muốn đích thân gặp ngươi tại Tiên Đế Cung, ba ngày sau. Đây không phải là một mệnh lệnh, mà là một cơ hội. Ngươi có thể từ chối.”
Lăng Thiên nhìn thẳng vào Tiêu Vô Cực, khẽ nhếch môi. “Ta chấp nhận.”
Tiêu Vô Cực gật đầu, nụ cười giãn ra. “Tốt. Ngươi quả nhiên không phải người tầm thường. Tiên Đế Cung nằm ở trung tâm Tiên Giới, là nơi quy tụ khí vận của Cửu Thiên. Đến đó, ngươi sẽ biết được nhiều điều hơn những gì ngươi tưởng tượng.”
Sau khi Tiêu Vô Cực rời đi, Lăng Thiên trở về nơi trú ngụ của mình, bắt đầu tĩnh tâm tu luyện. Ba ngày không dài, nhưng đủ để hắn chuẩn bị tâm lý và điều chỉnh trạng thái tốt nhất. Hắn biết, cuộc gặp gỡ này sẽ là bước ngoặt lớn trong hành trình của mình ở Tiên Giới. Vị Tiên Đế kia chắc chắn đã nhìn thấu một phần bí mật của hắn, hoặc ít nhất là nhận ra sự đặc biệt của Thần Mạch Hỗn Độn trong cơ thể hắn.
Trong ba ngày này, Lăng Thiên không ngừng suy nghĩ về những gì đã xảy ra. Từ khi thức tỉnh Thần Mạch, hắn luôn cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kéo dắt hắn đi qua từng cảnh giới, từ phàm nhân đến Tiên Giới. Mỗi lần sức mạnh của hắn bộc phát, mỗi lần hắn phá vỡ giới hạn, lại có những bí ẩn mới được hé lộ. Khí tức Hỗn Độn, Thần Mạch cổ xưa, và giờ là sự chú ý của một Tiên Đế có cùng khí tức. Tất cả đều chỉ về một nguồn gốc chung, một chân lý vĩ đại hơn đang chờ hắn khám phá.
Hắn không sợ hãi. Ngược lại, trong lòng hắn dâng lên một sự hưng phấn khó tả. Cái gọi là “Vô Thượng Chi Lộ” của hắn, chính là con đường không ngừng phá vỡ giới hạn, không ngừng đối mặt với những thử thách lớn hơn. Tiên Giới chỉ là một trạm dừng chân, một cấp độ mới trong hành trình vươn tới “Đế Thần Vô Thượng”.
Hắn nhớ lại lời tiên tri trong cuốn công pháp cổ xưa mà hắn vô tình đạt được ở phàm giới: “Hỗn Độn sinh vạn vật, vạn vật quy Hỗn Độn. Ai nắm giữ Hỗn Độn, người đó nắm giữ Đế Mệnh, kiến tạo kỷ nguyên mới.” Lúc đó, hắn chỉ nghĩ đó là những lời lẽ hoa mỹ, nhưng giờ đây, hắn bắt đầu nhận ra, đó có thể là một phần của chân lý vũ trụ, và hắn chính là người được chọn để hiện thực hóa chân lý đó.
Ba ngày trôi qua nhanh chóng. Khi bình minh của ngày thứ tư vừa ló dạng, Lăng Thiên đã đứng trước cổng Tiên Đế Cung, một kiến trúc hùng vĩ, tráng lệ được tạo thành từ những khối đá Tiên Thạch nguyên thủy, tỏa ra ánh sáng rực rỡ và khí tức cổ xưa. Nơi đây không chỉ là cung điện, mà còn là một pháp bảo trấn áp khí vận của toàn bộ Tiên Giới.
Hai Tiên Tôn đứng gác cổng, ánh mắt sắc bén quét qua Lăng Thiên. Dù hắn là Quán Quân Đại Hội, nhưng sự kiêu ngạo của những Tiên Tôn này vẫn hiển hiện. Tuy nhiên, khi họ cảm nhận được luồng khí tức bất phàm ẩn sâu trong cơ thể Lăng Thiên, ánh mắt họ cũng thoáng hiện lên sự kinh ngạc, rồi trở nên cung kính hơn.
“Lăng Thiên công tử, mời vào. Tiên Đế đã chờ.” Một Tiên Tôn trầm giọng nói, mở ra cánh cửa Tiên Đế Cung nặng nề.
Lăng Thiên bước vào. Bên trong là một không gian rộng lớn đến vô tận, tràn ngập Tiên khí tinh thuần đến mức có thể ngưng tụ thành sương mù. Các cột trụ chạm khắc hình rồng phượng, các bức tường khảm Tiên Thạch lấp lánh, mỗi vật phẩm đều tỏa ra khí tức cổ xưa, chứng minh cho sự tồn tại vĩnh hằng của Tiên Đế Cung.
Trên một đài cao nhất, một bóng người uy nghiêm ngồi đó, lưng tựa vào hư vô, không thể nhìn rõ dung mạo, nhưng lại mang đến cảm giác như đang đứng trước một vũ trụ bao la. Đó chính là vị Tiên Đế đã thu hút sự chú ý của Lăng Thiên.
Lăng Thiên dừng bước, không quỳ lạy, chỉ chắp tay thi lễ một cách bình đẳng. “Vãn bối Lăng Thiên, bái kiến Tiên Đế.”
Giọng nói của Tiên Đế vang vọng khắp không gian, mang theo sự cổ xưa và uy lực vô biên. “Ngươi đến rồi, Lăng Thiên. Ta đã chờ ngươi rất lâu.”
Lăng Thiên nhíu mày. “Đã chờ ta rất lâu? Tiên Đế có ý gì?”
Tiên Đế khẽ cười, một tiếng cười mang theo sự tang thương của hàng vạn năm. “Ngươi không cần kinh ngạc. Huyết mạch Hỗn Độn của ngươi, cái gọi là ‘Đế Thần Vô Thượng’ kia, không phải là thứ có thể giấu được những kẻ đã sống qua thời đại khai thiên lập địa như ta.”
Trái tim Lăng Thiên đập mạnh. Hắn không ngờ Tiên Đế lại trực tiếp nói ra bí mật lớn nhất của mình, và còn biết đến danh xưng “Đế Thần Vô Thượng”.
“Ngươi là ai?” Lăng Thiên trầm giọng hỏi, không còn giữ vẻ cung kính. Hắn biết, trước mặt một tồn tại như thế này, mọi sự giả dối đều vô nghĩa.
Tiên Đế đứng dậy, thân ảnh dần trở nên rõ ràng hơn, hiện ra một nam nhân trung niên với mái tóc bạc như tuyết, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng các vì sao. Ông ta chính là Tiên Đế Cổ Viêm, người đứng đầu Tiên Giới hiện tại.
“Ta là Cổ Viêm, người đã duy trì Tiên Giới này hàng triệu năm. Nhưng quan trọng hơn, ta cũng là một trong số ít những người còn nhớ về ‘Kỷ Nguyên Hỗn Độn’ đã qua, và lời tiên tri về ‘Đế Mệnh’ sắp xuất hiện.” Cổ Viêm Tiên Đế nhìn Lăng Thiên, ánh mắt đầy phức tạp. “Ngươi, Lăng Thiên, chính là người mang ‘Đế Mệnh’ đó. Ngươi là hy vọng, cũng là tai ương của vũ trụ này.”
Lời nói của Cổ Viêm Tiên Đế như sấm sét đánh vào tâm trí Lăng Thiên, khiến hắn đứng sững. Bí mật về Thần Mạch, về Hỗn Độn khí tức, về “Đế Thần Vô Thượng”, tất cả đều không phải là ngẫu nhiên. Hắn thực sự mang trên vai một sứ mệnh, một “Đế Mệnh” mà hắn chưa từng biết đến.
“Kỷ Nguyên Hỗn Độn? Đế Mệnh? Tiên Đế rốt cuộc muốn nói điều gì?” Lăng Thiên hỏi, giọng nói mang theo sự chấn động nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo.
Cổ Viêm Tiên Đế thở dài. “Tiên Giới này, tưởng chừng an bình, nhưng thực chất đang đứng trước một mối họa diệt vong. Một âm mưu cổ xưa đang dần trỗi dậy, liên quan đến sự sụp đổ của các thế giới, sự biến mất của Thiên Đạo. Và chỉ có người mang ‘Đế Mệnh’, sở hữu Hỗn Độn Thần Mạch, mới có thể ngăn cản hoặc thay đổi tất cả.”
“Ngươi, Lăng Thiên, chính là chìa khóa.” Cổ Viêm Tiên Đế nói, ánh mắt kiên định. “Ta mời ngươi đến đây không phải để chiêu mộ, mà là để cho ngươi biết sự thật, và để ngươi lựa chọn con đường của mình. Ngươi có muốn biết về ‘Chân Lý Vũ Trụ’, về nguồn gốc thực sự của Hỗn Độn Thần Mạch, và về kẻ đứng sau tất cả những âm mưu này không?”
Lăng Thiên nhìn thẳng vào Cổ Viêm Tiên Đế. Trái tim hắn đập rộn ràng. Hắn đã tìm kiếm những câu trả lời này từ rất lâu. Hắn gật đầu, ánh mắt kiên định không gì lay chuyển. “Ta muốn biết. Ta muốn khám phá ra chân lý cuối cùng.”
“Tốt.” Cổ Viêm Tiên Đế gật đầu. “Vậy thì, hãy lắng nghe. Câu chuyện này, bắt đầu từ rất lâu về trước, trước cả khi Tiên Giới này hình thành…”
Một bức tranh vĩ đại hơn về vũ trụ, về các thế giới, về sự hình thành và hủy diệt, đang dần được Cổ Viêm Tiên Đế hé mở trước mắt Lăng Thiên. Hắn biết, từ giờ trở đi, hành trình của mình sẽ không còn đơn thuần là tu luyện để mạnh hơn, mà là một cuộc chiến tranh giành sinh tồn cho toàn bộ vũ trụ, một cuộc chiến để kiến tạo lại trật tự, để thực sự bước lên “Vô Thượng Chi Lộ”.