Đế Thần Vô Thượng
Chương 64
Chương 64: Thiên Luân Đạo Hội, Sứ Mệnh Khởi Điểm
Trong động phủ tĩnh mịch, Lăng Thiên ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, tâm thần hoàn toàn chìm đắm vào nội thị. Phù văn cổ xưa kia vẫn lấp lánh trong thức hải của hắn, một thứ ánh sáng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, mang theo khí tức của vạn cổ tang thương. Mỗi khi ý niệm của hắn chạm vào nó, một dòng cảm giác khó tả lại tuôn chảy, như thể đang kết nối với một nguồn lực nguyên thủy, vượt xa mọi cảnh giới tu luyện mà hắn từng biết.
Hắn biết, công pháp hắn tu luyện, Thần Mạch trong cơ thể hắn, tất cả đều đến từ thứ phù văn bí ẩn này. Nó không thuộc về phàm giới, cũng không thuộc về Tiên Giới hiện tại. Có lẽ, nó là một mảnh ghép của Chân Lý Vũ Trụ mà chủ đề cốt truyện đã đề cập, một dấu hiệu của con đường Vô Thượng mà hắn định đi. Dưới sự dẫn dắt của phù văn, linh khí Tiên Giới cuồn cuộn đổ vào cơ thể Lăng Thiên, được chuyển hóa thành một loại Tiên Nguyên tinh khiết đến mức khó tin, vượt xa chất lượng của Tiên Nguyên mà các Tiên Nhân khác hấp thụ.
Cảm giác sức mạnh tăng trưởng không ngừng nghỉ, sự thông suốt của các kinh mạch, và đặc biệt là sự lĩnh ngộ sâu sắc hơn về các Tiên Pháp mà hắn đang tu luyện. Trận chiến với Trần Vũ, dù nhanh chóng và áp đảo, cũng đã giúp Lăng Thiên kiểm chứng sức mạnh mới của mình. Hắn không chỉ đơn thuần là mạnh hơn, mà là mạnh theo một cách khác, một cách khiến đối thủ không thể nắm bắt hay phản kháng. Sức mạnh đó đến từ cốt tủy, từ huyết mạch, từ linh hồn phi phàm đã được thức tỉnh. Đó là Đế Mệnh đang dần được vén màn.
Đột nhiên, phù văn trong thức hải lóe lên một tia sáng chói lọi, không gây đau đớn mà chỉ mang lại một cảm giác khai phóng cực độ. Lăng Thiên cảm thấy như có một bức tường vô hình trong cơ thể bị phá vỡ. Tiên Nguyên trong đan điền cuộn trào dữ dội, các Tiên khiếu toàn thân đồng loạt mở rộng, điên cuồng hấp thu linh khí. Hắn biết, mình đã đột phá. Từ Địa Tiên trung kỳ, hắn vững vàng bước vào Địa Tiên hậu kỳ. Tốc độ này, nếu bị người ngoài biết được, chắc chắn sẽ gây chấn động toàn bộ Tiên Giới.
Lăng Thiên mở mắt, trong con ngươi sâu thẳm ẩn chứa một tia tinh quang sắc bén. Một luồng khí tức cường đại vô hình lan tỏa, khiến không gian xung quanh hơi rung chuyển. Hắn đứng dậy, gân cốt toàn thân phát ra tiếng rắc rắc như rồng ngâm. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Nền tảng của hắn đã được củng cố vững chắc hơn, và tiềm lực phát triển dường như vẫn còn vô hạn.
Hắn không hề ngạc nhiên trước tốc độ tu luyện của mình. Ngược lại, hắn hiểu rằng đây là điều hiển nhiên khi Thần Mạch trong cơ thể hắn được kích hoạt. Tiên Giới chỉ là một nấc thang trên con đường Vô Thượng, và hắn cần phải đi nhanh hơn, mạnh hơn để chạm tới những chân lý cao cả hơn. Những bí ẩn về thân thế, về Thần Giới, và những âm mưu sâu xa hơn, đang chờ hắn vén màn.
Vừa lúc đó, một làn sóng thần thức khẽ lướt qua động phủ của hắn, sau đó là tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Lăng Thiên khẽ nhíu mày, nhưng vẫn phất tay mở cửa. Người đứng bên ngoài là Liễu Thanh Tuyết. Nàng vẫn trong bộ y phục trắng tinh, nhưng ánh mắt nhìn Lăng Thiên đã không còn vẻ lạnh nhạt hay hoài nghi như trước. Thay vào đó là sự phức tạp, xen lẫn chút kính nể và lo lắng.
“Sư đệ, ngươi… đã đột phá?” Nàng không giấu nổi sự kinh ngạc khi cảm nhận được khí tức mạnh mẽ hơn hẳn từ Lăng Thiên. Mới mấy ngày trước, hắn còn là Địa Tiên trung kỳ, vậy mà giờ đã là hậu kỳ. Tốc độ này quả thực là quái vật.
Lăng Thiên khẽ gật đầu, thản nhiên đáp: “May mắn mà thôi.”
Liễu Thanh Tuyết không tin vào cái gọi là “may mắn” này. Nàng nhìn Lăng Thiên một cách dò xét, rồi thở dài. “Sư đệ, ngươi đã gây ra chuyện lớn rồi. Việc ngươi đánh bại Trần Vũ, không chỉ khiến hắn mất mặt, mà còn làm chấn động toàn bộ Vô Cực Tiên Tông chúng ta. Các trưởng lão, thậm chí là Tông chủ, đều đã chú ý đến ngươi.”
Lăng Thiên không biểu lộ gì. Hắn đã lường trước điều này. “Vậy thì sao?”
“Vậy thì… đây vừa là cơ hội, vừa là phiền phức.” Liễu Thanh Tuyết bước vào, khẽ khàng đóng cửa lại. “Sư đệ, ngươi có biết về Thiên Luân Đạo Hội không?”
Lăng Thiên lắc đầu. “Chưa từng nghe qua.”
Liễu Thanh Tuyết giải thích: “Thiên Luân Đạo Hội là một sự kiện trọng đại, ba trăm năm mới diễn ra một lần, do Cửu Đại Tiên Tông lớn nhất Tiên Giới cùng nhau tổ chức. Đây là nơi hội tụ của vô số thiên tài từ các Tiên Tông, Tiên Triều, và các gia tộc Tiên Nhân hùng mạnh. Mục đích chính là để các thế hệ trẻ giao lưu, học hỏi, tranh giành tài nguyên tu luyện hiếm có, và quan trọng hơn cả là khám phá một số bí cảnh cổ xưa chỉ mở ra trong Đạo Hội.”
Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào Lăng Thiên. “Vô Cực Tiên Tông chúng ta tuy là một trong Cửu Đại Tiên Tông, nhưng trong những kỳ Đạo Hội gần đây, thành tích luôn không mấy khả quan, thậm chí có phần bị các tông môn khác xem thường. Lần này, Tông chủ và các trưởng lão rất kỳ vọng vào ngươi. Ngươi sẽ là đại diện chính của Vô Cực Tiên Tông tham gia Thiên Luân Đạo Hội.”
Lăng Thiên nhướng mày. Đây chính là một cơ hội tốt để hắn mở rộng tầm mắt, tiếp xúc với Tiên Giới rộng lớn hơn, và có lẽ là tìm kiếm manh mối về những bí ẩn mà hắn đang theo đuổi. “Thiên Luân Đạo Hội… Nghe có vẻ thú vị.”
“Thú vị thì có thú vị, nhưng cũng vô cùng nguy hiểm.” Liễu Thanh Tuyết cảnh báo. “Các thiên tài tham gia không chỉ có tu vi cao thâm, mà còn sở hữu vô số Tiên Khí, Tiên Pháp độc đáo. Hơn nữa, những bí cảnh cổ xưa kia thường ẩn chứa cả cơ duyên lẫn tử địa. Nhưng nếu có thể đạt được thành tích tốt, không chỉ danh vọng của Vô Cực Tiên Tông được nâng cao, mà bản thân người tham gia cũng sẽ nhận được vô vàn lợi ích, từ Tiên Nguyên quý hiếm đến Tiên Khí cấp cao, thậm chí là truyền thừa của các Tiên Đế cổ xưa.”
Nàng tiếp tục: “Hơn nữa, ta nghe phong phanh rằng, lần Thiên Luân Đạo Hội này có vẻ khác thường. Có tin đồn rằng một số thế lực hắc ám đang rục rịch hoạt động, muốn lợi dụng Đạo Hội để thực hiện âm mưu của chúng. Một số Tiên Tông lớn cũng đã nhận được cảnh báo từ Thần Giới, dường như có liên quan đến một mối đe dọa từ bên ngoài Tiên Giới.”
“Thần Giới?” Lăng Thiên nắm bắt từ khóa này. Đây là cái hắn quan tâm nhất.
“Đúng vậy. Dù không biết rõ cụ thể là gì, nhưng đây là lần đầu tiên Thần Giới đích thân cảnh báo về một sự kiện tại Tiên Giới.” Liễu Thanh Tuyết nói, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. “Tông chủ và các trưởng lão hy vọng ngươi có thể mang lại vinh quang cho Vô Cực Tiên Tông, và cũng là để tìm hiểu thêm về những biến cố bất thường đang diễn ra.”
Lăng Thiên trầm ngâm một lát. Thiên Luân Đạo Hội không chỉ là một cuộc tranh tài thông thường, mà còn là cánh cửa để hắn tiếp cận những thông tin quan trọng hơn, đặc biệt là những gì liên quan đến Thần Giới và các âm mưu đang đe dọa. “Được. Ta sẽ tham gia.”
Liễu Thanh Tuyết thở phào nhẹ nhõm, nụ cười hiếm hoi nở trên môi nàng. “Tốt quá. Tông chủ chắc chắn sẽ rất vui mừng. Ngươi hãy chuẩn bị thật tốt. Thiên Luân Đạo Hội sẽ khai mở trong một tháng nữa. Trước đó, Tông chủ sẽ đích thân triệu kiến ngươi, và có thể ban cho ngươi một số Tiên Khí hoặc Tiên Pháp để tăng cường thực lực.”
Sau khi Liễu Thanh Tuyết rời đi, Lăng Thiên trở lại bồ đoàn. Hắn không ngồi xuống mà đứng bên cửa sổ động phủ, phóng tầm mắt ra xa. Phía trước hắn là những ngọn núi hùng vĩ được bao phủ bởi mây mù, ẩn hiện vô số động phủ và các tòa cung điện tráng lệ của Vô Cực Tiên Tông. Xa hơn nữa, là một vùng trời đất rộng lớn, vô biên vô tận mà hắn chưa từng khám phá.
Thiên Luân Đạo Hội. Đây chính là “Cửu Thiên Lộ Khai” mà hắn đang tìm kiếm. Con đường từ một “phế vật” ở phàm giới, lên Tiên Giới, và giờ đây, cánh cửa dẫn tới Thần Giới và Chân Lý Vũ Trụ đang dần hé mở. Hắn cảm nhận được một luồng nhiệt huyết dâng trào trong lồng ngực. Sự nghiệp Đế Thần Vô Thượng của hắn, mới chỉ bắt đầu.
Phù văn cổ xưa trong thức hải lại khẽ rung động, như đang đồng điệu với ý chí kiên định của hắn. Lăng Thiên khẽ cười. Hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ kẻ thù nào, để khám phá mọi bí ẩn và kiến tạo nên kỷ nguyên của riêng mình. Tiên Giới Tranh Bá, Cửu Thiên Lộ Khai, chính thức bắt đầu từ đây.