Đế Thần Vô Thượng
Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:09:05 | Lượt xem: 5

Chương 73: Tiên Võ Đại Hội – Thần Uy Sơ Hiện

Giọng nói trầm hùng như sấm vang vọng, mang theo uy áp của Tiên Đế, dội vào màng nhĩ của hàng vạn Tiên Nhân đang hội tụ trên Tiên Võ Đảo. Lăng Thiên hòa mình vào dòng người, bước chân kiên định hướng về Tiên Võ Đài. Nơi đây không phải là một sàn đấu bình thường, mà là một quảng trường khổng lồ được kiến tạo từ những khối Thần Thạch cổ xưa, mỗi viên đá đều khắc họa vô số phù văn Tiên Đạo, lấp lánh ánh sáng huyền ảo.

Trên cao, chín tòa Tiên Đài lơ lửng, mỗi tòa là một trận pháp hùng vĩ, bao bọc lấy một Tiên Đài chính giữa, nơi Tiên Đế Khai Nguyên, chủ trì Tiên Võ Đại Hội, đang ngự tọa. Xung quanh chín Tiên Đài phụ, vô số Tiên Tôn, Tiên Vương và các trưởng lão Tiên Môn danh tiếng đều đã an vị, ánh mắt như điện quét qua đám đông.

Lăng Thiên ngước nhìn. Thần Nhãn của hắn không chỉ nhìn thấy sự hùng vĩ bề ngoài, mà còn xuyên thấu lớp năng lượng dày đặc, cảm nhận được những luồng khí tức cường đại đang ẩn giấu trong đám đông. Có những Tiên Nhân trẻ tuổi ngạo nghễ, tràn đầy tự tin, tu vi đạt đến Tiên Quân đỉnh phong, thậm chí là bán bộ Tiên Vương. Cũng có những lão quái vật ẩn mình, che giấu khí tức, không ai biết họ đến từ đâu. Tiên Giới quả nhiên là rồng ẩn hổ phục.

“Tiên Võ Đại Hội chính thức bắt đầu!”

Giọng Tiên Đế Khai Nguyên lại vang lên, lần này mang theo một lực xuyên thấu đến tận linh hồn. Hàng vạn Tiên Nhân lập tức im lặng. Tiên Đế Khai Nguyên là một tồn tại cổ xưa, danh tiếng lẫy lừng khắp Tiên Giới. Ông ta khoác trên mình hoàng bào rồng vàng, khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt như chứa đựng cả tinh hà.

“Tiên Võ Đại Hội này nhằm tuyển chọn những Tiên Nhân kiệt xuất nhất, những người có thể gánh vác trọng trách của Tiên Giới, chống lại Ma Kiếp đang rình rập, và bảo vệ bình yên cho muôn dân. Quy tắc rất đơn giản: Không dùng cấm thuật, không dùng độc. Kẻ nào bị đánh bay khỏi đài, hoặc thừa nhận thất bại, coi như thua. Kẻ nào cố ý giết người, trục xuất vĩnh viễn khỏi Tiên Võ Đảo!”

Tiên Đế Khai Nguyên tuyên bố dứt khoát. Sau đó, một trưởng lão Tiên Môn bước ra, tay cầm một bảng ngọc khổng lồ, bắt đầu đọc danh sách các cặp đấu cho vòng sơ loại.

Vòng sơ loại được chia thành hàng trăm Tiên Đài nhỏ hơn, nằm rải rác khắp Tiên Võ Đảo, mỗi Tiên Đài được bao phủ bởi một kết giới bảo vệ. Lăng Thiên lướt mắt qua bảng danh sách, tìm thấy tên mình. Hắn được xếp vào Tiên Đài số 37, đối thủ là một Tiên Quân sơ kỳ đến từ một Tiên Tông nhỏ.

“Hừ, Tiên Quân sơ kỳ? Thật không biết sống chết!”

Một giọng nói khinh khỉnh vang lên bên cạnh. Lăng Thiên quay đầu, thấy một nam tử trẻ tuổi mặc kim bào, khuôn mặt kiêu ngạo, tu vi đạt đến Tiên Quân hậu kỳ. Hắn ta là Kim Phụng, đệ tử của một Tiên Vương, nổi tiếng với tính cách hống hách.

Lăng Thiên không nói gì, chỉ khẽ nhếch môi. Loại người này, hắn đã gặp quá nhiều ở phàm giới. Hắn bước đi, hướng về Tiên Đài số 37.

Tiên Đài số 37 đã có người đợi. Đối thủ của Lăng Thiên là một nam tử trung niên, râu tóc bạc phơ, khí tức yếu ớt, rõ ràng đã bị đình trệ ở Tiên Quân sơ kỳ rất lâu. Hắn nhìn Lăng Thiên, ánh mắt có chút khinh thường, nhưng cũng có chút e dè.

“Vị tiểu huynh đệ này, tại hạ là Trần Mộng, đến từ Xích Viêm Tiên Tông. Xin chỉ giáo.” Trần Mộng khách khí nói, nhưng trong lòng lại nghĩ, một tiểu tử còn non choẹt như vậy, chắc cũng chỉ là Tiên Nhân vừa phi thăng, may mắn đột phá Tiên Quân thôi.

Lăng Thiên gật đầu, không đáp lời. Hắn không có hứng thú nói chuyện phiếm. Hắn muốn nhanh chóng kết thúc trận đấu, để quan sát những đối thủ tiềm năng khác.

“Trận đấu bắt đầu!” Trọng tài trên Tiên Đài hô lớn.

Trần Mộng không hề chậm trễ, lập tức triệu hồi một ngọn Tiên Kiếm rực lửa, hóa thành một đạo cầu vồng đỏ rực chém thẳng về phía Lăng Thiên. Hắn muốn nhanh chóng áp đảo, giành chiến thắng gọn gàng.

Nhưng Lăng Thiên chỉ đứng yên, không hề né tránh. Hắn khẽ đưa tay, một luồng nguyên khí hỗn độn bùng nổ, hóa thành một vòng xoáy vô hình. Ngọn Tiên Kiếm rực lửa vừa chạm vào vòng xoáy, lập tức bị nuốt chửng, không để lại dấu vết. Tiên Kiếm của Trần Mộng dường như bị một lực lượng vô hình bẻ cong, rồi tan biến vào hư vô.

Trần Mộng trợn tròn mắt, kinh hãi tột độ. Hắn cảm thấy mình vừa mất đi liên kết với Tiên Kiếm, thứ vũ khí đã gắn bó với hắn hàng ngàn năm. Đây là loại công pháp quỷ dị gì?

Lăng Thiên không cho hắn cơ hội suy nghĩ. Hắn khẽ bước một bước, thân ảnh như hư ảnh, xuất hiện ngay trước mặt Trần Mộng. Một ngón tay nhẹ nhàng điểm ra, không mang theo bất kỳ khí tức cuồng bạo nào, chỉ có một luồng sức mạnh tinh thuần đến mức khó tin.

Ngón tay của Lăng Thiên chạm vào trán Trần Mộng. Trần Mộng cảm thấy một lực lượng khổng lồ tràn vào cơ thể, phong tỏa toàn bộ Tiên Nguyên và kinh mạch của hắn. Hắn không thể nhúc nhích, không thể phản kháng, thậm chí không thể nói nên lời. Hắn cảm thấy mình như một con kiến bị con người giữ chặt, hoàn toàn bất lực.

Lăng Thiên thu tay về. “Ngươi thua.”

Trần Mộng ngã quỵ xuống sàn đấu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hắn vẫn còn sống, không hề bị thương nặng, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng hắn còn lớn hơn cả cái chết. Hắn đã hiểu, đối thủ này không phải là một Tiên Quân sơ kỳ bình thường, mà là một quái vật ẩn giấu thực lực. Khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy mình đối mặt với một Tiên Đế chân chính.

Trọng tài trên Tiên Đài cũng sững sờ. Trận đấu kết thúc quá nhanh, quá bất ngờ. Ông ta chỉ có thể tuyên bố: “Trần Mộng bại trận! Lăng Thiên thắng!”

Trên khán đài, những Tiên Nhân dõi theo Tiên Đài số 37 đều xôn xao bàn tán. Một Tiên Quân sơ kỳ đánh bại một Tiên Quân sơ kỳ khác, nghe thì bình thường, nhưng cách Lăng Thiên ra tay quá mức nhẹ nhàng, quá mức dứt khoát. Hắn không dùng pháp bảo, không dùng Tiên thuật hoa mỹ, chỉ bằng một ngón tay, đã khiến đối thủ hoàn toàn mất khả năng phản kháng.

“Thật là kỳ lạ! Tiên Nguyên của hắn không hề dao động mạnh, nhưng uy lực lại lớn đến vậy.”

“Chẳng lẽ hắn là Tiên Tôn ẩn giấu tu vi?”

“Không thể nào, Tiên Tôn không thể tham gia vòng sơ loại Tiên Võ Đại Hội.”

Những ánh mắt nghi ngờ bắt đầu đổ dồn về Lăng Thiên. Ngay cả Tiên Đế Khai Nguyên trên Tiên Đài chính cũng khẽ nheo mắt, ánh mắt dừng lại trên người Lăng Thiên trong chốc lát, như muốn nhìn thấu hắn.

Lăng Thiên không quan tâm đến những lời bàn tán. Hắn rời khỏi Tiên Đài, tìm một góc khuất, ngồi xuống, tiếp tục quan sát. Thần Nhãn của hắn quét qua từng Tiên Đài, ghi nhận lại những Tiên Nhân có thực lực vượt trội, những người có khả năng trở thành đối thủ của hắn sau này.

Một Tiên Nhân trẻ tuổi khác, mặc áo trắng như tuyết, vung kiếm như rồng lượn, mỗi chiêu đều mang theo ý cảnh băng phong thiên địa, đánh bại đối thủ trong ba chiêu. Đó là Băng Phong Tiên Tử, đệ tử chân truyền của Băng Cung, nổi tiếng là thiên tài hiếm có trong Tiên Giới.

Một tráng hán râu quai nón, thân hình cao lớn như ngọn núi, mỗi quyền vung ra đều có lực lượng xé nát hư không, khiến đối thủ không kịp phản ứng đã bị đánh bay ra khỏi Tiên Đài. Hắn là Bá Thiên Tiên Quân, một tán tu có danh tiếng lẫy lừng.

Lăng Thiên nhìn thấy Kim Phụng, đối thủ lúc nãy khinh thường hắn, cũng đã dễ dàng đánh bại Tiên Quân cùng cấp, nhưng hắn ta lại dùng đến hơn mười chiêu, tiêu hao không ít Tiên Nguyên. So với sự gọn gàng của Lăng Thiên, rõ ràng kém hơn một bậc.

Thần Nhãn của Lăng Thiên không ngừng vận chuyển. Hắn không chỉ nhìn thấy sức mạnh biểu kiến, mà còn cảm nhận được những luồng khí tức ẩn chứa sau mỗi Tiên Nhân. Có một vài người, Tiên Nguyên của họ mang theo một loại dao động lạ lùng, không thuần khiết như Tiên Nguyên thông thường, mà pha lẫn một chút tà khí, hay một loại năng lượng cổ quái nào đó.

Đặc biệt, hắn chú ý đến một vài Tiên Nhân trẻ tuổi, tu vi không quá cao, nhưng lại có một loại sức sống mãnh liệt, một loại tiềm năng đáng kinh ngạc. Trong số đó, có một thiếu nữ mặc y phục màu tím, đôi mắt phượng sáng rực, mỗi cử chỉ đều mang theo một vẻ cao quý khó tả. Nàng không ra tay, nhưng Lăng Thiên cảm nhận được từ nàng một luồng khí tức thần bí, không thuộc về Tiên Giới này.

Hắn cũng cảm nhận được những ánh mắt đang âm thầm quan sát hắn. Không chỉ có các Tiên Nhân tham gia, mà ngay cả một số Tiên Vương, Tiên Tôn trên Tiên Đài cao cũng đang chú ý đến hắn. Sức mạnh của hắn đã đủ để thu hút sự chú ý của họ. Đây là điều tốt, hắn cần được chú ý để bước vào vòng sâu hơn, tiếp xúc với những bí mật mà hắn đang tìm kiếm.

Vòng sơ loại diễn ra rất nhanh chóng. Với hàng trăm Tiên Đài, hàng ngàn trận đấu, chỉ trong một buổi đã có vô số người bị loại. Những người chiến thắng tiếp tục tiến vào vòng trong.

Lăng Thiên tiếp tục chiến thắng hai trận nữa, mỗi trận đều kết thúc trong chớp nhoáng, không tốn chút sức lực nào. Sức mạnh của hắn không còn là bí mật, mà là một hiện tượng. Hắn được mệnh danh là “Tiên Quân Thâm Tàng”, kẻ có thể dễ dàng đánh bại Tiên Quân đỉnh phong mà không đổ mồ hôi.

Tuy nhiên, Lăng Thiên biết rõ, đây chỉ là khởi đầu. Những đối thủ thực sự mạnh mẽ sẽ xuất hiện ở các vòng sau. Hắn cần phải giữ sức, và đồng thời, không ngừng quan sát, không ngừng suy nghĩ. Tiên Giới này không chỉ có tranh giành quyền lực, mà còn có những âm mưu sâu xa hơn, những bí mật về thân thế của hắn, về Thần Giới, và về cả “Thiên Đạo” mà hắn đang tìm kiếm.

Trong một khoảnh khắc, Lăng Thiên cảm thấy một luồng khí tức cực kỳ quen thuộc, nhưng cũng cực kỳ xa lạ, lướt qua từ phía Tiên Đài chính. Đó là một loại dao động năng lượng cổ xưa, mang theo một chút hơi thở của Hỗn Độn, nhưng lại bị che giấu cực kỳ tinh vi. Hắn đã từng cảm nhận được nó khi thức tỉnh Thần Mạch, và nó cũng là một phần của bí mật mà hắn mang trong mình.

Lăng Thiên khẽ nheo mắt. “Có lẽ, Tiên Võ Đại Hội này còn ẩn chứa nhiều điều hơn mình nghĩ.”

Hắn đứng dậy, bước ra khỏi góc khuất. Các trận đấu của vòng sơ loại đã kết thúc. Vòng tiếp theo sẽ là những cuộc đối đầu gay cấn hơn, và chắc chắn, hắn sẽ không còn gặp phải những “con tôm tép” nữa. Thần Nhãn của hắn bùng lên một tia sáng rực rỡ. Hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách.

Tiên Giới, hãy đón nhận sự trỗi dậy của “Đế Thần Vô Thượng”!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8