Đế Thần Vô Thượng
Chương 67
Chương 67: Sóng Dữ Hư Vô, Tiên Thú Khai Chiến
Lăng Thiên sải bước rời khỏi quảng trường Thiên Thê, bỏ lại sau lưng những ánh mắt kinh ngạc và những lời bàn tán xôn xao. Mỗi bước đi của hắn đều vững vàng, mang theo ý chí kiên định và khát vọng chinh phục. Hắn đã chính thức đặt chân vào Tiên Giới, và trước mắt hắn là một thế giới hoàn toàn mới, một chân trời mênh mông hơn bất kỳ điều gì hắn từng biết.
Cái gọi là “Tiên Giới Hư Vô Hải” không phải là một vùng biển nước theo đúng nghĩa đen. Đó là một không gian vô tận, nơi các quy tắc của phàm giới bị bẻ cong và thay thế bằng những nguyên lý cao cấp hơn. Xung quanh hắn, không khí đặc quánh Tiên Linh Khí, trong suốt và tinh khiết đến mức có thể nhìn thấy những luồng năng lượng màu sắc uốn lượn như dải lụa. Không có mặt đất, không có bầu trời cố định, chỉ có những dải Tiên Linh Khí khổng lồ trôi nổi, thỉnh thoảng lại xuất hiện những hòn đảo bay lơ lửng, lớn nhỏ không đều, được bao phủ bởi thực vật kỳ lạ phát sáng.
Lăng Thiên hít sâu một hơi. Tiên Linh Khí ở đây mạnh mẽ gấp trăm lần so với phàm giới, mỗi luồng hít vào đều khiến kinh mạch hắn rung động, như được tưới tắm bằng cam lộ. Thần Mạch trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, hấp thu Tiên Linh Khí một cách tham lam, chuyển hóa thành Tiên Nguyên lực thuần túy.
“Tiên Giới Hư Vô Hải… Quả nhiên không hổ danh,” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt quét qua không gian bao la. Hắn cảm nhận được sự rộng lớn đến choáng ngợp, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm tiềm tàng. Những dải Tiên Linh Khí xoáy cuộn như những cơn bão, thỉnh thoảng lại có những khe nứt không gian chợt lóe lên rồi biến mất, nuốt chửng bất cứ thứ gì không may lọt vào.
Hắn không vội vàng. Với kinh nghiệm của một cường giả từng đứng trên đỉnh phàm giới, Lăng Thiên biết rằng sự cẩn trọng là yếu tố sống còn khi đặt chân đến một môi trường hoàn toàn xa lạ. Hắn mở rộng Thần Thức, quét qua hàng ngàn dặm xung quanh. Thần Thức của hắn đã vượt xa Tiên Nhân bình thường, nhưng ở đây, nó cũng bị hạn chế phần nào bởi sự hỗn loạn của không gian và Tiên Linh Khí dày đặc.
Trong tầm quét của Thần Thức, Lăng Thiên phát hiện một vài Tiên Nhân khác đang di chuyển. Họ hoặc là cưỡi trên những Tiên Khí hình thuyền, hoặc là ngự kiếm bay lượn, vẻ mặt đầy cảnh giác. Có lẽ, Hư Vô Hải này cũng là một trong những con đường chính để đến các Tiên Vực khác, hoặc là nơi các Tiên Nhân tìm kiếm cơ duyên, Tiên Thảo, hoặc săn bắt Tiên Thú.
Lăng Thiên quyết định không tiếp xúc vội vàng. Hắn muốn tự mình khám phá, tự mình thích nghi. Mục tiêu của hắn là “Thần Giới Chi Nhãn,” một bí bảo mà hắn chỉ mới nghe thoáng qua, và để tìm được nó, hắn cần phải hiểu rõ hơn về Tiên Giới này.
Hắn chọn một hướng ít Tiên Nhân qua lại, thi triển Tiên Thiên Độn Pháp, thân hình hóa thành một đạo lưu quang, xé gió bay đi. Tốc độ của hắn cực nhanh, nhưng hắn vẫn cảm nhận được áp lực vô hình từ không gian Tiên Giới. Mỗi lần độn pháp, hắn đều phải tiêu hao một lượng Tiên Nguyên lực không nhỏ.
Sau khoảng nửa canh giờ bay lượn, Lăng Thiên bắt đầu tiến sâu hơn vào Hư Vô Hải. Không gian xung quanh hắn trở nên yên tĩnh hơn, nhưng cũng ẩn chứa nhiều nguy hiểm hơn. Những hòn đảo bay xuất hiện dày đặc hơn, một số được bao phủ bởi rừng cây Tiên Thảo xanh mướt, một số khác lại là những khối đá trôi nổi khô cằn, phát ra khí tức cổ xưa.
Đột nhiên, Thần Thức của Lăng Thiên phát hiện một sinh vật khổng lồ đang ẩn mình trong một dải Tiên Linh Khí dày đặc phía trước. Đó là một con Tiên Thú, hình dáng như một con cá voi khổng lồ nhưng toàn thân được tạo thành từ những luồng Tiên Linh Khí xoáy cuộn, phát ra ánh sáng xanh lam kỳ dị. Đôi mắt nó to như mặt hồ, đỏ rực như máu, mang theo khí tức hung hãn.
Hư Vô Cự Kình! Đây là một loại Tiên Thú đặc hữu của Hư Vô Hải, được sinh ra từ sự hỗn loạn của Tiên Linh Khí và các mảnh vỡ không gian. Sức mạnh của nó tương đương với một Địa Tiên đỉnh phong, thậm chí có thể sánh ngang với Thiên Tiên sơ kỳ. Đối với Tiên Nhân mới phi thăng như Lăng Thiên, đây là một thử thách không hề nhỏ.
Con Hư Vô Cự Kình cảm nhận được sự hiện diện của Lăng Thiên, lập tức gầm lên một tiếng trầm đục, âm thanh vang vọng khắp không gian. Nó lao đến, cái miệng khổng lồ há rộng, tạo thành một luồng xoáy Tiên Linh Khí cực mạnh, muốn nuốt chửng Lăng Thiên.
Lăng Thiên không hề nao núng. Hắn đứng yên giữa không trung, ánh mắt sắc bén. “Tốt. Vừa hay để ta thử nghiệm sức mạnh của Tiên Giới.”
Hắn không sử dụng Tiên Khí, cũng không triệu hồi bất kỳ vật phẩm nào. Hắn chỉ đơn thuần vận chuyển Tiên Nguyên lực trong cơ thể, một luồng kim quang chói mắt bùng lên từ quyền phải của hắn. Thần Mạch Đế Thần Vô Thượng rực sáng, toàn bộ Tiên Nguyên lực trong cơ thể hắn dồn nén vào một điểm, tạo thành một quyền ấn mang theo uy năng hủy diệt.
“Đế Thần Quyền!”
Một quyền giản dị, không hoa mỹ, nhưng lại chứa đựng Đạo Pháp vô thượng của Lăng Thiên. Quyền ấn lao thẳng vào miệng con Hư Vô Cự Kình đang há rộng. Va chạm xảy ra, không có tiếng nổ long trời lở đất như Lăng Thiên dự kiến ở phàm giới. Thay vào đó, là một sự tĩnh lặng đáng sợ, sau đó là một tiếng rắc rắc khe khẽ, như thủy tinh vỡ vụn.
Luồng xoáy Tiên Linh Khí của Cự Kình bị xuyên thủng. Quyền ấn của Lăng Thiên trực tiếp đánh nát phần đầu của con Hư Vô Cự Kình. Thân thể khổng lồ của nó vỡ tan thành vô số mảnh Tiên Linh Khí nhỏ, rồi dần dần tiêu tán vào không gian Hư Vô Hải, chỉ còn lại một viên nội đan xanh biếc to bằng nắm tay, lơ lửng giữa không trung.
Lăng Thiên vươn tay hút lấy viên nội đan. Đây là Tiên Đan của Hư Vô Cự Kình, chứa đựng Tiên Linh Khí thuần khiết và một chút bản nguyên của Tiên Thú, có giá trị lớn đối với Tiên Nhân tu luyện.
Hắn cảm nhận sức mạnh trong cơ thể. Một quyền vừa rồi, hắn chỉ dùng khoảng ba thành lực, nhưng uy lực lại mạnh đến mức khiến cả Địa Tiên đỉnh phong cũng phải kinh hãi. “Sức mạnh của Thần Mạch này… Quả nhiên vượt xa Tiên Đạo thông thường.”
Hắn cất viên nội đan vào không gian trữ vật. Cuộc chiến ngắn ngủi này đã giúp Lăng Thiên khẳng định lại sức mạnh của mình ở Tiên Giới. Hắn không còn là “phế vật” nữa, mà là một cường giả thực sự, dù chỉ mới phi thăng, hắn cũng đã có thể đối chọi với các Địa Tiên kỳ cựu.
Tiếp tục hành trình, Lăng Thiên không còn quá lo lắng về những Tiên Thú cấp thấp. Hắn bắt đầu chú ý đến những hòn đảo bay lơ lửng. Một số đảo có Tiên Linh Khí nồng đậm, một số lại phát ra những dao động kỳ lạ. Hắn hạ xuống một hòn đảo tương đối lớn, bề mặt phủ đầy Tiên Thảo và những cây cổ thụ có hình dáng kỳ dị.
Hòn đảo này có vẻ đã tồn tại từ rất lâu, trên đó còn có dấu vết của những kiến trúc cổ xưa bị đổ nát, phủ đầy rêu phong. Có lẽ, đây là một di tích của một Tiên Phủ nào đó, hoặc một tông môn cổ đã bị thời gian và Hư Vô Hải nuốt chửng.
Lăng Thiên cẩn thận thăm dò. Hắn không thể bỏ qua bất kỳ cơ duyên nào. Thần Thức của hắn lướt qua từng ngóc ngách của hòn đảo, dò tìm những bí mật ẩn giấu. Quả nhiên, sau một hồi tìm kiếm, hắn phát hiện một cái động phủ bị che giấu bởi một mảng đá khổng lồ và Tiên Linh Thảo rậm rạp.
Bên trong động phủ, Tiên Linh Khí nồng đậm hơn hẳn bên ngoài. Lăng Thiên bước vào, cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, nhưng không hề mang theo ác ý hay nguy hiểm. Đó là khí tức của một cường giả Tiên Giới đã tọa hóa.
Ở trung tâm động phủ, có một bộ hài cốt Tiên Nhân ngồi xếp bằng, toàn thân phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Bên cạnh hài cốt là một tấm ngọc giản và một chiếc nhẫn trữ vật. Lăng Thiên cúi mình hành lễ, tỏ lòng tôn kính với tiền bối đã khuất.
Hắn nhặt tấm ngọc giản lên, dùng Thần Thức đọc nó. Ngọc giản ghi lại cuộc đời của một vị Địa Tiên tên là Trấn Nguyên Tử, người đã phi thăng từ phàm giới lên Tiên Giới hàng vạn năm trước. Ông ta đã trải qua nhiều thăng trầm, cuối cùng đạt đến Địa Tiên cảnh giới đỉnh phong, nhưng lại bị kẹt ở ngưỡng cửa Thiên Tiên, cuối cùng lực bất tòng tâm, tọa hóa ở Hư Vô Hải này.
Điều quan trọng hơn, Trấn Nguyên Tử đã ghi lại những hiểu biết của mình về Tiên Giới, về các Tiên Vực lớn, các thế lực Tiên Tông, Tiên Triều, và cả những hiểm nguy của Hư Vô Hải. Hơn nữa, ông ta còn nhắc đến một vài truyền thuyết cổ xưa, trong đó có một bí bảo gọi là “Thiên Mục Thần Tinh,” được cho là có khả năng liên kết với Thần Giới và mang lại cơ hội đột phá cảnh giới Thần Nhân.
“Thiên Mục Thần Tinh… Thần Giới Chi Nhãn…” Lăng Thiên lẩm bẩm. Dù tên gọi khác nhau, nhưng hắn có cảm giác hai thứ này có thể là một, hoặc có liên hệ mật thiết với nhau. Tấm ngọc giản này đã cung cấp cho hắn một manh mối quý giá.
Hắn mở chiếc nhẫn trữ vật. Bên trong có một số Tiên Thạch, Tiên Đan, và vài món Tiên Khí cấp thấp. Không có gì quá đặc biệt, nhưng cũng đủ giúp hắn một phần nào đó trong giai đoạn đầu ở Tiên Giới.
Lăng Thiên thu thập mọi thứ, sau đó rời khỏi động phủ. Hắn đứng trên hòn đảo bay, nhìn về phía xa xăm, nơi những dải Tiên Linh Khí cuộn xoáy như những bức tường khổng lồ. Con đường đến “Thần Giới Chi Nhãn” hay “Thiên Mục Thần Tinh” chắc chắn sẽ gian nan, nhưng hắn đã có một khởi đầu tốt.
Hắn không còn là kẻ bị khinh thường ở phàm giới, cũng không phải là một tân binh yếu ớt ở Tiên Giới. Hắn là Lăng Thiên, người mang trong mình Thần Mạch Đế Thần Vô Thượng, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi chạm đến đỉnh cao nhất.
“Tiên Giới Tranh Bá, Cửu Thiên Lộ Khai,” Lăng Thiên một lần nữa nhắc lại câu nói. Lần này, trong giọng nói của hắn không chỉ có quyết tâm, mà còn có sự tự tin và khao khát chinh phục. “Thiên Mục Thần Tinh, ta sẽ tìm thấy ngươi!”
Thân hình hắn lại hóa thành một đạo lưu quang, lao thẳng vào sâu thẳm của Hư Vô Hải, nơi những bí ẩn và cơ duyên mới đang chờ đợi. Con đường Vô Thượng của Đế Thần, vừa mới bắt đầu những bước chân đầu tiên ở Tiên Giới, đã hứa hẹn một hành trình đầy sóng gió và rực rỡ.