Đế Thần Vô Thượng
Chương 74
Chương 74: Tiên Đài Phong Vân, Thần Mạch Động
Ánh nắng Tiên Giới vẫn rực rỡ như dát vàng, nhưng không khí trên Tiên Võ Trường đã chuyển sang một sắc thái hoàn toàn khác. Vòng sơ loại kết thúc, hàng vạn người tham gia đã bị loại bỏ gần hết, chỉ còn lại những tinh anh nhất của các thế lực. Lăng Thiên cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong tâm lý của đám đông. Sự ồn ào vỡ òa của vòng đầu đã được thay thế bằng một vẻ trầm tĩnh hơn, xen lẫn những tia nhìn sắc bén, những ý chí chiến đấu bùng cháy. Ai cũng biết, từ giờ trở đi, mỗi trận đấu sẽ là một cuộc tranh hùng thực sự.
Hắn bước ra khỏi góc khuất, hòa vào dòng người đang đổ về khu vực bốc thăm cho vòng tiếp theo. Luồng khí tức Hỗn Độn mà hắn cảm nhận được từ Tiên Đài chính vẫn còn vương vấn trong tâm trí. Nó không phải là một loại áp lực thù địch, mà giống như một dấu ấn, một lời nhắc nhở rằng bí mật về Thần Mạch của hắn không hề đơn giản, và Tiên Giới này cũng không hề bình yên như vẻ ngoài.
“Lăng Thiên!”
Một giọng nói quen thuộc vang lên. Tống Lôi, vẫn với vẻ ngoài thô kệch nhưng ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ, chen qua đám đông đến bên cạnh hắn. “Huynh đệ, huynh thật sự quá mạnh! Một chiêu đánh bại tên Tiên Nhân Cảnh hậu kỳ kia. Ta nghe nói, ngay cả một số trưởng lão Tiên Môn cũng đang chú ý đến huynh đấy!”
Lăng Thiên cười nhạt. “May mắn thôi.”
“May mắn cái gì mà may mắn!” Tống Lôi vỗ vai hắn, lực đạo không nhẹ. “Tiên Giới này, cường giả vi tôn. Huynh có thực lực thì là có thực lực! Nghe nói vòng này sẽ có cả Kim Tiên Cảnh tham gia. Huynh đệ phải cẩn thận đấy!”
Kim Tiên Cảnh? Lăng Thiên khẽ nhíu mày. Hắn hiện tại tuy vẫn ở Địa Tiên Cảnh đỉnh phong, nhưng với Thần Mạch và vô số công pháp nghịch thiên, hắn hoàn toàn có thể đối đầu với Thiên Tiên, thậm chí là Đại La Kim Tiên bình thường. Nhưng Kim Tiên Cảnh đã là một cấp độ khác, những người đạt đến cảnh giới này thường nắm giữ những Pháp Tắc Tiên Đạo của riêng mình, sức mạnh hơn hẳn Thiên Tiên. Nếu gặp phải một Kim Tiên Cảnh kỳ tài, e rằng cũng sẽ là một trận chiến khó khăn.
Tuy nhiên, trong mắt Lăng Thiên không có chút sợ hãi, chỉ có sự hưng phấn. Hắn cần những đối thủ mạnh mẽ để mài giũa bản thân, để kích phát tiềm năng sâu nhất của Thần Mạch.
Tiến vào khu vực bốc thăm, Lăng Thiên đưa tay chạm vào khối ngọc thạch phát sáng. Một luồng linh quang hiện lên, khắc họa số hiệu trận đấu và đối thủ của hắn lên một thẻ ngọc.
“Trận 88, đối thủ: Trần Phong, đến từ Thanh Vân Tiên Tông.”
Trần Phong? Lăng Thiên chưa từng nghe qua cái tên này, nhưng Thanh Vân Tiên Tông lại là một trong Tứ Đại Tiên Tông của Tiên Giới phía Đông, danh tiếng lẫy lừng, cường giả như mây. Có thể tham gia vòng này, Trần Phong chắc chắn không phải kẻ tầm thường.
Quả nhiên, khi hắn quay lại, Tống Lôi đã biến sắc. “Trần Phong? Tên đó… tên đó là một trong ‘Thanh Vân Thất Tử’ của Thanh Vân Tiên Tông! Hắn đã đạt đến Kim Tiên Cảnh trung kỳ từ ba trăm năm trước, nổi tiếng là kiếm pháp vô song, tu vi thâm hậu. Huynh đệ, huynh lại bốc phải một đối thủ khó nhằn rồi!”
Lăng Thiên chỉ mỉm cười, ánh mắt lóe lên tinh quang. “Thanh Vân Thất Tử sao? Vậy thì càng có hứng thú.”
Các trận đấu của vòng hai nhanh chóng bắt đầu. Khác với vòng sơ loại, mỗi trận đấu đều được diễn ra trên một Tiên Đài riêng biệt, có kết giới cường đại bao phủ. Những Tiên Đài này đều nằm xung quanh Tiên Đài chính ở trung tâm, nơi các vị Tiên Vương, Tiên Đế và trưởng lão của các thế lực lớn đang quan sát.
Trận đấu của Lăng Thiên là trận thứ tám mươi tám, hắn có chút thời gian để quan sát các trận đấu khác. Quả nhiên, những người còn lại đều là cường giả. Tiên thuật biến hóa khôn lường, Tiên khí va chạm phát ra những tiếng nổ long trời lở đất, mỗi người đều dốc hết sức mình. Hắn thậm chí còn thấy một số Kim Tiên Cảnh chân chính ra tay, Pháp Tắc Tiên Đạo của họ biến hóa thành những hình thái kỳ lạ, uy lực vô biên.
Tuy nhiên, Lăng Thiên vẫn cảm thấy có một sự thiếu hụt. Những Tiên Nhân này mạnh, nhưng vẫn chưa đủ để kích phát toàn bộ tiềm năng của hắn. Hắn cần một thứ gì đó hơn thế.
Đến lượt hắn. Lăng Thiên bước lên Tiên Đài, khí thế bình thản. Đối diện hắn là Trần Phong, một thanh niên tuấn tú với vẻ mặt lạnh lùng, đeo một thanh trường kiếm cổ xưa sau lưng, khí tức sắc bén như lưỡi kiếm.
Trần Phong nhìn Lăng Thiên, ánh mắt có chút ngạc nhiên. Hắn đã nghe về “phế vật” Lăng Thiên bỗng nhiên trỗi dậy, nhưng không ngờ lại là một Địa Tiên Cảnh đỉnh phong. “Ngươi chính là Lăng Thiên? Ngươi có thể tiến vào vòng này, ta thừa nhận ngươi có chút bản lĩnh. Nhưng đối đầu với ta, ngươi vẫn còn quá non nớt.”
Lăng Thiên khẽ nhếch môi. “Nói nhiều vô ích. Ra tay đi.”
Trần Phong cau mày. “Ngươi ngạo mạn!”
Hắn rút kiếm. Một tiếng “vù” nhẹ vang lên, kiếm khí như một dải lụa xanh biếc, lướt qua không trung, mang theo Pháp Tắc Kiếm Đạo của Thanh Vân Tiên Tông. Kiếm khí này không chỉ sắc bén, mà còn ẩn chứa một sự biến hóa kỳ ảo, tựa như mây trời vô định, khiến người ta khó lòng nắm bắt.
“Thanh Vân Kiếm Quyết!”
Trong mắt Lăng Thiên, kiếm khí này tuy đẹp đẽ nhưng lại có quá nhiều sơ hở. Hắn không cần dùng đến Thần Mạch quá nhiều, chỉ cần vận dụng Tiên Lực thuần túy kết hợp với kinh nghiệm chiến đấu phong phú của mình. Một quyền đơn giản, không hoa mỹ, nhưng lại ẩn chứa Vô Thượng Quyền Ý, trực tiếp đánh thẳng vào trung tâm của dải kiếm khí.
ẦM!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Kiếm khí của Trần Phong lập tức tan rã, hóa thành vô số tia sáng nhỏ bay lượn. Trần Phong biến sắc, hắn cảm thấy một luồng sức mạnh kinh khủng truyền đến từ mũi kiếm của mình, xuyên qua Tiên Lực hộ thể, trực tiếp đánh thẳng vào nội tạng. Hắn loạng choạng lùi lại ba bước, khóe miệng rỉ ra một vệt máu.
“Sao có thể!?” Trần Phong kinh hãi nhìn Lăng Thiên. Hắn là Kim Tiên Cảnh trung kỳ, Pháp Tắc Kiếm Đạo đã đạt đến tiểu thành, vậy mà lại bị một quyền của Địa Tiên Cảnh đánh lui, còn bị nội thương!
Lăng Thiên không nói nhiều, hắn bước tới, khí thế hùng hồn. “Ngươi còn có chiêu gì, cứ dùng hết đi. Nếu không, ngươi sẽ không có cơ hội nữa.”
Trần Phong gầm nhẹ, hắn không tin vào cảnh tượng trước mắt. Hắn vận chuyển toàn bộ Tiên Lực trong cơ thể, bùng nổ Kim Tiên chi uy. Thanh trường kiếm trong tay hắn phát ra ánh sáng chói lòa, tựa như một vầng trăng xanh. “Thanh Vân Phá Thiên Kiếm!”
Kiếm khí lần này không còn là dải lụa mềm mại, mà là một cột sáng kiếm quang khổng lồ, mang theo ý chí phá tan bầu trời, lao thẳng về phía Lăng Thiên. Uy lực của chiêu này vượt xa chiêu trước đó, ngay cả một Đại La Kim Tiên bình thường cũng phải né tránh.
Nhưng Lăng Thiên không né. Hắn chỉ đứng yên, trong mắt hiện lên một tia huyết hồng nhạt. Thần Mạch trong cơ thể hắn khẽ rung động, một luồng Hỗn Độn khí tức cực kỳ yếu ớt nhưng lại cổ xưa vô cùng, hòa vào Tiên Lực của hắn. Khoảnh khắc đó, Lăng Thiên cảm thấy mình như hòa làm một với vũ trụ, nắm giữ sức mạnh nguyên thủy nhất.
Hắn vươn tay, không dùng chiêu thức phức tạp nào, chỉ đơn giản là chụp lấy kiếm quang khổng lồ kia.
KENG!
Một âm thanh chói tai vang vọng khắp Tiên Võ Trường. Kiếm quang của Trần Phong, uy lực ngập trời, lại bị bàn tay trần của Lăng Thiên nắm giữ, không thể tiến thêm một tấc nào nữa. Kiếm khí cuồng bạo xoáy quanh bàn tay hắn, nhưng không thể làm tổn thương dù chỉ một sợi tóc.
Trần Phong sững sờ, Tiên Đài bên dưới cũng nín thở. Điều này đã vượt quá nhận thức của họ về tu luyện!
Lăng Thiên cười lạnh. “Quá yếu.”
Hắn khẽ siết chặt. KIẾM QUANG VỠ NÁT! Thanh trường kiếm cổ xưa trong tay Trần Phong cũng phát ra tiếng “rắc rắc” rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, rơi lả tả xuống Tiên Đài.
Phản phệ từ Tiên khí vỡ vụn khiến Trần Phong thổ huyết một ngụm lớn, thân thể hắn bị chấn bay ngược ra sau, đập mạnh vào kết giới Tiên Đài, ngất lịm ngay tại chỗ.
Cả Tiên Võ Trường im lặng như tờ. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lăng Thiên, đôi mắt tràn ngập sự kinh ngạc, sợ hãi, và cả sự tham lam. Một Địa Tiên Cảnh đỉnh phong, một quyền đánh bại Kim Tiên Cảnh trung kỳ, thậm chí dùng tay không phá hủy Tiên khí! Đây không còn là thiên tài nữa, mà là quái vật!
Trên Tiên Đài chính, các vị Tiên Vương, Tiên Đế cũng khẽ động dung. Một Tiên Vương râu bạc vuốt râu trầm ngâm: “Người này… không đơn giản. Hắn không có Tiên Mạch đặc thù, nhưng Tiên Lực lại tinh thuần đến mức không thể tin được, còn ẩn chứa một loại khí tức cổ xưa lạ lẫm.”
Một vị Tiên Đế uy nghiêm khác nheo mắt, ánh mắt sắc như dao xuyên qua không gian, nhìn chằm chằm vào Lăng Thiên. Trong khoảnh khắc Lăng Thiên dùng tay không bẻ gãy kiếm của Trần Phong, ông ta cảm nhận được một luồng dao động cực kỳ quen thuộc, nhưng cũng cực kỳ đáng sợ. Đó là một loại hơi thở thuộc về những tồn tại Vô Thượng, thuộc về Hỗn Độn ban sơ!
Ngay lúc đó, Lăng Thiên cũng cảm nhận được. Một luồng thần thức cường đại, mang theo uy áp của Tiên Đế, quét qua hắn. Nhưng điều khiến hắn chú ý hơn là, luồng thần thức đó lại mang theo một chút khí tức Hỗn Độn tương tự với thứ hắn đã cảm nhận được từ Tiên Đài chính.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như điện xẹt qua Tiên Đài chính, dừng lại trên thân ảnh vị Tiên Đế kia. Vị Tiên Đế cũng khẽ giật mình, không ngờ một Địa Tiên Cảnh lại có thể cảm nhận được thần thức của mình. Ánh mắt hai người giao nhau trong không trung, vô hình trung tạo thành một luồng khí áp vô hình.
Vị Tiên Đế nhanh chóng thu lại ánh mắt, trên mặt hiện lên một nụ cười khó hiểu, nhưng trong lòng lại dậy sóng. “Thú vị… Thú vị thật! Chẳng lẽ… cái bí mật đó lại xuất hiện lần nữa? Mà lại ở trên người một phàm nhân phi thăng?”
Lăng Thiên cũng thu lại ánh mắt. Hắn biết, mình đã bị để ý. Nhưng hắn không hối hận. Hắn cần phải mạnh mẽ, cần phải thể hiện bản thân để thu hút những kẻ đứng sau bức màn. Luồng khí tức Hỗn Độn từ Tiên Đài chính, và giờ là từ vị Tiên Đế kia, đang dần hé mở một bức tranh lớn hơn về Tiên Giới.
Có lẽ, cuộc tranh bá Tiên Giới này không chỉ đơn thuần là giành giật danh tiếng, mà còn ẩn chứa một âm mưu động trời, một bí mật cổ xưa có thể liên quan đến nguồn gốc Thần Mạch của hắn.
Hắn khẽ nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong cơ thể. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với bất cứ điều gì. Dù là Tiên Vương, Tiên Đế, hay thậm chí là những bí mật cổ xưa của Tiên Giới, hắn cũng sẽ từng bước vén màn, cho đến khi khám phá ra chân lý cuối cùng.
Tiên Giới, những bí ẩn của ngươi, hãy chờ đó!