Đế Thần Vô Thượng
Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:03:17 | Lượt xem: 5

Chương 63: Tiên Giới Sơ Thử, Long Hổ Tranh Phong

“Tiên Giới Tranh Bá, Cửu Thiên Lộ Khai…”

Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Hắn sẽ không chỉ là một đệ tử hạch tâm của Thiên Vân Các, mà sẽ là một tồn tại khiến toàn bộ Tiên Giới phải chấn động. Những bí ẩn về thân thế, về Thần Giới, và về những âm mưu sâu xa hơn, hắn sẽ từng bước một vén màn. Kỷ nguyên của Lăng Thiên, chính thức được viết nên từ đây.

Ngồi trên bồ đoàn bằng ngọc bích, Lăng Thiên nhắm mắt lại. Tiên khí trong Thiên Vân Các, đặc biệt là khu vực của đệ tử hạch tâm, nồng đậm đến mức hóa thành sương mù lượn lờ, mỗi hơi thở đều mang theo năng lượng tinh thuần. Hắn cảm nhận được Tiên Mạch trong cơ thể đang điên cuồng hấp thu, chuyển hóa, không ngừng củng cố cảnh giới Địa Tiên sơ kỳ vừa đột phá. Hệ thống tu luyện độc nhất vô nhị cùng với Thần Mạch cổ xưa trong hắn dường như không có giới hạn, mỗi tế bào đều khao khát Tiên khí, tốc độ tu luyện vượt xa tưởng tượng.

Chỉ trong vòng ba ngày, Lăng Thiên đã hoàn toàn ổn định Địa Tiên sơ kỳ, thậm chí còn mơ hồ chạm đến ngưỡng Địa Tiên trung kỳ. Nếu là người khác, có lẽ phải mất vài năm, thậm chí hàng chục năm để đạt được điều này. Điều đó khiến Lăng Thiên càng tin tưởng vào con đường của mình, con đường Vô Thượng.

Thời gian trôi qua, một tháng thấm thoắt như thoi đưa. Trong khoảng thời gian này, Lăng Thiên không ngừng tu luyện, đồng thời cũng tìm hiểu về Thiên Vân Các và Tiên Giới. Hắn đã đến Tiên Pháp Các, nơi cất giữ vô số Tiên Pháp, Tiên Kỹ; Đan Dược Các, nơi luyện chế và phân phát các loại Tiên Đan; và cả Công Huân Điện, nơi các đệ tử nhận nhiệm vụ và đổi lấy công huân.

Thiên Vân Các là một trong Thất Đại Tiên Tông của khu vực Đông Hoang. Cảnh giới Tiên Nhân được chia thành Địa Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên, Đại La Kim Tiên, Tiên Vương, Tiên Tôn, Tiên Đế. Mỗi cảnh giới lại chia thành sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh phong. Đa số đệ tử hạch tâm đều ở cảnh giới Địa Tiên trung kỳ đến hậu kỳ, một số ít thiên tài đạt đến Thiên Tiên sơ kỳ. Với tu vi Địa Tiên trung kỳ hiện tại, Lăng Thiên vẫn thuộc hàng ngũ tương đối non trẻ, nhưng tiềm lực của hắn thì không ai sánh kịp.

Trong quá trình thăm dò, Lăng Thiên cũng đã gặp gỡ một vài đệ tử hạch tâm khác. Có người giữ thái độ trung lập, có người bày tỏ thiện chí, nhưng cũng không thiếu những ánh mắt dò xét, thậm chí là ghen tị.

Một trong số đó là Trần Vũ, một đệ tử hạch tâm nổi bật, đã đạt đến Địa Tiên hậu kỳ, có tiếng tăm trong Thiên Vân Các. Hắn là cháu ruột của một vị trưởng lão quyền cao chức trọng, luôn kiêu ngạo tự phụ. Ngay khi Lăng Thiên bước vào Công Huân Điện, Trần Vũ đã chú ý đến hắn.

“Ồ, đây chẳng phải là Lăng Thiên sư đệ sao? Nghe nói sư đệ vừa từ Phàm Giới phi thăng lên, lại còn được Trần trưởng lão đặc biệt chiếu cố, trực tiếp trở thành đệ tử hạch tâm. Quả là phúc khí không nhỏ.” Trần Vũ nói với giọng điệu nửa khen nửa châm chọc, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Tiếc là Tiên Giới không phải Phàm Giới, chỉ có thực lực mới là vương đạo. Sư đệ mới đột phá Địa Tiên trung kỳ, chỉ e còn phải cố gắng rất nhiều mới có thể theo kịp bước chân của chúng ta.”

Lăng Thiên chỉ liếc nhìn Trần Vũ một cái, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười nhạt. Hắn không nói gì, sự im lặng của hắn khiến Trần Vũ cảm thấy như bị xem thường, sắc mặt lập tức tối sầm.

“Ngươi…” Trần Vũ định nói gì đó, nhưng một giọng nói thanh thoát vang lên ngắt lời hắn.

“Trần Vũ sư huynh, đừng làm khó Lăng Thiên sư đệ. Mọi người đều là đồng môn, nên hòa thuận.”

Một bóng người yểu điệu bước đến. Đó là Liễu Thanh Tuyết, một nữ đệ tử hạch tâm xinh đẹp tuyệt trần, khí chất thanh tao như tiên tử giáng trần. Nàng đã đạt đến Địa Tiên đỉnh phong, là một trong những người tài năng nhất trong số các đệ tử hạch tâm. Ánh mắt nàng nhìn Lăng Thiên có chút tò mò, nhưng không hề có sự khinh miệt.

Trần Vũ thấy Liễu Thanh Tuyết lên tiếng, dù không cam lòng, cũng đành nén giận. Hắn hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.

Liễu Thanh Tuyết khẽ cười với Lăng Thiên: “Lăng Thiên sư đệ đừng để bụng. Trần Vũ sư huynh tính tình có chút nóng nảy, nhưng không có ý xấu.”

Lăng Thiên gật đầu đáp lễ: “Đa tạ Liễu sư tỷ đã giải vây. Ta không để tâm.”

Liễu Thanh Tuyết nhìn Lăng Thiên, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ khẽ thở dài: “Sư đệ mới đến Tiên Giới, có lẽ chưa rõ. Gần đây, Thiên Vân Các đang chuẩn bị một nhiệm vụ quan trọng. Sư đệ nên cẩn trọng.”

“Nhiệm vụ gì?” Lăng Thiên hỏi.

“Một Tiên Sơn cổ xưa tên là Bích Lạc Sơn, nằm ở rìa lãnh thổ của Thiên Vân Các, vừa được phát hiện. Nơi đó ẩn chứa vô số Tiên Thú và các Tiên Trận cổ xưa, nhưng cũng có tin đồn về Tiên Bảo và Tiên Dược quý hiếm. Các trưởng lão muốn phái một nhóm đệ tử hạch tâm đi khám phá, vừa là rèn luyện, vừa là tìm kiếm cơ duyên. Đây là một cơ hội tốt để kiếm công huân, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm. Nghe nói, có cả những Tiên Thú ở cảnh giới Thiên Tiên trấn giữ.” Liễu Thanh Tuyết giải thích.

Lăng Thiên nghe xong, ánh mắt lóe lên hứng thú. Đây chính là cơ hội để hắn chứng minh bản thân và tìm kiếm manh mối về thế giới rộng lớn này. Hắn không thể mãi ẩn mình tu luyện trong Thiên Vân Các.

“Đa tạ Liễu sư tỷ đã báo. Ta sẽ tham gia nhiệm vụ này.” Lăng Thiên nói.

Liễu Thanh Tuyết hơi ngạc nhiên: “Sư đệ mới Địa Tiên trung kỳ, có lẽ nên suy nghĩ kỹ. Nhiệm vụ này rất nguy hiểm.”

“Tu luyện cầu gì? Chẳng phải là nghịch thiên cải mệnh, đạp lên gai góc mà đi sao? Nguy hiểm càng nhiều, cơ duyên càng lớn.” Lăng Thiên nở nụ cười tự tin.

Nhìn nụ cười ấy, Liễu Thanh Tuyết bỗng cảm thấy một luồng khí phách mạnh mẽ toát ra từ Lăng Thiên, hoàn toàn khác biệt so với vẻ ngoài trẻ tuổi của hắn. Nàng khẽ gật đầu: “Nếu sư đệ đã quyết tâm, vậy thì cẩn thận. Ta cũng sẽ tham gia.”

Hai ngày sau, tại quảng trường lớn của Thiên Vân Các, hàng trăm đệ tử hạch tâm đã tập trung, chuẩn bị lên đường đến Bích Lạc Sơn. Trần Vũ cũng có mặt, hắn nhìn thấy Lăng Thiên, ánh mắt lại lộ ra vẻ khiêu khích.

“Hừ, tiểu tử Phàm Giới này cũng dám tham gia nhiệm vụ Bích Lạc Sơn. Đúng là không biết trời cao đất rộng.” Trần Vũ lẩm bẩm đủ để những người xung quanh nghe thấy.

Lăng Thiên vẫn phớt lờ, đứng yên lặng giữa đám đông. Hắn cảm nhận được nhiều ánh mắt đổ dồn về phía mình, nhưng hắn không quan tâm. Điều hắn quan tâm là Bích Lạc Sơn, và những gì hắn có thể khám phá được ở đó.

Một vị Tiên Tôn trưởng lão đứng trên cao, giảng giải về nhiệm vụ và các quy tắc. Sau đó, một cánh cổng không gian được mở ra, dẫn thẳng đến rìa Bích Lạc Sơn.

Khi bước qua cánh cổng, Lăng Thiên cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa và hoang dã ập đến. Bích Lạc Sơn hùng vĩ, mây mù bao phủ, cây cối cổ thụ vươn tận trời xanh. Tiên khí ở đây tuy không nồng đậm như trong Thiên Vân Các, nhưng lại mang theo một loại khí tức nguyên thủy, tinh khiết hơn.

Ngay lập tức, các đệ tử bắt đầu chia thành từng nhóm nhỏ, tiến sâu vào Bích Lạc Sơn. Lăng Thiên không vội vã, hắn chọn một hướng ít người, một mình tiến vào sâu bên trong.

Hắn đi qua những khu rừng rậm rạp, nơi các loại Tiên Thú cấp thấp ẩn mình. Với tu vi Địa Tiên trung kỳ và kinh nghiệm chiến đấu phong phú, Lăng Thiên dễ dàng né tránh hoặc tiêu diệt chúng. Hắn không tham lam thu thập vật liệu, chỉ tìm kiếm những Tiên Dược quý hiếm hoặc dấu vết của Tiên Bảo.

Đột nhiên, một luồng dao động mạnh mẽ truyền đến. Lăng Thiên lập tức cảnh giác, ẩn mình vào một tảng đá. Phía trước hắn, một con Hắc Diễm Viên, Tiên Thú cấp Địa Tiên đỉnh phong, đang gầm gừ giận dữ, vờn quanh một cây Tiên Dược thất sắc rực rỡ. Đó là Thất Thải Tiên Linh Chi, một loại Tiên Dược cực phẩm có thể giúp Địa Tiên đột phá Thiên Tiên.

Lăng Thiên nheo mắt. Con Hắc Diễm Viên này rất mạnh, nhưng Thất Thải Tiên Linh Chi lại quá hấp dẫn. Hắn không do dự, một đạo kiếm khí sắc bén như cầu vồng đột nhiên xé toạc không khí, lao thẳng vào Hắc Diễm Viên. Đây là kiếm kỹ hắn tự lĩnh ngộ trên Vấn Tâm Đài, dung hợp với Vô Thượng Kiếm Ý của hắn.

Hắc Diễm Viên không ngờ lại bị tấn công bất ngờ, nó gầm lên giận dữ, phun ra một luồng hắc viêm về phía Lăng Thiên. Nhưng Lăng Thiên đã nhanh hơn một bước, thân pháp linh hoạt né tránh, đồng thời xuất ra một chưởng mang theo lực lượng trấn áp cực mạnh của Thần Mạch, đánh thẳng vào đầu Hắc Diễm Viên.

Ầm!

Con Hắc Diễm Viên bị đánh cho choáng váng, lảo đảo lùi lại. Lăng Thiên không bỏ lỡ cơ hội, kiếm khí lại chém ra, kết liễu nó trong chớp mắt. Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vài hơi thở, nhanh gọn đến kinh người.

Lăng Thiên thu lấy Thất Thải Tiên Linh Chi, cất vào Không Gian Giới Chỉ. Lúc này, một nhóm đệ tử khác, trong đó có Trần Vũ, vừa vặn đi tới, chứng kiến cảnh Lăng Thiên hạ sát Hắc Diễm Viên một cách dễ dàng.

Trần Vũ sững sờ, vẻ mặt khó tin. Hắc Diễm Viên là Tiên Thú Địa Tiên đỉnh phong, ngay cả hắn cũng phải tốn không ít công sức mới có thể đối phó. Vậy mà Lăng Thiên, một Địa Tiên trung kỳ, lại giải quyết nhanh gọn như vậy? Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn.

“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Trần Vũ lắp bắp hỏi, ánh mắt đầy sự đố kỵ.

Lăng Thiên nhàn nhạt liếc hắn một cái: “Giết một con Tiên Thú, có gì kỳ lạ sao?”

Sự tự tin và ngạo nghễ trong lời nói của Lăng Thiên khiến Trần Vũ càng thêm tức giận. Hắn nghiến răng: “Hừ, chỉ là may mắn thôi! Bích Lạc Sơn này còn có nhiều Tiên Thú mạnh hơn, và cả các Tiên Trận cổ xưa. Ngươi đừng quá đắc ý!”

Lăng Thiên không thèm tranh cãi, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ đang dao động từ sâu trong Bích Lạc Sơn, một luồng khí tức vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, như có liên hệ với Thần Mạch trong cơ thể hắn. Đây không phải là điều mà một Tiên Thú bình thường hay Tiên Trận có thể phát ra.

Hắn lướt qua Trần Vũ và nhóm đệ tử, tiếp tục đi sâu vào. Trần Vũ tức tối nhìn theo bóng lưng Lăng Thiên, nhưng lại không dám đuổi theo.

Lăng Thiên theo luồng cảm ứng đó, cuối cùng dừng lại trước một vách đá cheo leo. Trên vách đá, có một phù văn cổ xưa khắc sâu vào đá, phát ra thứ ánh sáng mờ ảo. Phù văn đó không giống bất kỳ Tiên Văn nào hắn từng thấy, mà giống với những ký hiệu cổ đại mà hắn mơ hồ cảm nhận được từ Thần Mạch của mình.

Hắn đưa tay chạm vào phù văn, một luồng năng lượng ấm áp từ phù văn truyền vào cơ thể, dường như đang kích hoạt một điều gì đó sâu thẳm bên trong hắn. Trong khoảnh khắc đó, Lăng Thiên cảm thấy như mình đã nhìn thấy một mảnh ký ức mơ hồ, về một thế giới rộng lớn hơn, về những vị Thần linh tối cao.

“Đây là… dấu vết của Thần Giới?” Lăng Thiên thầm thì, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc tột độ.

Phù văn này không đơn thuần là một dấu ấn, nó như một cánh cửa hé mở, cho hắn thấy một phần của sự thật. Tiên Giới chỉ là một bước đệm, phía trên nó còn có Thần Giới, và bí mật về thân thế của hắn chắc chắn có liên quan đến nơi đó.

Lăng Thiên đứng trước phù văn một lúc lâu, ghi nhớ mọi chi tiết. Hắn biết, mình đã tìm thấy một manh mối quan trọng. Bích Lạc Sơn này không đơn thuần là một Tiên Sơn bình thường, nó có lẽ là một điểm nút, một cánh cổng cổ xưa dẫn đến những bí mật sâu xa hơn của vũ trụ.

Sau khi phù văn mờ đi, Lăng Thiên quay trở lại, thu thập thêm một vài Tiên Dược quý hiếm khác trên đường đi. Nhiệm vụ Bích Lạc Sơn kết thúc, Lăng Thiên trở về Thiên Vân Các với số lượng công huân và Tiên Dược vượt xa bất kỳ đệ tử nào khác, bao gồm cả Trần Vũ.

Thành tích của Lăng Thiên một lần nữa gây chấn động Thiên Vân Các. Từ một đệ tử Phàm Giới mới phi thăng, hắn đã nhanh chóng chứng minh được tài năng vượt trội. Trần Vũ bị hắn áp đảo hoàn toàn, không còn dám buông lời châm chọc nữa.

Liễu Thanh Tuyết nhìn Lăng Thiên với ánh mắt phức tạp, nàng biết, mình đã đánh giá thấp vị sư đệ này. Hắn không chỉ có tiềm lực, mà còn có thực lực đáng sợ.

Lăng Thiên không quan tâm đến ánh mắt của người khác. Hắn trở về động phủ của mình, ngồi xuống bồ đoàn, nhắm mắt lại. Trong đầu hắn vẫn hiện lên phù văn cổ xưa kia, và cảm giác kỳ lạ khi chạm vào nó. Hắn biết, Tiên Giới chỉ là bước khởi đầu. Con đường Vô Thượng của hắn, con đường dẫn đến Thần Giới và những chân lý tối cao của vũ trụ, vẫn còn rất dài. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Những bí ẩn về thân thế, về Thần Giới, và về những âm mưu sâu xa hơn, hắn sẽ từng bước một vén màn. Kỷ nguyên của Lăng Thiên, chính thức được viết nên từ đây.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8