Đế Thần Vô Thượng
Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:06:08 | Lượt xem: 5

Chương 68: Tinh Hà Di Tích, Hắc Viêm Đoạt Bảo

Lăng Thiên hóa thành một đạo lưu quang, xuyên qua tầng tầng lớp lớp hư không của Hư Vô Hải. Nơi đây không có ánh sáng mặt trời, chỉ có những quầng sáng yếu ớt của các Tiên Tinh trôi nổi xa xăm, cùng vô số mảnh vỡ của các thế giới đã hủy diệt. Không gian biến ảo khôn lường, đôi khi là dòng xoáy năng lượng khổng lồ có thể xé nát Tiên Nhân cấp thấp, đôi khi lại là một vùng tĩnh lặng đến đáng sợ, ẩn chứa những Hư Vô Thú hung tàn chuyên săn bắt Tiên Hồn.

Thần Thức của Lăng Thiên được Thần Mạch Đế Thần Vô Thượng gia trì, cực kỳ nhạy bén, quét qua mọi ngóc ngách. Hắn không chỉ tìm kiếm Thiên Mục Thần Tinh, mà còn hấp thụ những mảnh năng lượng Hư Vô ẩn chứa trong không gian, tôi luyện thân thể và Tiên Nguyên của mình. Mỗi một hơi thở, mỗi một bước đi trong Hư Vô Hải đều là một quá trình tu luyện khắc nghiệt, nhưng cũng đầy cơ duyên.

“Thiên Mục Thần Tinh… không dễ tìm như vậy,” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn đã đi sâu vào Hư Vô Hải hơn nửa tháng, gặp gỡ vài Hư Vô Thú cấp Tiên Vương, thậm chí là Tiên Hoàng sơ cấp, nhưng vẫn chưa có bất kỳ manh mối cụ thể nào về bảo vật này. Tuy nhiên, hắn không hề nản lòng. Con đường tu luyện vốn dĩ là một hành trình cô độc và gian nan.

Bỗng nhiên, Thần Thức của Lăng Thiên cảm nhận được một luồng dao động bất thường từ phía trước. Đó không phải là năng lượng Hư Vô thuần túy, mà là một loại khí tức cổ xưa, mang theo dấu vết của một nền văn minh đã lụi tàn. Hắn lập tức tăng tốc, xuyên qua một trường năng lượng hỗn loạn, và trước mắt hắn hiện ra một cảnh tượng hùng vĩ đến ngỡ ngàng.

Đó là một vùng Tinh Hà Di Tích khổng lồ, nơi từng là một dải ngân hà rực rỡ, nhưng giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ của các Tiên Tinh, những hành tinh đã chết và vô số kiến trúc cổ kính trôi nổi trong hư không. Năng lượng hỗn loạn cuộn trào, tạo thành những vòng xoáy màu sắc kỳ ảo. Ánh sáng từ những tàn tích này phát ra, lập lòe như ánh nến trong gió, nhưng lại mang một vẻ đẹp bi tráng.

“Đây là… tàn tích của một đại chiến Tiên Giới thời viễn cổ?” Lăng Thiên thì thầm. Hắn cảm nhận được vô số Tiên Khí tàn phế, thậm chí là Thần Khí bị vỡ vụn, ẩn chứa trong những mảnh vỡ thiên thạch. Nhưng điều khiến hắn chú ý hơn cả, là một luồng khí tức đặc biệt, rất giống với miêu tả về Thiên Mục Thần Tinh, phát ra từ trung tâm của vùng Tinh Hà Di Tích này.

Hắn cẩn thận tiến vào. Không gian ở đây cực kỳ bất ổn, những trường lực vô hình đột ngột xuất hiện rồi biến mất, có thể nghiền nát thân thể Tiên Nhân cấp thấp ngay lập tức. Lăng Thiên vận chuyển Đế Thần Quyết, thân thể phát ra ánh sáng vàng nhạt, vững vàng như bàn thạch. Hắn tránh né những mảnh vỡ sắc nhọn như lưỡi đao, xuyên qua những hành lang đổ nát của một Tiên Cung cổ xưa.

Càng đi sâu, khí tức của Thiên Mục Thần Tinh càng rõ ràng. Nó không chỉ là một loại vật chất quý hiếm, mà còn mang theo một loại ý chí nguyên thủy, như thể nó là con mắt của một vị Thần đã ngủ say từ vạn cổ. Lăng Thiên linh cảm, vật này chắc chắn có liên hệ mật thiết với Thần Mạch Đế Thần Vô Thượng của hắn.

Bất chợt, một tiếng nổ lớn vang lên, kèm theo những luồng Tiên Nguyên cường đại va chạm. Lăng Thiên nheo mắt, nhìn về phía trước. Tại trung tâm của Tinh Hà Di Tích, nơi khí tức Thiên Mục Thần Tinh mạnh nhất, một trận chiến đang diễn ra ác liệt.

Có khoảng chục Tiên Nhân đang giao chiến. Một bên là ba Tiên Nhân với Tiên Giáp màu đen, trên đó khắc hình ngọn lửa bùng cháy, khí tức tà dị. Bên còn lại là một nhóm Tiên Nhân khác, trang phục đơn giản hơn, dường như là những Tiên Nhân tán tu đang thám hiểm. Rõ ràng, nhóm ba Tiên Nhân kia đang chiếm ưu thế tuyệt đối.

“Là người của Hắc Viêm Tiên Tông!” Lăng Thiên thầm nghĩ. Hắc Viêm Tiên Tông là một thế lực khá mạnh ở khu vực Tiên Giới này, nổi tiếng với sự tàn nhẫn và tham lam. Bọn chúng chuyên cướp đoạt tài nguyên, bảo vật của các Tiên Nhân khác. Hắn đã nghe danh bọn chúng từ lâu.

Kẻ mạnh nhất trong ba người Hắc Viêm Tiên Tông là một lão già tóc trắng, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng ánh mắt sắc như dao, tu vi đã đạt đến đỉnh phong Tiên Vương, chỉ còn cách Tiên Hoàng một bước. Hắn đang điều khiển một ngọn hỏa diễm màu đen, thiêu đốt không gian, áp chế hoàn toàn những Tiên Nhân tán tu kia.

Một trong số Tiên Nhân tán tu bị hắc diễm bao phủ, phát ra tiếng kêu thảm thiết, thân thể nhanh chóng hóa thành tro bụi. Hai Tiên Nhân còn lại hoảng sợ tột độ, cố gắng chống cự nhưng chỉ là vô ích.

“Giao nộp Tinh Đồ, hoặc là chết!” Lão già Hắc Viêm Tiên Tông cười khẩy, giọng nói khàn đặc.

“Các ngươi… các ngươi đừng hòng! Thiên Mục Thần Tinh không phải là thứ các ngươi có thể chạm vào!” Một Tiên Nhân tán tu trẻ tuổi quát lên, nhưng ánh mắt đã tràn đầy tuyệt vọng.

“Ồ? Tinh Đồ?” Lăng Thiên nheo mắt. Hắn hiểu ra, những Tiên Nhân tán tu này có thể đã tìm thấy một tấm bản đồ chỉ dẫn đến vị trí chính xác của Thiên Mục Thần Tinh, và Hắc Viêm Tiên Tông đang muốn cướp đoạt nó.

Lão già Hắc Viêm Tiên Tông không nói nhiều, hắc diễm lại một lần nữa bùng lên, nuốt chửng Tiên Nhân tán tu trẻ tuổi. Tiên Nhân còn lại quỳ rạp xuống, run rẩy dâng ra một tấm ngọc giản cổ xưa.

“Hừ, sớm như vậy có phải tốt hơn không?” Lão già cười lạnh, đoạt lấy ngọc giản, Thần Thức quét qua. “Quả nhiên là Tinh Đồ của Thiên Mục Thần Tinh! Ha ha ha! Lần này Hắc Viêm Tiên Tông ta phát tài rồi!”

Ngay khi lão già vừa dứt lời, một luồng kiếm khí sắc bén như điện xẹt từ hư không lao tới, mục tiêu chính là tấm ngọc giản trong tay hắn. Tốc độ quá nhanh, uy lực quá mạnh, khiến lão già Tiên Vương kia cũng không kịp phản ứng.

“Ai?!” Hắn kinh hãi hét lên.

Lăng Thiên xuất hiện, thân hình hắn như một ảo ảnh, kiếm khí vừa rồi chính là một nhát kiếm tùy ý của hắn, nhưng đã chứa đựng Tiên Đạo của Vô Thượng Kiếm Tâm. Lão già Tiên Vương vội vàng thu tay lại, nhưng vẫn chậm một bước. Một vết cắt sâu hoắm xuất hiện trên cánh tay hắn, máu Tiên Nhân bắn tung tóe. Tấm ngọc giản rơi ra khỏi tay hắn, Lăng Thiên đưa tay chụp lấy.

“Ngươi là ai?!” Hai Tiên Nhân Hắc Viêm Tiên Tông còn lại kinh hãi, vội vàng thủ thế.

“Người cướp đoạt cơ duyên của ta,” Lăng Thiên lạnh nhạt đáp, Thần Thức đã quét qua tấm Tinh Đồ. Quả nhiên, nó chỉ rõ một vị trí sâu nhất trong Tinh Hà Di Tích này, nơi Thiên Mục Thần Tinh đang tỏa ra khí tức.

“Vô liêm sỉ! Dám cướp đồ của Hắc Viêm Tiên Tông ta!” Lão già Tiên Vương giận dữ gầm lên. Hắn đã sống hàng vạn năm, chưa từng gặp kẻ nào dám ra tay cướp đoạt trước mặt hắn như vậy. “Ngươi muốn chết!”

Hắc diễm lại một lần nữa bùng lên, lần này mạnh mẽ hơn, biến thành một con Hắc Viêm Cự Long khổng lồ, mang theo hơi thở hủy diệt, lao thẳng về phía Lăng Thiên. Hai Tiên Nhân Hắc Viêm Tiên Tông còn lại cũng đồng loạt ra tay, Tiên Pháp và Tiên Khí bay múa, phong tỏa mọi đường thoát của Lăng Thiên.

Lăng Thiên đứng yên bất động, ánh mắt lạnh lẽo. Hắn biết, để có được Thiên Mục Thần Tinh, hắn sẽ phải đối mặt với nhiều kẻ như thế này. Hắn không cần phải giấu giếm sức mạnh của mình nữa.

“Hừ,” Lăng Thiên hừ lạnh một tiếng. Thần Mạch Đế Thần Vô Thượng trong cơ thể hắn vận chuyển, Tiên Nguyên bùng nổ như núi lửa phun trào. Một luồng uy áp kinh khủng bỗng nhiên từ trên người hắn phóng ra, khiến không gian rung chuyển, ngay cả Hư Vô Hải cũng phải chấn động. Hai Tiên Nhân Hắc Viêm Tiên Tông kia cảm thấy một sức nặng vô hình đè nén, thân thể loạng choạng, Tiên Nguyên trong cơ thể gần như đình trệ.

Hắc Viêm Cự Long của lão già Tiên Vương lao đến, nhưng khi chỉ còn cách Lăng Thiên vài trượng, nó bỗng nhiên ngưng trệ giữa không trung. Một luồng khí tức Thần Linh cổ xưa, bá đạo và vô thượng, bùng phát từ Lăng Thiên, trực tiếp áp chế mọi hắc diễm, khiến Hắc Viêm Cự Long run rẩy như gặp phải thiên địch.

“Đây là… Thần Giới uy áp?!” Lão già Tiên Vương kinh hãi tột độ, ánh mắt lộ ra vẻ không thể tin được. Hắn là Tiên Vương đỉnh phong, đã từng tiếp xúc với một vài Tiên Hoàng, nhưng uy áp từ Lăng Thiên lại hoàn toàn khác biệt. Nó không phải là uy áp của Tiên Nhân, mà là của một tồn tại cao hơn, một vị Thần!

Lăng Thiên không nói lời nào. Hắn chỉ vung tay lên. Một luồng Kim Quang chói lọi, không hề có chiêu thức phức tạp, nhưng lại mang theo một loại quy tắc tối thượng, trực tiếp đánh tan Hắc Viêm Cự Long. Kim quang không dừng lại, tiếp tục lao thẳng vào lão già Tiên Vương.

“Không thể nào!” Lão già Tiên Vương gầm lên, cố gắng chống cự bằng toàn bộ tu vi, nhưng hắc diễm của hắn đã hoàn toàn bị Kim Quang áp chế. Luồng Kim Quang xuyên qua hắn, không gây ra vết thương vật lý nào, nhưng lại trực tiếp nghiền nát Tiên Hồn và Đạo Tâm của hắn.

Thân thể lão già Tiên Vương cứng đờ, ánh mắt trống rỗng, sau đó hóa thành vô số đốm sáng, tan biến trong Hư Vô Hải. Hai Tiên Nhân Hắc Viêm Tiên Tông còn lại đã sợ hãi đến mức quên cả chạy trốn. Bọn chúng vừa chứng kiến một Tiên Vương đỉnh phong bị một chiêu của Lăng Thiên giết chết, thậm chí không có chút sức phản kháng!

“Cút,” Lăng Thiên lạnh lùng nói. Giọng nói không lớn, nhưng lại như sấm sét đánh vào tâm trí bọn chúng.

Hai Tiên Nhân Hắc Viêm Tiên Tông không dám chần chừ, lập tức quay đầu bỏ chạy thục mạng, tốc độ nhanh hơn bất kỳ khi nào khác trong đời. Chúng biết rằng, kẻ trước mặt là một tồn tại kinh khủng, không phải thứ mà Hắc Viêm Tiên Tông có thể chọc vào.

Tiên Nhân tán tu còn lại may mắn thoát chết, nhìn Lăng Thiên với ánh mắt vừa sợ hãi vừa biết ơn. Hắn không dám ở lại lâu, vội vàng khom người hành lễ rồi cũng nhanh chóng rời đi.

Lăng Thiên không để ý đến những người đó. Hắn tập trung vào tấm Tinh Đồ trong tay. Trên đó, một chấm đỏ rực rỡ đang nhấp nháy, chỉ thẳng đến một kiến trúc cổ kính nằm sâu nhất trong Tinh Hà Di Tích, bị bao phủ bởi một trường lực hỗn loạn vô cùng mạnh mẽ. Đó chắc chắn là nơi Thiên Mục Thần Tinh đang ngự trị.

“Thiên Mục Thần Tinh, ta đến đây!” Lăng Thiên thì thầm, ánh mắt rực sáng. Con đường Vô Thượng của Đế Thần, sẽ được khai mở thêm một bước nữa tại Tinh Hà Di Tích này.

Hắn lại hóa thành một đạo lưu quang, lao thẳng vào sâu thẳm của Tinh Hà Di Tích, nơi bí ẩn cuối cùng đang chờ đợi. Cuộc chiến thực sự để đoạt lấy Thiên Mục Thần Tinh, chỉ vừa mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8